Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 249: Bị điên
00:54 - 23.05.2026
3,010 lượt xem
Lúc này Lý chưởng quầy cùng Phạm Thiên đã lo xong việc ổn định ở đại mạc, hết thảy đều thuận lợi, phía nam bởi vì Hồ Tri phủ rơi đài, Trang Minh Hỉ cũng không còn lộ diện, mọi thứ lại trở nên bình tĩnh như nước. Trong Trà Hành mọi người đều làm công việc của riêng mình thuận thuận lợi lợi, gió êm sóng lặng. Vì thế, Đại phu nhân liền bảo hai huynh đệ Trang Tín Ngạn và Trang Tín Trung tạm thời quản lý Trà Hành, nếu có tình huống hai người đều không xử lý được mới để Tần Thiên phải ra mặt.
Tần Thiên mỗi ngày đều ở trong phủ ngắm hoa, tản bộ, cùng Đại phu nhân, Phương Nghiên Hạnh nói chuyện phiếm hoặc là hẹn nhau ra ngoài dạo phố, nghiễm nhiên sống một cuộc sống nhàn nhã bình thường của một vị phu nhân, không bao lâu, trở nên châu tròn ngọc sáng (đầy đặn), càng trở nên mặn mà thành thục giống như đào mật, khiến Trang Tín Ngạn càng thêm yêu thích, nếu không phải cố kỵ nàng đang có bầu, hận không thể đem nàng một ngụm rồi lại một ngụm nuốt vào bụng. Nhưng hiện tại hắn cũng không thể làm gì, mỗi ngày buổi tối ôm nàng chỉ có thể nhìn, không thể ăn, dị thường vất vả. Mãi cho đến ba tháng sau, Tần Thiên thai nhi ổn định, Trang Tín Ngạn lúc này mới được đền bù mong muốn, bất quá cũng không thể dũng mãnh như trước, mọi động tác đều phải thật cẩn thận. Tần Thiên hoàn toàn có thể cảm nhận được sự che chở cùng quan ái của hắn.
Tháng năm, Đại phu nhân mang theo Tần Thiên đi miếu dâng hương cầu phúc, lúc trên đường trở về, thấy bên ngoài xe có người kêu to hét lớn trên đường cái.
“Ta là thiếu gia Trang phủ, ta là gia chủ Thịnh Thế! Các ngươi đều phải nghe mệnh lệnh của ta, ta là gia chủ Thịnh Thế!” Người nọ vừa kêu vừa cười, thanh âm quái dị.
Đại phu nhân ở bên trong xe nhíu mày; “Thanh âm này sao lại quen thuộc như vậy.” Nói xong bảo dừng xe, để Nguyệt Nương ra xem.
Một bên Tần Thiên thoáng vén rèm xe lên nhìn ra bên ngoài, thấy một gã nam tử quần áo tả tơi tóc tai hỗn độn đứng ở trên đường cái vừa nói vừa cười, có bộ dạng của người bị điên. Tần Thiên thấy rõ khuôn mặt hắn, không khỏi giật mình.
Có người đi qua châm biếm hắn, hắn sẽ nổi cơn điên định nhào tới, nhưng vừa đi hai bước, sẽ bị dây thừng buộc trên lưng giữ lại.
Nhìn theo hướng dây thừng, Tần Thiên nhìn thấy một vị phụ nhân đầu đầy tóc bạc, dung nhan tiều tụy. Nàng vẻ mặt sầu khổ, mộc mạc, không nhìn mọi người đang chỉ trỏ, châm biếm chỉ chặt chẽ kéo lấy dây thừng trong tay, nhìn thấy nam tử làm càn liền kéo hắn trở về. Nhìn thấy vậy, Tần Thiên rốt cuộc không nhịn được, “Di” một tiếng kêu lên.
Bên người Đại phu nhân nghe được, vội hỏi; “Tần Thiên, như thế nào?”
“Nương, là Nhị di thái thái và Nhị thiếu gia!” Tần Thiên nói, nàng nhìn nam tử bị điên đứng bên ngoài kia, thở dài một tiếng; “Nhị thiếu gia có vẻ như bị hóa điên rồi.”
Lúc này, Nguyệt Nương cũng trở về đáp lời, mang về đáp án giống như lời Tần Thiên vừa nói.
Đại phu nhân sợ run một hồi, bỗng nhiên thở dài, “Không nghĩ tới bọn họ lại rơi vào tình cảnh như vậy…” Bà suy nghĩ một lúc bỗng nhiên vươn tay sờ tay Tần Thiên, nói; “Tần Thiên, bọn họ tuy có chỗ không phải, nhưng cũng không phải kẻ đại gian đại ác. Tín Xuyên rốt cuộc vẫn là cốt nhục Trang phủ, ta nghĩ nên đón bọn họ trở về, tìm đại phu trị liệu cho hắn, không nên để bọn họ lưu lạc đầu đường, coi như là tích phúc cho tôn tử trong bụng của con nữa.”
Tần Thiên từng ăn qua không ít đau khổ vì người của Nhị phòng, nay Đại phu nhân cảm thấy cần phải trưng cầu ý kiến của nàng.
Thấy thần sắc của Đại phu nhân, Tần Thiên làm sao không biết tâm ý của bà. Tuy rằng nàng cảm thấy Nhị phòng bị trừng phạt là đúng tội, nhưng Đại phu nhân luôn đối tốt với nàng, mặc dù vì muốn để nàng an tâm nên hỏi vậy, nhưng nàng cũng không nên phản đối việc này, lập tức, Tần Thiên cầm tay Đại phu nhân cười nói; “Hết thảy đều nghe nương.”
Đại phu nhân cười cười, sau đó phân phó hạ nhân mang bọn họ về.
Bên kia Nhị di thái thái nghe thấy Đại phu nhân muốn thu lưu bọn họ. Nàng đầu tiên là một trận ngốc lăng, tiếp theo bỗng nhiên bộc phát một tiếng khóc rống, quỳ xuống không ngừng dập đầu, vừa khóc vừa kêu; “Đại tỷ, Tú Mai thực xin lỗi người, Tú Mai thực xin lỗi người”.
Trang Tín Xuyên lại ngây ngô cười, vung tay tiếp tục kêu la: “Ta là đại đương gia Thịnh Thế, ta là đại đương gia Thịnh Thế.”
Nhị di thái thái nhìn thấy bộ dạng này của con, tim như bị đao cắt, khóc òa: “Báo ứng, đều là báo ứng của ta a…”
Tần Thiên nhìn, nghĩ đến Nhị phòng trước đây, trong lòng vô hạn thổn thức.
Sau đó, Đại phu nhân an bài bọn họ ở biệt viện, về chuyện ăn mặc không hề bạc đãi, còn tìm đại phu trị liệu cho Trang Tín Xuyên. Nhưng bệnh điên của Trang Tín Xuyên lúc tốt lúc xấu, chung quy vẫn không có biến chuyển tốt. Nhị di thái thái nản lòng thoái chí bắt đầu ăn chay niệm phật cho đến khi chết già.
Mới vừa vào đông, Trà Hành liền đã xảy ra một đại sự, chính là Tạ gia yêu cầu ngừng việc hợp tác. Song phương rất nhanh thương nghị xong. Về phương diện tiền bạc Tạ gia không hề gây khó dễ, như là muốn mau chóng xử lý tốt việc này. Sau khi xong xuôi mọi việc, Tạ gia giống như lúc trước bỗng nhiên xuất hiện ở Dương Thành, nay lại bỗng nhiên biến mất, sau đó không còn tin tức của bọn họ.
Đến năm thứ hai, thời điểm vào hạ, Tần Thiên thuận lợi sinh ra một tiểu hài tử mập mạp trắng trẻo. Đại phu nhân cao hứng mở tiệc chúc mừng, tiệc rượu mười ngày liên tiếp, Đại phu nhân còn thỉnh học sĩ nổi danh Dương Thành lấy tên cho tôn tử, đặt là Trang Thế Sử.
Thời gian qua mau, năm tháng như thoi đưa, nhoáng một cái ba năm đã trôi vụt đi.
***
Trang phủ ở Dương Thành.
Một tiểu nam hài mặc áo khoác da sói, khoẻ mạnh kháu khỉnh tay cầm một chiếc bút lông dính đầy mực, “Khanh khách” lao ra Thanh Tùng viện, một đường chạy về phía Thanh Âm viện. Cánh tay nhỏ khi chạy lắc qua lắc lại trông như cánh chim cánh cụt, trông vừa kỳ lạ ngộ nghĩnh lại vô cùng đáng yêu.
Không lâu sau, liền có một nữ tử dáng người yểu điệu, gương mặt tú lệ chạy ra từ trong viện đuổi theo vừa đi vừa gọi: “Sử nhi, Sử nhi, tiểu tử nhà ngươi, hôm nay nương nhất định phải giáo huấn ngươi!”
Tiểu nam hài gọi là Sử nhi nghe thấy thanh âm của mẫu thân lập tức trốn sau cây cột màu đỏ thẫm, cây cột cao to vừa vặn che lấp thân hình nho nhỏ của nó. Nó lén lút ló ra, chớp đôi mắt to nhìn nữ tử thở hổn hển cách đó không xa, che miệng cười trộm.
Nhưng đề phòng phía trước, lại không đề phòng phía sau. Bỗng nhiên, nó cảm thấy thân mình nhẹ bỗng, ngay sau đó liền rơi vào một v*m ng*c rộng rãi rắn chắc. Tiểu nam hài giãy dụa, tay nhỏ bé quẫy vài cái, thấy phản kháng cũng vô dụng, liền thành thành thật thật, hắn xoay người, nhìn nam tử dung nhan dị thường tuấn mỹ. Lúc này, nam tử kia nhìn nó cười ôn nhu, trong ánh mắt ẩn chứa một tia trách cứ.
Tiểu nam hài thấy tình thế không ổn, cười khanh khách, dụi đầu vào trong ngực nam tử, ôm nam tử thân thiết gọi: “Phụ thân, phụ thân.”
Tiếng gọi này khiến nàng cũng phát hiện ra bọn họ, nữ tử cười cười, bên má lộ ra lúm đồng tiền, nàng hướng về phía bọn họ đi tới.
“Sử nhi, đứa nhóc nghịch ngợm này, xem ngươi vẽ loạn sổ sách của nương thành cái gì đây. Hôm nay nương thế nào cũng phải giáo huấn ngươi.”
Sử nhi vội vàng lùi vào trong lòng phụ nhân, mềm nhũn gọi một tiếng; “Phụ thân “
Nam tử vội vàng ôm chặt nam hài, nhìn nữ tử lấy lòng nói; “Quên đi, vẫn là đứa nhỏ.”
Tiểu nam hài đắc ý hướng về nữ tử le lưỡi.
Nữ tử thấy bọn họ phụ tử một lòng, sẵng giọng; “Được rồi, các ngươi phụ tử liên hợp với nhau, ta không để ý tới các ngươi nữa!” Nói xong, làm bộ như tức giận, xoay người bước đi.
Tiểu nam hài thấy nàng tức giận, vội vàng giãy khỏi ôm ấp của phụ thân chạy tới ôm lấy nữ tử · nói; “Nương đừng tức giận, Sử nhi sai rồi.”
Nữ tử vẻ mặt tươi cười chuyển thân, ôm lấy tiểu nam hài, hung hăng hôn lên hai gò má phúng phính của nó. Nam tử thấy vậy, trong lòng vui mừng, tiến lên kéo hai người lại gần.
Thời điểm một nhà ba người đang cười vui vẻ, bỗng nhiên có một phụ nhân tiến vào hướng tới ba người hành lễ nói; “Đại thiếu gia, Đại thiếu phu nhân, Giang tri phủ hiện tại đang ở đại sảnh, nói là có việc gấp muốn gặp các người.”
Tần Thiên mỗi ngày đều ở trong phủ ngắm hoa, tản bộ, cùng Đại phu nhân, Phương Nghiên Hạnh nói chuyện phiếm hoặc là hẹn nhau ra ngoài dạo phố, nghiễm nhiên sống một cuộc sống nhàn nhã bình thường của một vị phu nhân, không bao lâu, trở nên châu tròn ngọc sáng (đầy đặn), càng trở nên mặn mà thành thục giống như đào mật, khiến Trang Tín Ngạn càng thêm yêu thích, nếu không phải cố kỵ nàng đang có bầu, hận không thể đem nàng một ngụm rồi lại một ngụm nuốt vào bụng. Nhưng hiện tại hắn cũng không thể làm gì, mỗi ngày buổi tối ôm nàng chỉ có thể nhìn, không thể ăn, dị thường vất vả. Mãi cho đến ba tháng sau, Tần Thiên thai nhi ổn định, Trang Tín Ngạn lúc này mới được đền bù mong muốn, bất quá cũng không thể dũng mãnh như trước, mọi động tác đều phải thật cẩn thận. Tần Thiên hoàn toàn có thể cảm nhận được sự che chở cùng quan ái của hắn.
Tháng năm, Đại phu nhân mang theo Tần Thiên đi miếu dâng hương cầu phúc, lúc trên đường trở về, thấy bên ngoài xe có người kêu to hét lớn trên đường cái.
“Ta là thiếu gia Trang phủ, ta là gia chủ Thịnh Thế! Các ngươi đều phải nghe mệnh lệnh của ta, ta là gia chủ Thịnh Thế!” Người nọ vừa kêu vừa cười, thanh âm quái dị.
Đại phu nhân ở bên trong xe nhíu mày; “Thanh âm này sao lại quen thuộc như vậy.” Nói xong bảo dừng xe, để Nguyệt Nương ra xem.
Một bên Tần Thiên thoáng vén rèm xe lên nhìn ra bên ngoài, thấy một gã nam tử quần áo tả tơi tóc tai hỗn độn đứng ở trên đường cái vừa nói vừa cười, có bộ dạng của người bị điên. Tần Thiên thấy rõ khuôn mặt hắn, không khỏi giật mình.
Có người đi qua châm biếm hắn, hắn sẽ nổi cơn điên định nhào tới, nhưng vừa đi hai bước, sẽ bị dây thừng buộc trên lưng giữ lại.
Nhìn theo hướng dây thừng, Tần Thiên nhìn thấy một vị phụ nhân đầu đầy tóc bạc, dung nhan tiều tụy. Nàng vẻ mặt sầu khổ, mộc mạc, không nhìn mọi người đang chỉ trỏ, châm biếm chỉ chặt chẽ kéo lấy dây thừng trong tay, nhìn thấy nam tử làm càn liền kéo hắn trở về. Nhìn thấy vậy, Tần Thiên rốt cuộc không nhịn được, “Di” một tiếng kêu lên.
Bên người Đại phu nhân nghe được, vội hỏi; “Tần Thiên, như thế nào?”
“Nương, là Nhị di thái thái và Nhị thiếu gia!” Tần Thiên nói, nàng nhìn nam tử bị điên đứng bên ngoài kia, thở dài một tiếng; “Nhị thiếu gia có vẻ như bị hóa điên rồi.”
Lúc này, Nguyệt Nương cũng trở về đáp lời, mang về đáp án giống như lời Tần Thiên vừa nói.
Đại phu nhân sợ run một hồi, bỗng nhiên thở dài, “Không nghĩ tới bọn họ lại rơi vào tình cảnh như vậy…” Bà suy nghĩ một lúc bỗng nhiên vươn tay sờ tay Tần Thiên, nói; “Tần Thiên, bọn họ tuy có chỗ không phải, nhưng cũng không phải kẻ đại gian đại ác. Tín Xuyên rốt cuộc vẫn là cốt nhục Trang phủ, ta nghĩ nên đón bọn họ trở về, tìm đại phu trị liệu cho hắn, không nên để bọn họ lưu lạc đầu đường, coi như là tích phúc cho tôn tử trong bụng của con nữa.”
Tần Thiên từng ăn qua không ít đau khổ vì người của Nhị phòng, nay Đại phu nhân cảm thấy cần phải trưng cầu ý kiến của nàng.
Thấy thần sắc của Đại phu nhân, Tần Thiên làm sao không biết tâm ý của bà. Tuy rằng nàng cảm thấy Nhị phòng bị trừng phạt là đúng tội, nhưng Đại phu nhân luôn đối tốt với nàng, mặc dù vì muốn để nàng an tâm nên hỏi vậy, nhưng nàng cũng không nên phản đối việc này, lập tức, Tần Thiên cầm tay Đại phu nhân cười nói; “Hết thảy đều nghe nương.”
Đại phu nhân cười cười, sau đó phân phó hạ nhân mang bọn họ về.
Bên kia Nhị di thái thái nghe thấy Đại phu nhân muốn thu lưu bọn họ. Nàng đầu tiên là một trận ngốc lăng, tiếp theo bỗng nhiên bộc phát một tiếng khóc rống, quỳ xuống không ngừng dập đầu, vừa khóc vừa kêu; “Đại tỷ, Tú Mai thực xin lỗi người, Tú Mai thực xin lỗi người”.
Trang Tín Xuyên lại ngây ngô cười, vung tay tiếp tục kêu la: “Ta là đại đương gia Thịnh Thế, ta là đại đương gia Thịnh Thế.”
Nhị di thái thái nhìn thấy bộ dạng này của con, tim như bị đao cắt, khóc òa: “Báo ứng, đều là báo ứng của ta a…”
Tần Thiên nhìn, nghĩ đến Nhị phòng trước đây, trong lòng vô hạn thổn thức.
Sau đó, Đại phu nhân an bài bọn họ ở biệt viện, về chuyện ăn mặc không hề bạc đãi, còn tìm đại phu trị liệu cho Trang Tín Xuyên. Nhưng bệnh điên của Trang Tín Xuyên lúc tốt lúc xấu, chung quy vẫn không có biến chuyển tốt. Nhị di thái thái nản lòng thoái chí bắt đầu ăn chay niệm phật cho đến khi chết già.
Mới vừa vào đông, Trà Hành liền đã xảy ra một đại sự, chính là Tạ gia yêu cầu ngừng việc hợp tác. Song phương rất nhanh thương nghị xong. Về phương diện tiền bạc Tạ gia không hề gây khó dễ, như là muốn mau chóng xử lý tốt việc này. Sau khi xong xuôi mọi việc, Tạ gia giống như lúc trước bỗng nhiên xuất hiện ở Dương Thành, nay lại bỗng nhiên biến mất, sau đó không còn tin tức của bọn họ.
Đến năm thứ hai, thời điểm vào hạ, Tần Thiên thuận lợi sinh ra một tiểu hài tử mập mạp trắng trẻo. Đại phu nhân cao hứng mở tiệc chúc mừng, tiệc rượu mười ngày liên tiếp, Đại phu nhân còn thỉnh học sĩ nổi danh Dương Thành lấy tên cho tôn tử, đặt là Trang Thế Sử.
Thời gian qua mau, năm tháng như thoi đưa, nhoáng một cái ba năm đã trôi vụt đi.
***
Trang phủ ở Dương Thành.
Một tiểu nam hài mặc áo khoác da sói, khoẻ mạnh kháu khỉnh tay cầm một chiếc bút lông dính đầy mực, “Khanh khách” lao ra Thanh Tùng viện, một đường chạy về phía Thanh Âm viện. Cánh tay nhỏ khi chạy lắc qua lắc lại trông như cánh chim cánh cụt, trông vừa kỳ lạ ngộ nghĩnh lại vô cùng đáng yêu.
Không lâu sau, liền có một nữ tử dáng người yểu điệu, gương mặt tú lệ chạy ra từ trong viện đuổi theo vừa đi vừa gọi: “Sử nhi, Sử nhi, tiểu tử nhà ngươi, hôm nay nương nhất định phải giáo huấn ngươi!”
Tiểu nam hài gọi là Sử nhi nghe thấy thanh âm của mẫu thân lập tức trốn sau cây cột màu đỏ thẫm, cây cột cao to vừa vặn che lấp thân hình nho nhỏ của nó. Nó lén lút ló ra, chớp đôi mắt to nhìn nữ tử thở hổn hển cách đó không xa, che miệng cười trộm.
Nhưng đề phòng phía trước, lại không đề phòng phía sau. Bỗng nhiên, nó cảm thấy thân mình nhẹ bỗng, ngay sau đó liền rơi vào một v*m ng*c rộng rãi rắn chắc. Tiểu nam hài giãy dụa, tay nhỏ bé quẫy vài cái, thấy phản kháng cũng vô dụng, liền thành thành thật thật, hắn xoay người, nhìn nam tử dung nhan dị thường tuấn mỹ. Lúc này, nam tử kia nhìn nó cười ôn nhu, trong ánh mắt ẩn chứa một tia trách cứ.
Tiểu nam hài thấy tình thế không ổn, cười khanh khách, dụi đầu vào trong ngực nam tử, ôm nam tử thân thiết gọi: “Phụ thân, phụ thân.”
Tiếng gọi này khiến nàng cũng phát hiện ra bọn họ, nữ tử cười cười, bên má lộ ra lúm đồng tiền, nàng hướng về phía bọn họ đi tới.
“Sử nhi, đứa nhóc nghịch ngợm này, xem ngươi vẽ loạn sổ sách của nương thành cái gì đây. Hôm nay nương thế nào cũng phải giáo huấn ngươi.”
Sử nhi vội vàng lùi vào trong lòng phụ nhân, mềm nhũn gọi một tiếng; “Phụ thân “
Nam tử vội vàng ôm chặt nam hài, nhìn nữ tử lấy lòng nói; “Quên đi, vẫn là đứa nhỏ.”
Tiểu nam hài đắc ý hướng về nữ tử le lưỡi.
Nữ tử thấy bọn họ phụ tử một lòng, sẵng giọng; “Được rồi, các ngươi phụ tử liên hợp với nhau, ta không để ý tới các ngươi nữa!” Nói xong, làm bộ như tức giận, xoay người bước đi.
Tiểu nam hài thấy nàng tức giận, vội vàng giãy khỏi ôm ấp của phụ thân chạy tới ôm lấy nữ tử · nói; “Nương đừng tức giận, Sử nhi sai rồi.”
Nữ tử vẻ mặt tươi cười chuyển thân, ôm lấy tiểu nam hài, hung hăng hôn lên hai gò má phúng phính của nó. Nam tử thấy vậy, trong lòng vui mừng, tiến lên kéo hai người lại gần.
Thời điểm một nhà ba người đang cười vui vẻ, bỗng nhiên có một phụ nhân tiến vào hướng tới ba người hành lễ nói; “Đại thiếu gia, Đại thiếu phu nhân, Giang tri phủ hiện tại đang ở đại sảnh, nói là có việc gấp muốn gặp các người.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1-1: Kẻ chết thay
Chương 2: 2-1: Trong cái rủi có cái may
Chương 3: 3-1: Điềm lành
Chương 4: 4-1: Ai ai cũng vui vẻ
Chương 5: 5: Đương gia Đại phu nhân
Chương 6: 6-1: Chọi gà
Chương 7: 7-1: Bí mật trên xiêm
Chương 8: 8: Thăng chức
Chương 9: 9: Thần sắc nghiêm nghị
Chương 10: 10: Quyết định
Chương 11: 11: Xui xẻo
Chương 12: 12: Hảo nha đầu xứng đôi với hảo tiểu tử
Chương 13: 13: Trang Minh Hỉ
Chương 14: 14: Yêu chuộng cái đẹp
Chương 15: 15: Nhận lỗi
Chương 16: 16: Trang Tín Ngạn
Chương 17: 17: Bát tự không hợp
Chương 18: 18: Trà Hổ khâu
Chương 19: 19: Tiểu nhị Phạm Thiên
Chương 20: 20: Quý công tử
Chương 21: 21: Là la hay là ngựa, chỉ cần lôi ra xem
Chương 22: 22: Giá trị
Chương 23: 23: Nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người
Chương 24: 24: Không tốt
Chương 25: 25: Phản kích
Chương 26: 26: Từ hôn
Chương 27: 27: Tam di thái thái
Chương 28: 28: Khí thế bức nhân
Chương 29: 29: Trời cao biển rộng
Chương 30: 30: Là phúc cũng là họa
Chương 31: 31: Thông đồng
Chương 32: 32: Cẩn thận là trên hết
Chương 33: 33: Một khởi đầu mới
Chương 34: 34: Ghen tị
Chương 35: 35: Thuật nghiệp hữu chuyên công (Ai cũng có chuyên môn của mình)
Chương 36: 36: Khoan dung mà độ lượng
Chương 37: 37: Bị đùa giỡn
Chương 38: 38: Ký ức ùa về
Chương 39: 39: Mẫu tử
Chương 40: 40: Tính kế
Chương 41: 41: Đánh
Chương 42: 42: Vàng đỏ nhọ lòng son
Chương 43: 43: Tức giận
Chương 44: 44: Bảo hộ
Chương 45: 45: Ngã bệnh
Chương 46: 46: Van cầu
Chương 47: 47: Âm lãnh
Chương 48: 48: Xử trí
Chương 49: 49: Thân thế
Chương 50: 50: Thế tới ào ạt
Chương 51: 51: Từng bước ép sát (thượng)
Chương 52: 52: Từng bước ép sát (hạ)
Chương 53: 53: Kế hoãn binh
Chương 54: 54: Tín nhiệm
Chương 55: 55: Cáo mượn oai hùm
Chương 56: 56: Một đêm không ngủ
Chương 57: 57: Lâm trận phản chiến
Chương 58: 58: Lời nói của ta, ai cũng phải nghe theo
Chương 59: 59: Thiết kế âm mưu
Chương 60: 60: Nha hoàn bên người
Chương 61: 61: Công tác mới
Chương 62: 62: Đừng chọc ta
Chương 63: 63: Thận ngươi có mệt hay không a?
Chương 64: 64: Vì sao người bị thương luôn là ta
Chương 65: 65: Tiểu tử, học tập đi
Chương 66: 66: Khoảng cách
Chương 67: 67: Chân tướng
Chương 68: 68: Tâm loạn như ma
Chương 69: 69: Tái khởi phong ba
Chương 70: 70: Hư quyền
Chương 71: 71: Phương bắc cự phú
Chương 72: 72: Đứa nhỏ không được tự nhiên
Chương 73: 73: Có bản lĩnh tất nhiên sẽ nắm chắc
Chương 74: 74: Không thể dễ dàng tha thứ
Chương 75: 75: Khó có thể phác họa
Chương 76: 76: Chuộc thân
Chương 77: 77: Giằng co
Chương 78: 78: Yến hội Tạ gia
Chương 79: 79: Không ai nhường ai
Chương 80: 80: Rối loạn
Chương 81: 81: Phiền chán nói không nên lời
Chương 82: 82: Tâm tư Đại thiếu gia ngươi không cần đoán
Chương 83: 83: Rùng mình
Chương 84: 84: Bị đuổi ra ngoài
Chương 85: 85: Sự việc phát sinh
Chương 86: 86: Không được chết tử tế
Chương 87: 87: Trừng phạt
Chương 88: 88: Xuân cung đồ
Chương 89: 89: Khát vọng
Chương 90: 90: Khí thế bức người
Chương 91: 91: Phong ba này chưa qua, phong ba khác lại tới
Chương 92: 92: Mưu kế thần kỳ
Chương 93: 93: Phương pháp ứng đối
Chương 94: 94: Giác ngộ
Chương 95: 95: Minh sửa sạn đạo, ám độ trần thương
Chương 96: 96: Mặc quần áo cho Đại thiếu gia
Chương 97: 97: Lão bá kỳ quái
Chương 98: 98: Ngọt ngào
Chương 99: 99: Sao ngươi lại tới đây?
Chương 100: 100: Ngươi phải nghe ta!
Chương 101: 101: Ta làm chủ bản thân mình
Chương 102: 102: Chúng ta cùng nhau cố gắng!
Chương 103: 103: Mưu sát
Chương 104: 104: Lạc thú cướp đoạt
Chương 105: 105: Thiên binh thần tướng
Chương 106: 106: Quay lại
Chương 107: 107: Mất tích
Chương 108: 108: Bỏ qua
Chương 109: 109: Sơn động (Thượng)
Chương 110: 110: Sơn động (Hạ)
Chương 111: 111: Tiểu tử ngây thơ
Chương 112: 112: Tự mình đa tình
Chương 113: 113: Vô cùng nhục nhã (1)
Chương 114: 114: Vô cùng nhục nhã (2)
Chương 115: 115: Thỉnh cầu một chuyện
Chương 116: 116: Thỉnh cầu một chuyện (tiếp)
Chương 117: 117: Ngoài ý muốn
Chương 118: 118: Đòi người
Chương 119: 119: Buông tay
Chương 120: 120: Con muốn nàng hận con sao?
Chương 121: 121: Đương gia chi tranh (thượng)
Chương 122: 122: Đương gia chi tranh (trung)
Chương 123: 123: Đương gia chi tranh (hạ)
Chương 124: 124: Tỉ thí
Chương 125: 125: Ước định
Chương 126: 126: Thành thân
Chương 127: 127: Động phòng hoa chúc
Chương 128: 128: Chỉ có thể thắng chứ không thể thua
Chương 129: 129: Kim thiền thoát xác
Chương 130: 130: Thái phó của Thái tử
Chương 131: 131: Một đôi bích nhân
Chương 132: 132: Khả thừa chi cơ
Chương 133: 133: Giúp đỡ
Chương 134: 134: Học nói
Chương 135: 135: Thánh giá
Chương 136: 136: Giải vây
Chương 137: 137: Ngự tiền biểu diễn
Chương 138: 138: Ban thưởng danh hào
Chương 139: 139: Chiếu tỏa ánh sáng
Chương 140: 140: Tâm ngứa ngáy
Chương 141: 141: Phụ từ tử hiếu
Chương 142: 142: Quỳ lạy
Chương 143: 143: Lập uy (thượng)
Chương 144: 144: Lập uy (hạ)
Chương 145: 145: Kinh sợ
Chương 146: 146: Ngươi không chỉ có một mình
Chương 147: 147: Lời đồn đãi
Chương 148: 148: Duy trì
Chương 149: 149: Ai sẽ quản lý hậu viện?
Chương 150: 150: Thần giao cách cảm
Chương 151: 151: Phát ra tiếng
Chương 152: 152: Tiêu hồn
Chương 153: 153: Nạp thiếp
Chương 154: 154: Mâu thuẫn
Chương 155: 155: Hoàn toàn tỉnh ngộ
Chương 156: 156: Giận dữ
Chương 157: 157: Trở về
Chương 158: 158: Kinh hỉ
Chương 159: 159: Điều kiện
Chương 160: 160: Tinh anh
Chương 161: 161: Nguy cơ
Chương 162: 162: Rung động
Chương 163: 163: Toàn lực ứng phó
Chương 164: 164: Liên tiêu đái đả (thượng)
Chương 165: 165: Liên tiêu đái đả (hạ)
Chương 166: 166: Tới gần
Chương 167: 167: Sĩ đừng ba ngày
Chương 168: 168: Cô nương (Tiểu tam xuất hiện >
Chương 169: 169: Nàng xinh đẹp không?
Chương 170: 170: Xâm nhập
Chương 171: 171: Trong trướng ngoài trướng
Chương 172: 172: Hoa mai di động
Chương 173: 173: Ý loạn tình mê
Chương 174: 174: Chia rẽ
Chương 175: 175: Hỗn đản!
Chương 176: 176: Tình ý kéo dài
Chương 177: 177: Đối thủ
Chương 178: 178: Chủ quan
Chương 179: 179: Đường mật và chén thuốc
Chương 180: 180: Đại lễ độc nhất vô nhị
Chương 181: 181: Hạnh phúc ngọt ngào như mật
Chương 182: 182: Cùng phòng
Chương 183: 183: Tình ý kéo dài
Chương 184: 184: Đan Chu thần miếu
Chương 185: 185: Ta chỉ muốn nàng
Chương 186: 186: Đại lễ (thượng)
Chương 187: 187: Đại lễ (trung)
Chương 188: 188: Đại lễ (hạ)
Chương 189: 189: Âm hiểm
Chương 190: 190: Đêm đầu tiên
Chương 191: 191: Khoái hoạt cực hạn
Chương 192: 192: Ngày hạnh phúc
Chương 193: 193: Đường về
Chương 194: 194: Đánh lén
Chương 195: 195: Hỗn loạn
Chương 196: 196: Thỏa mãn
Chương 197: 197: Cô nam quả nữ
Chương 198: 198: Tự tại
Chương 199: 199: Không thể mơ ước
Chương 200: 200: Chàng muốn thành thân với nàng ta sao?
Chương 201: 201: Phụ trách
Chương 202: 202: Nhân cơ hội
Chương 203: 203: Cách xa hắn một chút
Chương 204: 204: Sóng ngầm bắt đầu khởi động
Chương 205: 205: Bình thê
Chương 206: 206: Chính là nàng lợi hại
Chương 207: 207: Bức người quá đáng
Chương 208: 208: Tìm nàng tính sổ
Chương 209: 209: Phương pháp sinh tồn
Chương 210: 210: Ngươi cũng đừng mơ tưởng!
Chương 211: 211: Để cho ngươi thấy!
Chương 212: 212: Chày gỗ đả cẩu
Chương 213: 213: Ta khinh thường chính là ngươi!
Chương 214: 214: Xử phạt
Chương 215: 215: Chết cho ngươi xem!
Chương 216: 216: Cầm sắt cùng minh
Chương 217: 217: Từ mẫu
Chương 218: 218: Hồng Môn Yến
Chương 219: 219: Công kích
Chương 220: 220: Thua người không thua trận
Chương 221: 221: Song thắng
Chương 222: 222: Lời đồn
Chương 223: 223: Không còn mặt mũi
Chương 224: 224: Làm chủ
Chương 225: 225: Vô lực
Chương 226: 226: Tư thông
Chương 227: 227: Trang thị từ đường
Chương 228: 228: Sẽ không dễ dãi như thế đâu
Chương 229: 229: Xóa tên
Chương 230: 230: Dựa vào cái gì
Chương 231: 231: Không thể khống chế
Chương 232: 232: Tự rước lấy nhục
Chương 233: 233: Tra rõ
Chương 234: 234: Sơ hở
Chương 235: 235: Gậy ông đập lưng ông
Chương 236: 236: Mượn đao giết người
Chương 237: 237: Vô đề
Chương 238: 238: Vô tình
Chương 239: 239: Xử phạt
Chương 240: 240: Kiều Đại
Chương 241: 241: Thiết kế cục diện
Chương 242: 242: Quyết liệt
Chương 243: 243: Không thể không nhẫn
Chương 244: 244: Thái Bình Trà Hành
Chương 245: 245: Lâm nhi
Chương 246: 246: Đàng hoàng
Chương 247: 247: Kinh biến
Chương 248: 248: Nàng đừng hận ta
Chương 249: 249: Bị điên
Chương 250: 250: Tái khởi phong ba
Chương 251: 251: Tạ Tổng đốc
Chương 252: 252: Cạnh tranh
Chương 253: 253: Kế hoạch
Chương 254: 254: Gây khó dễ
Chương 255: 255: Bảo nhi
Chương 256: 256: Phá giải
Chương 257: 257: Cạm bẫy
Chương 258: 258: Yến hội
Chương 259: 259: Lấp lánh
Chương 260: 260: Biểu diễn
Chương 261: 261: Thay thế
Chương 262: 262: Gây khó dễ
Chương 263: 263: Âm mưu
Chương 264: 264: Biến cố
Chương 265: 265: Sai lầm
Chương 266: 266: Không được chết tử tế
Chương 267: 267: Không lộ chút sơ hở
Chương 268: 268: Đối sách
Chương 269: 269: Đánh cờ
Chương 270: 270: Liên hợp
Chương 271: 271: Quyết tuyệt (kết thúc)
Chương 272: 272: Ngoại truyện: Ngọt ngào lần nữa (1)
Chương 273: 273: Ngoại truyện: Ngọt ngào lần nữa (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp