Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 255: Chiến thắng thất bại
Editor: Nguyetmai
Tuy rằng Uyên Hư rất mạnh, song dù sao cũng đã bị thương trong trận chiến trước đó nên chỉ có thể bị động đối phó khi bị Tà Vương dồn ép cận chiến, hoàn toàn không còn dư sức để trợ giúp quân đội Uyên Hư của hắn ta ở bên dưới.
Lúc này, ở bên dưới, những người chơi đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, vẫn thẳng tiến không lùi.
Đêm nay, chúng ta là những người anh em kề vai chiến đấu.
Đêm nay, chúng ta là những tử sĩ thấy chết không sờn.
Đêm nay, chúng ta là những dũng sĩ chiến đấu đẫm máu.
Trận chiến đêm nay, không vì chiến thắng, mà chỉ vì trút cơn tức cứ nghẹn ngào trong ngực.
Bốn bề thọ địch, tiếng trống trận vang vọng, tiếng kẻ địch hò hét đâm vào màng nhĩ của những người chơi.
Họ quay lại, giơ vũ khí thêm lần nữa, cùng nhau ngẩng đầu lên trời hét lên, đồng thời tiến lên trước một bước.
"Rầm!" Mặt đất chấn động.
"Giết!"
Theo tiếng hò hét, những người chơi lại phát động xung kích một cách dũng mãnh.
Máu của kẻ địch chính là món quà tuyệt vời nhất để hiến dâng cho các chiến binh đã khuất.
Giờ đây, họ đã quên mất mình chỉ là một người chơi, hoàn toàn nhập tâm vào trong trận chiến này.
Mùi máu tươi quanh quẩn trong mũi, cái gọi là sự tàn khốc trên chiến trường chỉ dành cho kẻ địch. Trong lòng những người chơi chỉ có ý chí chiến đấu đang bừng cháy mãnh liệt.
Chứng kiến các thuộc hạ liên tục chết đi, Uyên Hư rất muốn lao xuống trợ giúp, song bị Tà Vương kiềm chế nên hắn ta chỉ có thể ngăn cản Tà Vương chứ hoàn toàn không thể chi viện cho quân đội của mình.
Tà Vương mỉm cười quay đầu nhìn những người chơi đang chiến đấu hăng hái đẫm máu.
"Chết trận là quang vinh ư? Đúng là một chủng tộc đáng sợ!"
"Tà Vương, ngươi sẽ hối hận vì trở thành kẻ địch của ta!" Uyên Hư hét lên.
Tà Vương không nói gì, thân hình lại lóe lên rồi đến gần hắn ta, bàn tay khổng lồ đập xuống, từng con rồng hình thành xung quanh cánh tay, sau đó rít gào đớp về phía Uyên Hư.
Thấy Tà Vương vẫn bám dính bên cạnh mình, lệ khí trong lòng Uyên Hư bùng lên.
Trên thực tế, lý do khiến hắn ta không muốn tiếp tục chiến đấu với Tà Vương là vì hắn ta biết Tà Vương bất tử. Cho dù mình có thắng thì cũng vô ích thôi. Giúp quân đội giảm thiểu tổn thất mới là điều quan trọng nhất.
Dù sao thì hắn ta không thể mất quân đội được. Đây là cơ sở để hắn ta có thể nắm quyền lực sau khi chiếm lĩnh cả khu vực này.
…
"Chúng là lũ điên! Một lũ điên rồ!" Sau khi bị đẩy lùi, một vị Quỷ Vương không nhịn được gào lên khàn cả giọng.
Hắn ta chưa bao giờ gặp phải đối thủ như thế. Hắn ta thật sự sợ hãi.
Rõ ràng họ mới là phe chiếm ưu thế khổng lồ, song trong mắt Quỷ Vương lại có ảo giác người chơi mới là kẻ tiến công, còn họ thì phải bị động phòng ngự.
Lúc này, quân đoàn người chơi đã chết hơn nửa, song họ vẫn không dừng bước mà kiên định tiến lên trước từng chút một, vung chiến nhận sắc bén gặt hái sinh mệnh của kẻ địch.
Những người chơi không sợ, nhưng họ sợ.
Những người đã gục ngã trên chiến trường đều là các chiến binh được họ bồi dưỡng tỉ mỉ, là vũ lực quan trọng để đối ngoại của họ. Nhìn tộc nhân chết như ngả rạ, trái tim họ không khỏi run rẩy.
Nếu có thể thì họ thật sự muốn lùi lại.
Họ không muốn nổi điên chung với lũ điên này nữa.
Nhưng hiện giờ những người chơi đang tiến công một cách điên cuồng, ngay cả quyền lợi đào ngũ của họ cũng bị cướp mất.
Trong giết chóc vô tận, hết người chơi này tới người chơi khác ngã xuống, nhưng ngay sau đó sẽ có người khác tiến lên thay thế, gánh vác chiến ý của đồng đội, tiếp tục vung đao về phía kẻ địch.
Họ thật sự khiến kẻ địch phơi thây khắp nơi, máu chảy ngàn dặm.
Thời gian trôi qua, đồng đội càng ngày càng ít, song những người chơi lại càng hung ác hơn.
Họ như những con sói đói, khi ánh mắt khát máu của họ lướt qua, binh lính trong quân Uyên Hư đều sẽ phản xạ cúi đầu, không dám đối diện với đôi mắt đó.
Đến cuối trận chiến, trong vòng vây chỉ còn một triệu người chơi.
Dường như trận chiến này đã đi đến những giây phút cuối cùng, nhưng bất kể là Uyên Hư hay đám Quỷ Vương bên dưới đều không cảm thấy phe mình chiến thắng.
Bởi vì trên tâm tính, trên khí thế, họ mới là kẻ thua.
Lúc này, bầu trời đổ mưa, cơn mưa đỏ như máu rơi rả rích khiến bầu không khí trên chiến trường càng thêm bi hùng.
"Ha ha ha, chúng sợ kìa! Không ngờ chúng lại sợ hãi!"
Thấy quân Uyên Hư bao vây xung quanh một triệu người chơi mà không dám tiến lên, Tà Vương không nhịn được cười phá lên.
Lúc này, hắn ta chỉ cảm thấy trong lòng sung sướng đầm đìa. Những người chơi đã dùng trận chiến này để chứng minh tất cả, giành được sự tôn trọng của hắn ta.
Tuy rằng thế lực tự nhận là bộ tộc người chơi này sắp bị tiêu diệt, song trong lòng Tà Vương vẫn nhớ kĩ họ.
Bởi vì họ đã đốt cháy nhiệt huyết của hắn ta.
Cảm giác này rất kỳ diệu. Hắn ta chưa bao giờ cảm nhận được trong bao nhiêu năm tháng qua.
Rất sôi sục, rất phấn khởi, rất sung sướng!
"Giết!"
Đối mặt với quân đội Uyên Hư không dám tiến lên, những người chơi đồng thanh thét gào, chỉ chiến nhận ra phía trước, giơ lưỡi kiếm về phía kẻ địch.
Phát động xung kích.
Cứ như thể kẻ bị bao vây không phải họ mà là binh lính quân Uyên Hư. Cho dù bại trận, nhưng khí thế của những người chơi đã hoàn toàn áp đảo những tên lính già dặn đã trải qua bao nhiêu trận chiến.
Chỉ biết chết trận trên sa trường, cần gì được da ngựa bọc thây.
Mây đen kéo tới, mưa máu liên miên.
Khi người chơi cuối cùng ngã xuống, cả quân Uyên Hư mới thả lỏng tinh thần, đều ngã ngồi xuống đất, há mồm thở hổn hển.
Cho dù những người chơi đã chết, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng họ vẫn chưa biến mất.
Đây là chiến thắng, song không ai hoan hô, cũng không ai ca tụng. Chỉ còn cảm giác tạm bợ sau khi được sống sót.
Đưa mắt nhìn xung quanh, thi hài la liệt khắp nơi, máu tươi hình thành một huyết trì ngay giữa chiến trường khiến họ lại run lên.
Họ đang sợ hãi, họ đang kinh hoàng. Toàn thân không còn chút sức lực nào nữa, ngay cả dũng khí để đứng dậy cũng không có.
Đám Quỷ Vương cũng ngây người tại chỗ, tâm trạng cũng giống như những binh lính đang kinh hãi, chẳng qua là kìm nén nỗi sợ hãi dưới đáy lòng mà không thể hiện ra thôi.
Giây phút này, họ bỗng cảm thấy may mắn.
Chúng đã chết rồi, may mà chúng đã chết rồi!
Quân đoàn người chơi đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng họ, trở thành ám ảnh khó có thể phai mờ!
"Ha ha ha, Uyên Hư, ngươi thua rồi! Ngươi nhìn chúng mà xem!"
Trên bầu trời, Tà Vương cười càn rỡ chỉ vào quân đoàn Uyên Hư, ánh mắt tràn đầy châm chọc.
Lúc này, sắc mặt Uyên Hư tái mét. Nhưng sự thật chính là như thế, binh lính của hắn ta đã sớm mất hết ý chí chiến đấu, cho dù chiến thắng thì cũng chẳng khác nào thua trận cả.
"Đây là quân đội của Tà Vương ta đây!" Tà Vương đứng trong không trung nhìn quân đoàn Uyên Hư bên dưới, tiếng kêu rền vang trời, khiến các chiến binh của quân Uyên Hư lại run lẩy bẩy.
"Các ngươi cho rằng trận chiến này đã kết thúc rồi ư? Đây mới chỉ là mở đầu thôi, hãy chuẩn bị đi. Tiếp đó, các ngươi sẽ phải đối mặt với quân đoàn Tà Vương của ta. Ta sẽ báo thù cho họ. Các ngươi đều phải chết! Nhớ kĩ, đều phải chết!"
"Ha ha ha, thật sung sướng, cả đời ta chưa bao giờ sung sướng như lúc này!"
Binh lính quân Uyên Hư ở bên dưới đều ngẩng đầu nhìn Tà Vương đang cười điên cuồng trong không trung, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi.
Còn chưa kết thúc ư? Vẫn còn những chiến binh như thế sao?
Giờ khắc này, nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng họ. Dường như họ lại thấy quân đội dũng mãnh được tạo nên bởi vô số người lại xuất hiện trước mặt mình.
Giơ trường kiếm lên trước mặt họ!
Tuy rằng Uyên Hư rất mạnh, song dù sao cũng đã bị thương trong trận chiến trước đó nên chỉ có thể bị động đối phó khi bị Tà Vương dồn ép cận chiến, hoàn toàn không còn dư sức để trợ giúp quân đội Uyên Hư của hắn ta ở bên dưới.
Lúc này, ở bên dưới, những người chơi đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, vẫn thẳng tiến không lùi.
Đêm nay, chúng ta là những người anh em kề vai chiến đấu.
Đêm nay, chúng ta là những tử sĩ thấy chết không sờn.
Đêm nay, chúng ta là những dũng sĩ chiến đấu đẫm máu.
Trận chiến đêm nay, không vì chiến thắng, mà chỉ vì trút cơn tức cứ nghẹn ngào trong ngực.
Bốn bề thọ địch, tiếng trống trận vang vọng, tiếng kẻ địch hò hét đâm vào màng nhĩ của những người chơi.
Họ quay lại, giơ vũ khí thêm lần nữa, cùng nhau ngẩng đầu lên trời hét lên, đồng thời tiến lên trước một bước.
"Rầm!" Mặt đất chấn động.
"Giết!"
Theo tiếng hò hét, những người chơi lại phát động xung kích một cách dũng mãnh.
Máu của kẻ địch chính là món quà tuyệt vời nhất để hiến dâng cho các chiến binh đã khuất.
Giờ đây, họ đã quên mất mình chỉ là một người chơi, hoàn toàn nhập tâm vào trong trận chiến này.
Mùi máu tươi quanh quẩn trong mũi, cái gọi là sự tàn khốc trên chiến trường chỉ dành cho kẻ địch. Trong lòng những người chơi chỉ có ý chí chiến đấu đang bừng cháy mãnh liệt.
Chứng kiến các thuộc hạ liên tục chết đi, Uyên Hư rất muốn lao xuống trợ giúp, song bị Tà Vương kiềm chế nên hắn ta chỉ có thể ngăn cản Tà Vương chứ hoàn toàn không thể chi viện cho quân đội của mình.
Tà Vương mỉm cười quay đầu nhìn những người chơi đang chiến đấu hăng hái đẫm máu.
"Chết trận là quang vinh ư? Đúng là một chủng tộc đáng sợ!"
"Tà Vương, ngươi sẽ hối hận vì trở thành kẻ địch của ta!" Uyên Hư hét lên.
Tà Vương không nói gì, thân hình lại lóe lên rồi đến gần hắn ta, bàn tay khổng lồ đập xuống, từng con rồng hình thành xung quanh cánh tay, sau đó rít gào đớp về phía Uyên Hư.
Thấy Tà Vương vẫn bám dính bên cạnh mình, lệ khí trong lòng Uyên Hư bùng lên.
Trên thực tế, lý do khiến hắn ta không muốn tiếp tục chiến đấu với Tà Vương là vì hắn ta biết Tà Vương bất tử. Cho dù mình có thắng thì cũng vô ích thôi. Giúp quân đội giảm thiểu tổn thất mới là điều quan trọng nhất.
Dù sao thì hắn ta không thể mất quân đội được. Đây là cơ sở để hắn ta có thể nắm quyền lực sau khi chiếm lĩnh cả khu vực này.
…
"Chúng là lũ điên! Một lũ điên rồ!" Sau khi bị đẩy lùi, một vị Quỷ Vương không nhịn được gào lên khàn cả giọng.
Hắn ta chưa bao giờ gặp phải đối thủ như thế. Hắn ta thật sự sợ hãi.
Rõ ràng họ mới là phe chiếm ưu thế khổng lồ, song trong mắt Quỷ Vương lại có ảo giác người chơi mới là kẻ tiến công, còn họ thì phải bị động phòng ngự.
Lúc này, quân đoàn người chơi đã chết hơn nửa, song họ vẫn không dừng bước mà kiên định tiến lên trước từng chút một, vung chiến nhận sắc bén gặt hái sinh mệnh của kẻ địch.
Những người chơi không sợ, nhưng họ sợ.
Những người đã gục ngã trên chiến trường đều là các chiến binh được họ bồi dưỡng tỉ mỉ, là vũ lực quan trọng để đối ngoại của họ. Nhìn tộc nhân chết như ngả rạ, trái tim họ không khỏi run rẩy.
Nếu có thể thì họ thật sự muốn lùi lại.
Họ không muốn nổi điên chung với lũ điên này nữa.
Nhưng hiện giờ những người chơi đang tiến công một cách điên cuồng, ngay cả quyền lợi đào ngũ của họ cũng bị cướp mất.
Trong giết chóc vô tận, hết người chơi này tới người chơi khác ngã xuống, nhưng ngay sau đó sẽ có người khác tiến lên thay thế, gánh vác chiến ý của đồng đội, tiếp tục vung đao về phía kẻ địch.
Họ thật sự khiến kẻ địch phơi thây khắp nơi, máu chảy ngàn dặm.
Thời gian trôi qua, đồng đội càng ngày càng ít, song những người chơi lại càng hung ác hơn.
Họ như những con sói đói, khi ánh mắt khát máu của họ lướt qua, binh lính trong quân Uyên Hư đều sẽ phản xạ cúi đầu, không dám đối diện với đôi mắt đó.
Đến cuối trận chiến, trong vòng vây chỉ còn một triệu người chơi.
Dường như trận chiến này đã đi đến những giây phút cuối cùng, nhưng bất kể là Uyên Hư hay đám Quỷ Vương bên dưới đều không cảm thấy phe mình chiến thắng.
Bởi vì trên tâm tính, trên khí thế, họ mới là kẻ thua.
Lúc này, bầu trời đổ mưa, cơn mưa đỏ như máu rơi rả rích khiến bầu không khí trên chiến trường càng thêm bi hùng.
"Ha ha ha, chúng sợ kìa! Không ngờ chúng lại sợ hãi!"
Thấy quân Uyên Hư bao vây xung quanh một triệu người chơi mà không dám tiến lên, Tà Vương không nhịn được cười phá lên.
Lúc này, hắn ta chỉ cảm thấy trong lòng sung sướng đầm đìa. Những người chơi đã dùng trận chiến này để chứng minh tất cả, giành được sự tôn trọng của hắn ta.
Tuy rằng thế lực tự nhận là bộ tộc người chơi này sắp bị tiêu diệt, song trong lòng Tà Vương vẫn nhớ kĩ họ.
Bởi vì họ đã đốt cháy nhiệt huyết của hắn ta.
Cảm giác này rất kỳ diệu. Hắn ta chưa bao giờ cảm nhận được trong bao nhiêu năm tháng qua.
Rất sôi sục, rất phấn khởi, rất sung sướng!
"Giết!"
Đối mặt với quân đội Uyên Hư không dám tiến lên, những người chơi đồng thanh thét gào, chỉ chiến nhận ra phía trước, giơ lưỡi kiếm về phía kẻ địch.
Phát động xung kích.
Cứ như thể kẻ bị bao vây không phải họ mà là binh lính quân Uyên Hư. Cho dù bại trận, nhưng khí thế của những người chơi đã hoàn toàn áp đảo những tên lính già dặn đã trải qua bao nhiêu trận chiến.
Chỉ biết chết trận trên sa trường, cần gì được da ngựa bọc thây.
Mây đen kéo tới, mưa máu liên miên.
Khi người chơi cuối cùng ngã xuống, cả quân Uyên Hư mới thả lỏng tinh thần, đều ngã ngồi xuống đất, há mồm thở hổn hển.
Cho dù những người chơi đã chết, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng họ vẫn chưa biến mất.
Đây là chiến thắng, song không ai hoan hô, cũng không ai ca tụng. Chỉ còn cảm giác tạm bợ sau khi được sống sót.
Đưa mắt nhìn xung quanh, thi hài la liệt khắp nơi, máu tươi hình thành một huyết trì ngay giữa chiến trường khiến họ lại run lên.
Họ đang sợ hãi, họ đang kinh hoàng. Toàn thân không còn chút sức lực nào nữa, ngay cả dũng khí để đứng dậy cũng không có.
Đám Quỷ Vương cũng ngây người tại chỗ, tâm trạng cũng giống như những binh lính đang kinh hãi, chẳng qua là kìm nén nỗi sợ hãi dưới đáy lòng mà không thể hiện ra thôi.
Giây phút này, họ bỗng cảm thấy may mắn.
Chúng đã chết rồi, may mà chúng đã chết rồi!
Quân đoàn người chơi đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng họ, trở thành ám ảnh khó có thể phai mờ!
"Ha ha ha, Uyên Hư, ngươi thua rồi! Ngươi nhìn chúng mà xem!"
Trên bầu trời, Tà Vương cười càn rỡ chỉ vào quân đoàn Uyên Hư, ánh mắt tràn đầy châm chọc.
Lúc này, sắc mặt Uyên Hư tái mét. Nhưng sự thật chính là như thế, binh lính của hắn ta đã sớm mất hết ý chí chiến đấu, cho dù chiến thắng thì cũng chẳng khác nào thua trận cả.
"Đây là quân đội của Tà Vương ta đây!" Tà Vương đứng trong không trung nhìn quân đoàn Uyên Hư bên dưới, tiếng kêu rền vang trời, khiến các chiến binh của quân Uyên Hư lại run lẩy bẩy.
"Các ngươi cho rằng trận chiến này đã kết thúc rồi ư? Đây mới chỉ là mở đầu thôi, hãy chuẩn bị đi. Tiếp đó, các ngươi sẽ phải đối mặt với quân đoàn Tà Vương của ta. Ta sẽ báo thù cho họ. Các ngươi đều phải chết! Nhớ kĩ, đều phải chết!"
"Ha ha ha, thật sung sướng, cả đời ta chưa bao giờ sung sướng như lúc này!"
Binh lính quân Uyên Hư ở bên dưới đều ngẩng đầu nhìn Tà Vương đang cười điên cuồng trong không trung, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi.
Còn chưa kết thúc ư? Vẫn còn những chiến binh như thế sao?
Giờ khắc này, nỗi sợ hãi lan tràn trong lòng họ. Dường như họ lại thấy quân đội dũng mãnh được tạo nên bởi vô số người lại xuất hiện trước mặt mình.
Giơ trường kiếm lên trước mặt họ!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Di sản của lão tổ
Chương 2: 2: Xây dựng server
Chương 3: 3: Những người chơi đầu tiên
Chương 4: 4: Thể nghiệm trò chơi
Chương 5: 5: Đổi game tập thể
Chương 6: 6: Bảng PK game mới
Chương 7: 7: Đánh giá điểm tối đa
Chương 8: 8: Thu mua với giá cao
Chương 9: 9: Đàm phán
Chương 10: 10: Chế tác CG
Chương 11: 11: Thiết lập tính cách NPC
Chương 12: 12: Có uẩn khúc?
Chương 13: 13: Game ra mắt
Chương 14: 14: Người chơi tăng mạnh
Chương 15: 15: Mâu thuẫn thăng cấp
Chương 16: 16: Giá hồn tệ tăng vọt
Chương 17: 17: Nhiệm vụ thăm dò
Chương 18: 18: Bao vây tiêu diệt quỷ binh
Chương 19: 19: Quân đoàn Quỷ Lang kỵ binh
Chương 20: 20: Thống lĩnh quỷ đốc
Chương 21: 21: Triển vọng hậu kỳ
Chương 22: 22: Thế lực đen tối của người chơi
Chương 23: 23: Hiện trường phun trang bị
Chương 24: 24: Chiến Binh Phù Văn
Chương 25: 25: Mở Tu Luyện Các
Chương 26: 26: Web livestream ra mắt
Chương 27: 27: Đại sư thuần thú
Chương 28: 28: Sứ giả độ hồn
Chương 29: 29: Vua đã về
Chương 30: 30: Thần phục
Chương 31: 31: FA là đáng lắm
Chương 32: 32: Hải Vương
Chương 33: 33: Biển Hoàng Tuyền
Chương 34: 34: Chú Đồ
Chương 35: 35: Địa Ngục Đạo
Chương 36: 36: Mộ Bạch Mị
Chương 37: 37: Truyền thừa Bạch Mị
Chương 38: 38: Nỗi tuyệt vọng của Tôn Khởi
Chương 39: 39: Hợp tác mở rộng
Chương 40: 40: Xây dựng phó bản
Chương 41: 41: Quan tài đá trong Địa Ngục Đạo
Chương 42: 42: Phệ Hỏa Long
Chương 43: 43: Cuộc thi công hội tranh bá
Chương 44: 44: Tùy Duyên Tiễn Pháp (1)
Chương 45: 45: Tùy Duyên Tiễn Pháp (2)
Chương 46: 46: Đại chiến sắp đến
Chương 47: 47: Chim bất tử
Chương 48: 48: Ngạo Kiếm
Chương 49: 49: Ma Kiếm Thập Đạo
Chương 50: 50: Người tu luyện
Chương 51: 51: Đại sư, ông cũng chơi Chinh Chiến Online à?
Chương 52: 52: Thất Danh nhập thế
Chương 53: 53: Cuộc chiến giữa người tu luyện
Chương 54: 54: Quy Tắc Luân Hồi
Chương 55: 55: Chiến dịch ngày lễ Giáng Sinh
Chương 56: 56: Hy sinh và điên cuồng
Chương 57: 57: Sự trở về của đồng đội
Chương 58: 58: Duyên phận thật kỳ diệu!
Chương 59: 59: Sử Sách Chinh Chiến
Chương 60: 60: Bổ sung dữ liệu mới “Sóng to gió lớn”
Chương 61: 61: Chiến hạm Moira
Chương 62: 62: Ngư dân livestream dọn gạch
Chương 63: 63: Là phúc hay họa
Chương 64: 64: Sự kiện Nguyên Đán
Chương 65: 65: Mộc Linh tộc
Chương 66: 66: Thùng nhuộm người chơi
Chương 67: 67: Đón đêm giao thừa
Chương 68: 68: Tiễn năm cũ đón Nguyên Đán
Chương 69: 69: Sự kiện truy tìm báu vật Nguyên Đán
Chương 70: 70: Vách núi Tuyệt Cảnh
Chương 71: 71: Bắc Kỳ Vương Ấn
Chương 72: 72: Ác Thần (1)
Chương 73: 73: Ác Thần (2)
Chương 74: 74: Ngươi có khát vọng lực lượng không?
Chương 75: 75: Nhiệm vụ cơ duyên
Chương 76: 76: Ác Thần và Hạn Bạt
Chương 77: 77: Uy của Ác Thần
Chương 78: 78: Đông Nhạc Đại Đế
Chương 79: 79: Bắc Minh
Chương 80: 80: Truyền thừa Huyết Chủng
Chương 81: 81: Ngũ Hành Thuật Sĩ
Chương 82: 82: Tai Ngư tộc
Chương 83: 83: Suy sụp
Chương 84: 84: Truyền thuyết về đảo Đọa Ngư
Chương 85: 85: Tai Ngư tộc sống không còn gì luyến tiếc
Chương 86: 86: Người chơi xuất chinh
Chương 87: 87: Thử trải nghiệm tâm trạng như thế đi
Chương 88: 88: Búa Sắt
Chương 89: 89: An Mạn Mạn
Chương 90: 90: Hợp tác thi đấu
Chương 91: 91: Kết Tinh Của Biển Khơi
Chương 92: 92: Hải Linh Chi Thể
Chương 93: 93: Ám Đế Pháp Điển
Chương 94: 94: Không thể chịu đựng cuộc sống này được nữa
Chương 95: 95: Quỷ Vương Bàn Thạch phản kích
Chương 96: 96: Nhiệm vụ linh tài đặc thù
Chương 97: 97: Thương hội Quy Hoạch
Chương 98: 98: Ủy thác của Hao Thiên
Chương 99: 99: Ra sức lừa gạt
Chương 100: 100: Hành động liên hợp
Chương 101: 101: Đánh úp đảo Trùng Minh
Chương 102: 102: Hao Thiên trở về
Chương 103: 103: Thương nhân hải dương Mặc Ngư
Chương 104: 104: Giá trị của hồn tệ
Chương 105: 105: Sở giao dịch hồn tệ
Chương 106: 106: Cuộc thi Bách Thành Tranh Bá
Chương 107: 107: Thương Hư Phủ Quân
Chương 108: 108: Bí văn thượng cổ
Chương 109: 109: Bí thuật của Thi Linh Tông
Chương 110: 110: Người Luyện Xác (1)
Chương 111: 111: Người Luyện Xác (2)
Chương 112: 112: Tuyên thệ trước trận chiến
Chương 113: 113: Bắt đầu tranh bá
Chương 114: 114: So tài bắn cung
Chương 115: 115: Người đầu tiên giành được thành trì
Chương 116: 116: Tiếp tục cuộc chiến
Chương 117: 117: Sự điên cuồng cuối cùng
Chương 118: 118: Lôi Đình Lưu Sách
Chương 119: 119: Một người giữ cửa ải
Chương 120: 120: Tốt nhất trận đấu
Chương 121: 121: Người mới ồ Ạt tràn vào
Chương 122: 122: Mưu đồ Của Thương Hư
Chương 123: 123: Tiên nhân đã đến
Chương 124: 124: Kẻ si tình
Chương 125: 125: Trên Vong Xuyên
Chương 126: 126: Thuộc hạ trị giá mười triệu hồn tệ
Chương 127: 127: Livestream thể hiện
Chương 128: 128: Mối thù đoạt đồ Ăn
Chương 129: 129: Bậc thầy nghề rèn mới
Chương 130: 130: Thể hiện nhất thời sướng nhất thời
Chương 131: 131: Hậu duệ của chết chóc
Chương 132: 132: Cánh Tay Phải Của Thần
Chương 133: 133: Hải Vương đột kích
Chương 134: 134: Nửa bước Quỷ Hoàng
Chương 135: 135: Phản Phác Quy Chân
Chương 136: 136: Báu vật
Chương 137: 137: Tu hú chiếm tổ chim khách
Chương 138: 138: Dữ liệu mới “Sát Ác Xâm Lược”
Chương 139: 139: Kẻ thù của toàn nhân dân
Chương 140: 140: Sự phẫn nộ của người chơi bình dân
Chương 141: 141: Hoàn thành First Blood*
Chương 142: 142: Linh Hồn Song Sinh
Chương 143: 143: Làm thế nào để luôn giữ trạng thái chiến đấu
Chương 144: 144: Cái nút Hạn Bạt
Chương 145: 145: Nghe tôi giải thích
Chương 146: 146: Khởi động kế hoạch diệt tộc
Chương 147: 147: Ngọn lửa báo thù
Chương 148: 148: Nâng cấp chức nghiệp
Chương 149: 149: Trận chiến kiến trúc
Chương 150: 150: Treo acc giết quái
Chương 151: 151: Bàn Thạch chi viện
Chương 152: 152: Chặt cây thì vẫn phải chặt
Chương 153: 153: Không thể tương thích
Chương 154: 154: Công ty Biển Đen lội ngược dòng ngoạn mục
Chương 155: 155: Sự kiện mừng năm mới
Chương 156: 156: Tranh mua trang phục
Chương 157: 157: Sự tò mò của Cửu Đầu Xà Vương
Chương 158: 158: Từ đó họa mi không hót nữa
Chương 159: 159: Dã tâm của Quỷ Vương Bàn Thạch
Chương 160: 160: Xâm nhập điều tra
Chương 161: 161: Nơi này thật đáng sợ
Chương 162: 162: Cương Bạt và Hậu Duệ Mộc Linh
Chương 163: 163: Băng Tuyết tộc
Chương 164: 164: Đi dạo một vòng
Chương 165: 165: Ám Ảnh Song Sinh
Chương 166: 166: Phong Linh
Chương 167: 167: Hy vọng phát tài
Chương 168: 168: Thật sự không sao đâu
Chương 169: 169: Thành viên mới của Đại Long Hội - Phong Linh
Chương 170: 170: Tuyển đồng bọn
Chương 171: 171: Báo thù bắt đầu từ việc quét dọn vệ sinh
Chương 172: 172: Livestream ám sát
Chương 173: 173: Lĩnh vực Tâm Kiếm
Chương 174: 174: Kho báu của Hải Vương
Chương 175: 175: Ông nói gà bà nói vịt
Chương 176: 176: U Minh
Chương 177: 177: Điên cuồng thăm dò bên bờ vực sống còn
Chương 178: 178: Ý nghĩa của ước mơ
Chương 179: 179: Hồi sinh Thương Hư
Chương 180: 180: Lão già kia đáng sợ lắm
Chương 181: 181: Thiết lập mới của server châu Âu
Chương 182: 182: Người xuyên việt
Chương 183: 183: Server châu Âu chính thức mở ra
Chương 184: 184: Ám Kỵ = Ám kỳ
Chương 185: 185: Đứa Con Của Vận Mệnh Lạc Trôi Trong Đa Vũ Trụ
Chương 186: 186: Nhiệm vụ của hệ thống
Chương 187: 187: Sự kiện Nguyên Tiêu
Chương 188: 188: Bán đấu giá vượt server
Chương 189: 189: Tạo ra chiến hạm siêu cấp
Chương 190: 190: Tàu Titanic (1)
Chương 191: 191: Tàu Titanic (2)
Chương 192: 192: Quan tài Mutter
Chương 193: 193: Ba vạn năm nghìn mét dưới đáy biển
Chương 194: 194: Dòng nước ngầm phun trào
Chương 195: 195: Cuồng tộc nhân
Chương 196: 196: Ba điều quy ước
Chương 197: 197: Nguy cơ chiến tranh
Chương 198: 198: Liệt Thổ tộc
Chương 199: 199: Trợ giúp ngươi thành vua
Chương 200: 200: Các thế lực Bắc Kỳ tập kết
Chương 201: 201: U ác tính chết không có chỗ chôn!
Chương 202: 202: Mạnh nhất! Mạnh nhất!
Chương 203: 203: Chân thân của Bắc Ly
Chương 204: 204: Hạ màn
Chương 205: 205: Thuyền giặc làm bằng Vibranium
Chương 206: 206: Thí luyện Quỷ Đốc
Chương 207: 207: Tài khoản đổi server và thẩm định đánh giá của IGN
Chương 208: 208: Không, ngươi muốn!
Chương 209: 209: Quân viễn chinh Bắc Kỳ
Chương 210: 210: Danh vọng và quân hàm
Chương 211: 211: Quân viễn chinh đến nơi!
Chương 212: 212: Tôi nghi họ bật hack
Chương 213: 213: Kỵ Sĩ Cún
Chương 214: 214: Tui không phải tọa kỵ
Chương 215: 215: Livestream múa gậy
Chương 216: 216: Chính nghĩa sẽ không bị lãng quên
Chương 217: 217: Dấu ấn hiện lên
Chương 218: 218: Đấu trời
Chương 219: 219: Khóa trời
Chương 220: 220: Hệ thống cơ giáp
Chương 221: 221: Mạc Tiểu Tân
Chương 222: 222: Một con cá gây ra huyết án
Chương 223: 223: Quần chúng hít drama
Chương 224: 224: Thiên Tai Chết Chóc
Chương 225: 225: Hội nghị bảy nước
Chương 226: 226: Mời đại ma vương trở về
Chương 227: 227: Hóa thân thành người
Chương 228: 228: Lời chúc phúc của những người chơi
Chương 229: 229: Bán đấu giá trụ sở
Chương 230: 230: Hải vực Khuê Long
Chương 231: 231: Hải Vương dựng nước, người chơi ủng hộ
Chương 232: 232: Các thế lực bị đảo điên tam quan
Chương 233: 233: Hay tới làm khách
Chương 234: 234: Lực lượng của người chơi quần chúng
Chương 235: 235: Giây phút thể hiện của Vương Đại Mãng
Chương 236: 236: Không thể nào!
Chương 237: 237: Lục Vô bị đánh lén
Chương 238: 238: Câu đố cuối cùng
Chương 239: 239: Kho báu của Bắc Ly
Chương 240: 240: Doãn Hiểu Kỳ rớt hố
Chương 241: 241: Đóng cửa, thả đại ma vương!
Chương 242: 242: High lên nào!
Chương 243: 243: Sự khủng bố của đại ma vương
Chương 244: 244: Kịch bản của Doãn Hiểu Kỳ
Chương 245: 245: Bộ tộc của tôi hiếu chiến, lại không sợ chết
Chương 246: 246: Hoa viên Chết Chóc
Chương 247: 247: Bóng tối khôn cùng
Chương 248: 248: Đại ma vương bị bay màu
Chương 249: 249: Tăng thêm thời gian
Chương 250: 250: Đại ca cầm đầu
Chương 251: 251: Huyết Tế Chiến Vũ (1)
Chương 252: 252: Huyết Tế Chiến Vũ (2)
Chương 253: 253: Giết cho nó long trời lở đất (1)
Chương 254: 254: Giết cho nó long trời lở đất (2)
Chương 255: 255: Chiến thắng thất bại
Chương 256: 256: Mất công cảm động
Chương 257: 257: Lưu Sách khiêu chiến
Chương 258: 258: Số Một trở về
Chương 259: 259: Nhân viên nghiên cứu khoa học không đáng tin
Chương 260: 260: Giấy rách
Chương 261: 261: Huynh đệ Cửu Diệu
Chương 262: 262: Sứ giả đã đến
Chương 263: 263: Phô bày diễn xuất
Chương 264: 264: Quà ra mắt dành cho thuộc hạ tương lai
Chương 265: 265: Lưu Sách lỗ mãng
Chương 266: 266: Nguyệt Diệu hiện thân
Chương 267: 267: Huynh đệ ở riêng
Chương 268: 268: Chúng ta đầu hàng
Chương 269: 269: Nguyệt Diệu Phủ Quân
Chương 270: 270: Trò hay mở màn
Chương 271: 271: Sự kinh ngạc của Hải Vương
Chương 272: 272: Sự việc tiếp tục phát triển
Chương 273: 273: Bằng chứng vô cùng rõ ràng
Chương 274: 274: Oan khuất hết sức
Chương 275: 275: Ta là người chơi
Chương 276: 276: Thần xạ thủ Widowmaker
Chương 277: 277: Kẻ ăn giấc mộng
Chương 278: 278: Auto hack hình người
Chương 279: 279: Chức nghiệp dưới cống thoát nước cũng có thể thành thần
Chương 280: 280: Widowmaker of Death
Chương 281: 281: Thí luyện Luyện Dược Sư
Chương 282: 282: Học hành thay đổi vận mệnh
Chương 283: 283: Thí luyện khiến người ta tự kỷ
Chương 284: 284: Nghệ thuật nổ tung
Chương 285: 285: Cuộc đời bạo tạc
Chương 286: 286: Sự kiện cá tháng tư
Chương 287: 287: Hai con Bạch Mị
Chương 288: 288: Con cún tiến hóa
Chương 289: 289: Bằng chứng ăn gian
Chương 290: 290: Tiểu Đội Hổ Mang
Chương 291: 291: Double Kills
Chương 292: 292: Ký hiệu an toàn
Chương 293: 293: Sự kiện Thanh Minh
Chương 294: 294: Chức năng đề phòng nghiện game
Chương 295: 295: Thế lực tay sai siêu cấp xuất hiện
Chương 296: 296: Lang Gia lôi kéo
Chương 297: 297: Không được thì cướp
Không tìm thấy chương nào phù hợp