Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 27: Bất đắc dĩ
22:48 - 14.05.2026
4,281 lượt xem
Điện thoại của Văn Kì Sơn lại vang lên, tiếng chuông sắc bén, vang dội như dao cứa vào tim Cố Trường Khanh. Trong nháy mắt, sợi dây đàn vẫn căng ra trong lòng cô như đứt phựt.
Đầu Cố Trường Khanh như nổ tung, không thể khống chế cảm xúc của mình thêm được nữa.
Cô nhanh như chớp giằng lấy điện thoại của Văn Kì Sơn, dùng hết sức ném xuống đất.
Điện thoại ngừng bặt, Văn Kì Sơn hoảng sợ nhìn cô.
Từ sau khi sống lại, Cố Trường Khanh vẫn bị sự thù hận dày vò, vẫn hao hết tâm sức để tính kế, hầu như thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng, đặc biệt là mấy ngày này, những ngày cận kề với ngày chết của Văn Kì Sơn, cô hoảng hốt đến ngủ cũng không ngon. Nay chú Văn không tin cô, mắt thấy không thể ngăn cản ông, cảm xúc của cô như bùng nổ.
Phải rất coi trọng ai đó mới có cảm xúc lo được lo mất đến độ mất đi khống chế như vậy.
Nhưng Văn Kì Sơn lại không hiểu được, trong mắt ông, cảm xúc của Cố Trường Khanh bây giờ không thể giải thích, thậm chí là có chút thất thường. Ông nghĩ lại gần đây cô thường lo lắng quá mức cho mình, nhớ tới những lời nói của cô, lại thấy sắc mặt cô tiều tụy thì cảm thấy nhất định là sự thật cha hại chết mẹ rồi lại muốn lấy kẻ giản tiếp hại chết mẹ về khiến cô không thể chấp nhận nổi, đến nỗi tinh thần thất thường.
Văn Kì Sơn nhìn cô khóc không ngừng, đầu tiên là hoảng sợ, sau đó là đau lòng, thương xót, cuối cùng mọi cảm xúc lại trở thành sự thống hận Khổng Khánh Tường.
– Chú Văn, tin cháu đi, đừng ra ngoài, đừng ra ngoài!
Cố Trường Khanh van nài.
Văn Kì Sơn cầm tay cô, dịu dàng trấn an:
– Được được, chú không đi, chú ở nhà với cháu, nhất định ở nhà với cháu, thế nào cũng không đi!
Lòng Cố Trường Khanh lơi lỏng xuống, lúc này mới phát hiện, cả người mình toát mồ hôi lạnh, tay chân cũng run run.
Văn Kì Sơn nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, rất lo lắng:
– Trường Khanh, sắc mặt cháu không tốt, ngủ một chút được không?
Cố Trường Khanh nắm chặt tay ông, thật chặt, thật chặt:
– Không, cháu không cần ngủ!
Cô lắc đầu như lắc trống bỏi, nếu nhân lúc cô ngủ chú Văn đi ra ngoài thì làm sao?
Chú bảo chị Xảo mang sữa lên, cháu bình tĩnh đã.
Nói xong đứng dậy nhưng Cố Trường Khanh vẫn không buông tay, Văn Kì Sơn cười bất đắc dĩ:
– Cháu yên tâm, chú không đi, chú chỉ đi dặn chị Xảo thôi.
– Thật không?
– Chú hứa!
Cố Trường Khanh buông tay, Văn Kì Sơn ra khỏi thư phòng, Cố Trường Khanh đi theo sau, thấy ông gọi chị Xảo đến, sau đó dặn dò vài câu rồi lại quay lại thì Cố Trường Khanh mới yên tâm.
Hai người quay vào thư phòng, Cố Trường Khanh vẫn nắm tay ông, Văn Kì Sơn cũng để mặc cho cô nắm.
Chỉ trong chốc lát, chị Xảo mang sữa lên, Văn Kì Sơn nhìn Cố Trường Khanh uống hết.
– Chú Văn, có đôi khi cháu nghĩ, nếu uy h**p Khổng Khánh Tường sẽ mang đến nguy hiểm cho chú thì cứ để Khưu Uyển Di kia vào cửa cũng được, về sau sẽ có cách đối phó với bọn họ. Cố Trường Khanh nói với Văn Kì Sơn.
Văn Kì Sơn đương nhiên hiểu nỗi hận của cô với Khưu Uyển Di, thấy cô vì mình mà có thể nói ra lời này, thực sự khiến ông rất cảm động. Cô bé này, đúng là không uổng cô ông thương cô như vậy…
– Cháu muốn nhưng chú không muốn. Bọn họ hại chết Linh Lung, khiến cháu đau lòng như vậy, dù chỉ là một ngày an ổn chú cũng không muốn cho bọn họ sống! Nếu không vì đại cục thì chú đã đuổi tận giết tuyệt Khổng Khánh Tường rồi.
Trong đầu ông lại hiện lên khuôn mặt thanh tú đang cười khanh khách gọi mình: “Anh Văn…”
Người con gái ông muốn dùng cả đời che chở lại bị bọn họ hại chết, bảo ông để bọn họ vui vẻ sống trong nhà của Linh Lung?
Cho dù biết rõ đối phương tàn nhẫn, dù biết mình sẽ gặp nguy hiểm thì ông cũng không làm được!
Cố Trường Khanh chỉ cảm thấy mí mắt càng lúc càng nặng, đầu càng ngày càng choáng váng, cô lắc lắc đầu nhưng cơn buồn ngủ càng lúc càng nặng hoàn toàn không thể khống chế. Cô nhìn chén sữa trống trơn trước mặt, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
– Chú Văn, chú cho cháu uống cái gì? Giọng của cô run run.
– Trường Khanh, cháu phải nghỉ ngơi cẩn thận, nghe lời, đừng nghĩ nhiều quá, ngủ một giấc cho ngon. Tỉnh lại cháu sẽ thấy, chuyện không tệ như cháu nghĩ! Văn Kì Sơn dịu dàng nói.
– Chú Văn, tin cháu đi… Cố Trường Khanh dần dần ngã xuống nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, cầu xin: – Đừng đi ra ngoài… Đừng đi ra ngoài…
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác tuyệt vọng, sự đau đớn khó có thể nói thành lời.
Ý thức càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng bị bóng tối nhấn chìm.
Nước mắt lăn dài từ đôi mắt khép chặt.
Văn Kì Sơn thấy cô ngủ say, than nhẹ một tiếng rồi đi về phòng lấy chăn mỏng đắp cho cô.
Chị Xảo đi vào, nhìn Trường Khanh ngủ trên sofa, nhỏ giọng hỏi Văn Kì Sơn:
– Ngủ rồi?
– Ừm, thời gian này Trường Khanh phải chịu nhiều áp lức, cần nghỉ ngơi cho tốt.
– Thuốc cũng có công hiệu nhanh quá…
– Thời gian này con bé nghỉ ngơi không được tốt. Văn Kì Sơn đáp.
Chị Xảo đi tới lau nước mắt cho Cố Trường Khanh, giận dữ nói:
– Đến ngủ cũng khóc, có thể thấy con bé đau lòng cỡ nào. Thật đáng thương, mới ngần này tuổi, con nhà tôi còn lớn hơn Trường Khanh một tuổi mà chẳng hiểu gì cả. Xem ra nhiều tiền chưa chắc đã là tốt.
– Cũng không hẳn thế, mọi thứ đều là vì tiền bạc tác quái! Tiền khiến con người trở nên tham lam, ác độc, che mờ lương tâm! Văn Kì Sơn cảm thán.
Ông nhặt di động lên, lắp lại pin rồi mở máy.
Mở máy chưa được bao lâu thì có điện thoại gọi đến.
Trong điện thoại truyền ra giọng nói lo lắng của cấp dưới:
– Giám đốc Văn, may mà anh đã mở máy, anh mau đến đây đi, em sắp không chống nổi người Nhật Bản này rồi.
Văn Kì Sơn nghe xong, nói với chị Xảo:
– Chị để ý Trường Khanh nhé, tôi sẽ quay về ngay.
Ông nhìn thoáng qua Cố Trường Khanh, nhớ lại lời nói kì quái của cô, lòng thoáng chút do dự nhưng lại bật cười nghĩ: Văn Kì Sơn, chẳng lẽ mày con đi tin những thứ bói toán đó? Trên đời này làm gì có chuyện lạ như vậy?
Cố Trường Khanh chỉ cảm thấy mình như đang chìm nổi giữa đại dương bao la, bốn phía u tối, tĩnh lặng. Từng cơn sóng biển cuốn tới khiến cô choáng váng, hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ để mặc đại dương nhấn chìm mình.
Bỗng nhiên, phía trước có một ngọn đèn sáng lên, ánh đèn chiếu rọi hiện ra khuôn mặt dịu hiền của chú Văn. Lòng Cố Trường Khanh dâng lên niềm hi vọng vô bờ bến, cô cố hết sức bơi về phía chú Văn nhưng đến khi sắp đến gần chú Văn rồi thì đột nhiên chú Văn lại xoay người bỏ đi.
Cố Trường Khanh cảm thấy tim như bị ai moi ra vậy, đau đớn toàn thân, cô hét lớn như phát điên:
– Chú Văn, chú Văn!
Cố Trường Khanh nhảy dựng lên khỏi sofa, nhìn xung quanh, phát hiện mình vẫn đang ở trong thư phòng của chú Văn.
Bên tai truyền đến giọng nói quan tâm của chị Xảo:
– Cố tiểu thư, tỉnh lại nhanh vậy sao? Mới ngủ được có một tiếng!
Cố Trường Khanh quay lại, thấy chị Xảo ở bên đang lẩm bẩm:
– Không phải nói uống rồi sẽ ngủ ít nhất 5 tiếng?
Cố Trường Khanh cũng mặc kệ, cô đứng phắt dậy, hoảng hốt nhìn quanh, chăn bị giẫm dưới chân cũng không tự biết.
– Chú Văn đâu? Chú Văn đâu rồi?
Sắc mặt cô trắng đến đáng sợ, giọng nói run run. Chị Xảo bị vẻ mặt của cô làm cho hoảng hôt:
– Ông chủ đi ra ngoài…
Cố Trường Khanh vọt tới trước mặt chị Xảo, nắm chặt tay chị Xảo, mắt mở to, sự sợ hãi trong mắt khiến người ta kinh hãi. Chị Xảo còn chưa kịp trả lời thì điện thoại trong thư phòng đột nhiên vang lên.
Chị Xảo gạt tay cô, đi nghe điện thoại.
– Đúng, đây là nhà Văn Kì Sơn…
Mặt chị Xảo bỗng tái mét, ngẩng đầu nhìn Cố Trường Khanh, tay run lên nhè nhẹ…
– Cố tiểu thư, bệnh viện… bệnh viện gọi tới nói… Ông chủ… Ông chủ bị tai nạn xe…
Cố Trường Khanh chỉ cảm thấy đầu như bị ai dùng búa tạ đập mạnh, trời rung đất chuyển, hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
Đầu Cố Trường Khanh như nổ tung, không thể khống chế cảm xúc của mình thêm được nữa.
Cô nhanh như chớp giằng lấy điện thoại của Văn Kì Sơn, dùng hết sức ném xuống đất.
Điện thoại ngừng bặt, Văn Kì Sơn hoảng sợ nhìn cô.
Từ sau khi sống lại, Cố Trường Khanh vẫn bị sự thù hận dày vò, vẫn hao hết tâm sức để tính kế, hầu như thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng, đặc biệt là mấy ngày này, những ngày cận kề với ngày chết của Văn Kì Sơn, cô hoảng hốt đến ngủ cũng không ngon. Nay chú Văn không tin cô, mắt thấy không thể ngăn cản ông, cảm xúc của cô như bùng nổ.
Phải rất coi trọng ai đó mới có cảm xúc lo được lo mất đến độ mất đi khống chế như vậy.
Nhưng Văn Kì Sơn lại không hiểu được, trong mắt ông, cảm xúc của Cố Trường Khanh bây giờ không thể giải thích, thậm chí là có chút thất thường. Ông nghĩ lại gần đây cô thường lo lắng quá mức cho mình, nhớ tới những lời nói của cô, lại thấy sắc mặt cô tiều tụy thì cảm thấy nhất định là sự thật cha hại chết mẹ rồi lại muốn lấy kẻ giản tiếp hại chết mẹ về khiến cô không thể chấp nhận nổi, đến nỗi tinh thần thất thường.
Văn Kì Sơn nhìn cô khóc không ngừng, đầu tiên là hoảng sợ, sau đó là đau lòng, thương xót, cuối cùng mọi cảm xúc lại trở thành sự thống hận Khổng Khánh Tường.
– Chú Văn, tin cháu đi, đừng ra ngoài, đừng ra ngoài!
Cố Trường Khanh van nài.
Văn Kì Sơn cầm tay cô, dịu dàng trấn an:
– Được được, chú không đi, chú ở nhà với cháu, nhất định ở nhà với cháu, thế nào cũng không đi!
Lòng Cố Trường Khanh lơi lỏng xuống, lúc này mới phát hiện, cả người mình toát mồ hôi lạnh, tay chân cũng run run.
Văn Kì Sơn nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, rất lo lắng:
– Trường Khanh, sắc mặt cháu không tốt, ngủ một chút được không?
Cố Trường Khanh nắm chặt tay ông, thật chặt, thật chặt:
– Không, cháu không cần ngủ!
Cô lắc đầu như lắc trống bỏi, nếu nhân lúc cô ngủ chú Văn đi ra ngoài thì làm sao?
Chú bảo chị Xảo mang sữa lên, cháu bình tĩnh đã.
Nói xong đứng dậy nhưng Cố Trường Khanh vẫn không buông tay, Văn Kì Sơn cười bất đắc dĩ:
– Cháu yên tâm, chú không đi, chú chỉ đi dặn chị Xảo thôi.
– Thật không?
– Chú hứa!
Cố Trường Khanh buông tay, Văn Kì Sơn ra khỏi thư phòng, Cố Trường Khanh đi theo sau, thấy ông gọi chị Xảo đến, sau đó dặn dò vài câu rồi lại quay lại thì Cố Trường Khanh mới yên tâm.
Hai người quay vào thư phòng, Cố Trường Khanh vẫn nắm tay ông, Văn Kì Sơn cũng để mặc cho cô nắm.
Chỉ trong chốc lát, chị Xảo mang sữa lên, Văn Kì Sơn nhìn Cố Trường Khanh uống hết.
– Chú Văn, có đôi khi cháu nghĩ, nếu uy h**p Khổng Khánh Tường sẽ mang đến nguy hiểm cho chú thì cứ để Khưu Uyển Di kia vào cửa cũng được, về sau sẽ có cách đối phó với bọn họ. Cố Trường Khanh nói với Văn Kì Sơn.
Văn Kì Sơn đương nhiên hiểu nỗi hận của cô với Khưu Uyển Di, thấy cô vì mình mà có thể nói ra lời này, thực sự khiến ông rất cảm động. Cô bé này, đúng là không uổng cô ông thương cô như vậy…
– Cháu muốn nhưng chú không muốn. Bọn họ hại chết Linh Lung, khiến cháu đau lòng như vậy, dù chỉ là một ngày an ổn chú cũng không muốn cho bọn họ sống! Nếu không vì đại cục thì chú đã đuổi tận giết tuyệt Khổng Khánh Tường rồi.
Trong đầu ông lại hiện lên khuôn mặt thanh tú đang cười khanh khách gọi mình: “Anh Văn…”
Người con gái ông muốn dùng cả đời che chở lại bị bọn họ hại chết, bảo ông để bọn họ vui vẻ sống trong nhà của Linh Lung?
Cho dù biết rõ đối phương tàn nhẫn, dù biết mình sẽ gặp nguy hiểm thì ông cũng không làm được!
Cố Trường Khanh chỉ cảm thấy mí mắt càng lúc càng nặng, đầu càng ngày càng choáng váng, cô lắc lắc đầu nhưng cơn buồn ngủ càng lúc càng nặng hoàn toàn không thể khống chế. Cô nhìn chén sữa trống trơn trước mặt, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
– Chú Văn, chú cho cháu uống cái gì? Giọng của cô run run.
– Trường Khanh, cháu phải nghỉ ngơi cẩn thận, nghe lời, đừng nghĩ nhiều quá, ngủ một giấc cho ngon. Tỉnh lại cháu sẽ thấy, chuyện không tệ như cháu nghĩ! Văn Kì Sơn dịu dàng nói.
– Chú Văn, tin cháu đi… Cố Trường Khanh dần dần ngã xuống nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, cầu xin: – Đừng đi ra ngoài… Đừng đi ra ngoài…
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác tuyệt vọng, sự đau đớn khó có thể nói thành lời.
Ý thức càng lúc càng mơ hồ, cuối cùng bị bóng tối nhấn chìm.
Nước mắt lăn dài từ đôi mắt khép chặt.
Văn Kì Sơn thấy cô ngủ say, than nhẹ một tiếng rồi đi về phòng lấy chăn mỏng đắp cho cô.
Chị Xảo đi vào, nhìn Trường Khanh ngủ trên sofa, nhỏ giọng hỏi Văn Kì Sơn:
– Ngủ rồi?
– Ừm, thời gian này Trường Khanh phải chịu nhiều áp lức, cần nghỉ ngơi cho tốt.
– Thuốc cũng có công hiệu nhanh quá…
– Thời gian này con bé nghỉ ngơi không được tốt. Văn Kì Sơn đáp.
Chị Xảo đi tới lau nước mắt cho Cố Trường Khanh, giận dữ nói:
– Đến ngủ cũng khóc, có thể thấy con bé đau lòng cỡ nào. Thật đáng thương, mới ngần này tuổi, con nhà tôi còn lớn hơn Trường Khanh một tuổi mà chẳng hiểu gì cả. Xem ra nhiều tiền chưa chắc đã là tốt.
– Cũng không hẳn thế, mọi thứ đều là vì tiền bạc tác quái! Tiền khiến con người trở nên tham lam, ác độc, che mờ lương tâm! Văn Kì Sơn cảm thán.
Ông nhặt di động lên, lắp lại pin rồi mở máy.
Mở máy chưa được bao lâu thì có điện thoại gọi đến.
Trong điện thoại truyền ra giọng nói lo lắng của cấp dưới:
– Giám đốc Văn, may mà anh đã mở máy, anh mau đến đây đi, em sắp không chống nổi người Nhật Bản này rồi.
Văn Kì Sơn nghe xong, nói với chị Xảo:
– Chị để ý Trường Khanh nhé, tôi sẽ quay về ngay.
Ông nhìn thoáng qua Cố Trường Khanh, nhớ lại lời nói kì quái của cô, lòng thoáng chút do dự nhưng lại bật cười nghĩ: Văn Kì Sơn, chẳng lẽ mày con đi tin những thứ bói toán đó? Trên đời này làm gì có chuyện lạ như vậy?
Cố Trường Khanh chỉ cảm thấy mình như đang chìm nổi giữa đại dương bao la, bốn phía u tối, tĩnh lặng. Từng cơn sóng biển cuốn tới khiến cô choáng váng, hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ để mặc đại dương nhấn chìm mình.
Bỗng nhiên, phía trước có một ngọn đèn sáng lên, ánh đèn chiếu rọi hiện ra khuôn mặt dịu hiền của chú Văn. Lòng Cố Trường Khanh dâng lên niềm hi vọng vô bờ bến, cô cố hết sức bơi về phía chú Văn nhưng đến khi sắp đến gần chú Văn rồi thì đột nhiên chú Văn lại xoay người bỏ đi.
Cố Trường Khanh cảm thấy tim như bị ai moi ra vậy, đau đớn toàn thân, cô hét lớn như phát điên:
– Chú Văn, chú Văn!
Cố Trường Khanh nhảy dựng lên khỏi sofa, nhìn xung quanh, phát hiện mình vẫn đang ở trong thư phòng của chú Văn.
Bên tai truyền đến giọng nói quan tâm của chị Xảo:
– Cố tiểu thư, tỉnh lại nhanh vậy sao? Mới ngủ được có một tiếng!
Cố Trường Khanh quay lại, thấy chị Xảo ở bên đang lẩm bẩm:
– Không phải nói uống rồi sẽ ngủ ít nhất 5 tiếng?
Cố Trường Khanh cũng mặc kệ, cô đứng phắt dậy, hoảng hốt nhìn quanh, chăn bị giẫm dưới chân cũng không tự biết.
– Chú Văn đâu? Chú Văn đâu rồi?
Sắc mặt cô trắng đến đáng sợ, giọng nói run run. Chị Xảo bị vẻ mặt của cô làm cho hoảng hôt:
– Ông chủ đi ra ngoài…
Cố Trường Khanh vọt tới trước mặt chị Xảo, nắm chặt tay chị Xảo, mắt mở to, sự sợ hãi trong mắt khiến người ta kinh hãi. Chị Xảo còn chưa kịp trả lời thì điện thoại trong thư phòng đột nhiên vang lên.
Chị Xảo gạt tay cô, đi nghe điện thoại.
– Đúng, đây là nhà Văn Kì Sơn…
Mặt chị Xảo bỗng tái mét, ngẩng đầu nhìn Cố Trường Khanh, tay run lên nhè nhẹ…
– Cố tiểu thư, bệnh viện… bệnh viện gọi tới nói… Ông chủ… Ông chủ bị tai nạn xe…
Cố Trường Khanh chỉ cảm thấy đầu như bị ai dùng búa tạ đập mạnh, trời rung đất chuyển, hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Chết
Chương 2: 2: Chân tướng 1
Chương 3: 3: Chân tướng 2
Chương 4: 4: Tái sinh
Chương 5: 5: Cha
Chương 6: 6: Mối tình đầu
Chương 7: 7: Khưu Uyển Di
Chương 8: 8: Kích thích
Chương 9: 9: Ăn tối
Chương 10: 10: Chú Văn
Chương 11: 11: Lòng người
Chương 12: 12: Cháu thà chẳng cần!
Chương 13: 13: Xin lỗi
Chương 14: 14: Tự tôn bao tiền một cân?
Chương 15: 15: Tranh cướp
Chương 16: 16: Quái nhân
Chương 17: 17: Bách hợp và hoa hồng
Chương 18: 18: Tôi sẽ theo dõi em
Chương 19: 19: Tiên hạ thủ vi cường!
Chương 20: 20: Dắt chó phải dắt mũi
Chương 21: 21: Quyết không thể buông tay!
Chương 22: 22: Thần tượng
Chương 23: 23: Tử huyệt
Chương 24: 24: Loại người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch
Chương 25: 25: Đề phòng
Chương 26: 26: Ghép hình
Chương 27: 27: Bất đắc dĩ
Chương 28: 28: Nhẫn nại
Chương 29: 29: Phóng túng
Chương 30: 30: Di chúc
Chương 31: 31: Các người xứng đáng gặp chuyện xui xẻo!
Chương 32: 32: Mặt dạn mày dày
Chương 33: 33: Mẹ kế
Chương 34: 34: Kế Hoạch
Chương 35: 35: Hôn
Chương 36: 36: Tranh cường háo thắng
Chương 37: 37: Duyên phận của bọn trẻ
Chương 38: 38: Tinh dầu
Chương 39: 39: Sầu triền miên
Chương 40: 40: Củi khô lửa cháy
Chương 41: 41: Cưỡng hôn
Chương 42: 42: Nụ hôn đầu tiên
Chương 43: 43: Xoay người bỏ đi
Chương 44: 44: Khinh miệt
Chương 45: 45: Phá gia chi nữ
Chương 46: 46: Võ phòng thân
Chương 47: 47: Thảm đỏ
Chương 48: 48: Tức chết mày!
Chương 49: 49: Đấu giá
Chương 50: 50: Nổi trận lôi đình
Chương 51: 51: Đều tại nó!
Chương 52: 52: Tao phải xé nát miệng mày!
Chương 53: 53: Ra tay quá nặng
Chương 54: 54: Gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật
Chương 55: 55: Dưới tình thế cấp bách
Chương 56: 56: Lên án
Chương 57: 57: Hết nghi ngờ
Chương 58: 58: Kỹ nữ
Chương 59: 59: Tự kiểm điểm, tự hiểu biết!
Chương 60: 60: Trợ thủ
Chương 61: 61: Tranh giành lẫn nhau
Chương 62: 62: Không biết xấu hổ
Chương 63: 63: Thân quen mà xa cách
Chương 64: 64: Thăm dò
Chương 65: 65: Gặp lại
Chương 66: 66: Bạn bè
Chương 67: 67: Trò chơi
Chương 68: 68: Cho các người nghẹn chết
Chương 69: 69: Vì sao anh muốn hiểu rõ em
Chương 70: 70: Chuyện do người làm
Chương 71: 71: Thuyết phục
Chương 72: 72: Muốn dựa cũng không được
Chương 73: 73: Hối hận
Chương 74: 74: Kề vai chiến đấu
Chương 75: 75: Nhìn lén
Chương 76: 76: Sự vui vẻ lạ lẫm
Chương 77: 77: Không từ thủ đoạn
Chương 78: 78: Là chuyện quan trọng nhất
Chương 79: 79: Anh chỉ là… mong em sống tốt
Chương 80: 80: Thu lưới về
Chương 81: 81: Giỏi lắm, Cố Trường Khanh!
Chương 82: 82: Vì sao còn phải đợi thêm một tháng nữa?
Chương 83: 83: Mày hết đời rồi
Chương 84: 84: Mày chính là con sói đội lốt cừu
Chương 85: 85: Chữ “nhẫn” khắc trên dao
Chương 86: 86: Lấy mình hiểu người
Chương 87: 87: Thoải mái chia tay
Chương 88: 88: Vận mệnh
Chương 89: 89: Tiếc món lợi nhỏ thì không thể thành sói được
Chương 90: 90: Tâm phiền ý loạn
Chương 91: 91: Tỏ vẻ quan tâm
Chương 92: 92: Nước chảy thành sông
Chương 93: 93: Anh sẽ không lừa em, cũng sẽ không hại em
Chương 94: 94: Sao trời
Chương 95: 95: Trở về
Chương 96: 96: Tâm Tư
Chương 97: 97: Phải cố gắng!
Chương 98: 98: Không gặp lại
Chương 99: 99: Nước ngoài
Chương 100: 100: Cuộc sống mới
Chương 101: 101: Cổ thần nước Mỹ
Chương 102: 102: Khó xử
Chương 103: 103: Một mua một bán
Chương 104: 104: Bạn cùng phòng
Chương 105: 105: Mê hoặc
Chương 106: 106: Vũ hội
Chương 107: 107: Hoàng tử và Lọ lem
Chương 108: 108: Không thể nhìn mặt bắt hình dong
Chương 109: 109: Nham hiểm
Chương 110: 110: Coi thường
Chương 111: 111: Chỉnh
Chương 112: 112: Cơ hội
Chương 113: 113: Du học
Chương 114: 114: Party
Chương 115: 115: Hàng xóm mới
Chương 116: 116: Duyên
Chương 117: 117: Khởi đầu tốt đẹp
Chương 118: 118: Điều kiện
Chương 119: 119: Đi chơi
Chương 120: 120: Bá đạo
Chương 121: 121: Đừng thích em!
Chương 122: 122: Anh có cách
Chương 123: 123: Ái muội
Chương 124: 124: Xoay chuyển càn khôn
Chương 125: 125: Anh nhất định còn thảm hơn tôi
Chương 126: 126: Trực diện quyết đấu
Chương 127: 127: Vịnh Xuân VS Hoa kiếm
Chương 128: 128: Ảo giác
Chương 129: 129: Bạn học mới
Chương 130: 130: Không gì sánh kịp
Chương 131: 131: Quyến rũ
Chương 132: 132: Đẹp hơn đá quý
Chương 133: 133: Dương oai trên sàn đấu!
Chương 134: 134: Nha đầu nhẫn tâm
Chương 135: 135: Ở bên anh, em chính là thiên sứ
Chương 136: 136: Tươi mát như bách hợp
Chương 137: 137: Mật ngọt
Chương 138: 138: Bảo tôi buông tha anh thế nào đây?
Chương 139: 139: Cuộc sống khỏe mạnh, hạnh phúc
Chương 140: 140: Phùng Tước chỉ thích Cố Trường Khanh
Chương 141: 141: Ba lần bảy lượt
Chương 142: 142: Do dự
Chương 143: 143: Ngày đẹp nhất
Chương 144: 144: Xuất quân
Chương 145: 145: Trả lại
Chương 146: 146: Tranh chấp
Chương 147: 147: Tan thành mây khói
Chương 148: 148: Lần này, chúng ta nói tạm biệt
Chương 149: 149: Trở về
Chương 150: 150: Khổng Ngọc Long
Chương 151: 151: Còn lâu tôi mới thua chị
Chương 152: 152: Cổ phần
Chương 153: 153: Phòng đầu tư
Chương 154: 154: Chèn ép
Chương 155: 155: Cổ đông Hoàng
Chương 156: 156: Tiệc rượu
Chương 157: 157: Gió nổi
Chương 158: 158: Câu chuyện tình yêu đẹp đẽ năm nào
Chương 159: 159: Phỏng vấn
Chương 160: 160: Đánh cược
Chương 161: 161: Xoay chuyển
Chương 162: 162: Cáo già
Chương 163: 163: Bom hẹn giờ
Chương 164: 164: Bốn người
Chương 165: 165: Tách ra
Chương 166: 166: Vô sỉ không giới hạn
Chương 167: 167: Có cần không?
Chương 168: 168: Cạnh tranh
Chương 169: 169: Bản kế hoạch
Chương 170: 170: Thắng
Chương 171: 171: Nghi ngờ
Chương 172: 172: Chó cắn nhau
Chương 173: 173: Quả đắng
Chương 174: 174: Phản công
Chương 175: 175: Gặp lại
Chương 176: 176: Gây rối
Chương 177: 177: Đừng lo lắng, có anh đây!
Chương 178: 178: Cô có thể cho anh cái gì?
Chương 179: 179: Đồng tâm hiệp lực
Chương 180: 180: Biết rõ là sai
Chương 181: 181: Nghiệt duyên
Chương 182: 182: Ba người cùng đi
Chương 183: 183: Tôi thích em
Chương 184: 184: Nguy hiểm
Chương 185: 185: Vô đề
Chương 186: 186: Bởi vì tôi bị điên
Chương 187: 187: Chân tướng
Chương 188: 188: Phu phục hà cầu
Chương 189: 189: Dừng ở đây
Chương 190: 190: Quay về
Chương 191: 191: Ngoại tình
Chương 192: 192: Tôn kính
Chương 193: 193: Ủng hộ
Chương 194: 194: Sổ sách
Chương 195: 195: Màu lam quyến rũ
Chương 196: 196: Hạnh phúc
Chương 197: 197: Tiệc sinh nhật 1
Chương 198: 198: Tiệc sinh nhật 2
Chương 199: 199: Bạn trai tốt nhất
Chương 200: 200: Thổ lộ
Chương 201: 201: Tôi hận
Chương 202: 202: Cạm bẫy
Chương 203: 203: Trả nợ
Chương 204: 204: Cơ hội
Chương 205: 205: Người tự coi thường mình thì sẽ bị người khác coi thường
Chương 206: 206: Lung lạc
Chương 207: 207: Đòn sát thủ
Chương 208: 208: Nghĩa trang
Chương 209: 209: Họp gia đình
Chương 210: 210: Tình cảm
Chương 211: 211: Giao dịch
Chương 212: 212: Đại hội cổ đông
Chương 213: 213: Không khống chế được
Chương 214: 214: Mày cút đi cho tao!
Chương 215: 215: Quỷ kế
Chương 216: 216: Phong ba
Chương 217: 217: Nghe rợn cả người
Chương 218: 218: Giết không tha
Chương 219: 219: Hội đồng quản trị
Chương 220: 220: Không khống chế được
Chương 221: 221: Máu lạnh
Chương 222: 222: Tận thế
Chương 223: 223: Oan uổng
Chương 224: 224: Cút đi!
Chương 225: 225: Em chỉ còn một mình
Chương 226: 226: Xúi giục
Chương 227: 227: Cha mẹ
Chương 228: 228
Chương 229: 229: Người thần bí
Chương 230: 230: Sterling
Chương 231: 231: Hẹn gặp
Chương 232: 232: Lựa chọn
Chương 233: 233: Nước mắt
Chương 234: 234: Anh thì tính là cái gì?
Chương 235: 235: Tôi cũng muốn
Chương 236: 236: Người này đi người kia đến
Chương 237: 237: Ra sức đánh chó xuống nước
Chương 238: 238: Nhanh chân đến trước
Chương 239: 239: Anh em
Chương 240: 240: Bí ẩn
Chương 241: 241: Nhất thời
Chương 242: 242: Giận mắng
Chương 243: 243: Thay máu
Chương 244: 244: Cơ hội
Chương 245: 245: Khiêu chiến
Chương 246: 246: Liều mạng
Chương 247: 247: Con xứng đáng với những điều tốt nhất!
Chương 248: 248: Linh hồn của vũ điệu
Chương 249: 249: Cùng khiêu vũ
Chương 250: 250: Chừng mực
Chương 251: 251: Chỉ cần em vui là tốt rồi
Chương 252: 252: Sự cố bất ngờ
Chương 253: 253: Chấn động toàn trường
Chương 254: 254: Hà khắc
Chương 255: 255: Chung tình với một cành hoa
Chương 256: 256: Không quan trọng
Chương 257: 257: Nhượng bộ
Chương 258: 258: Bà chủ
Chương 259: 259: Thịnh yến
Chương 260: 260: Cắt tim
Chương 261: 261: Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ông đâu!
Không tìm thấy chương nào phù hợp