Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 226: Là Vợ Chồng
Thập Niên 90: Tổ Đối Chiếu Trong Văn Niên Đại Lựa Chọn Nằm Thắng
Hòa Độ
1,434 từ
10:21 - 23/06/2026
28
Ôn Chỉ Văn chỉ cần tưởng tượng đến việc cách cô chỉ một cánh cửa lại có một tên ăn trộm đang cạy cửa thì đã cảm thấy tay chân mình đều chịu khống chế mà nhữũn ra.
Không biết qua bao lâu, âm thanh lạch cạch đột nhiên ngừng lại.
Ôn Chỉ Văn cũng không dám thở, không rõ ăn trộm là rời đi, hay là đã cậy cửa thành công chuẩn bị vào nhà.
Cô không khỏi nắm chặt kéo trong tay.
Bên ngoài yên tĩnh không một tiếng động.
Chỉ nghe thấy tiếng ô tô chạy qua trên đường và tiếng xe máy tiếng gầm rú.
Ôn Chỉ Văn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cho đến khi lại nghe thấy tiếng động truyền đến từ ngoài cửa, như là tiếng kim loại va chạm.
Ngay sau đó cô lại nghe thấy một tiếng rống to: "Không được nhúc nhích, không được nhúc nhích!"
Âm thanh hỗn loạn, Ôn Chỉ Văn không rõ tình huống bên ngoài rốt cuộc là như thế nào. Đây là cảnh sát tới?
Ôn Chỉ Văn vẫn đang suy đoán, nhất thời cũng không dám mở cửa.
Cho đến khi Ôn Chỉ Văn nghe thấy tiếng của Vu Hoài Ngạn.
Cô vội vàng đứng lên kéo cửa ra.
Ánh trăng hôm nay khá tốt, ít nhất là bên ngoài còn sáng hơn trong phòng một ít.
Ôn Chỉ Văn liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vu Hoài Ngạn, nhưng bây giờ anh đang bị một người nhìn qua có lẽ là một cảnh sát mặc thường phục đè lại bả vai.
Nhìn qua còn rất phối hợp.
Ôn Chỉ Văn vừa thấy Vu Hoài Ngạn đã không chịu được, lập tức muốn nhào vào người anh.
Không nghĩ tới lại bị một người cảnh sát mặc thường phục khác kéo lại: "Cô bình tĩnh một chút."
Ôn Chỉ Văn nghi ngờ xoay đầu lại.
Tầm mắt Vu Hoài Ngạn dừng ở trên tay Ôn Chỉ Văn, bất đắc dĩ giải thích: "Có lẽ là anh ấy cho rằng em muốn cầm kéo đâm anh."
Lúc này Ôn Chỉ Văn mới phản ứng lại, lập tức ném kéo trong tay xuống. Hai cảnh sát cũng ngây ngẩn cả người, liếc nhau một cái, hỏi: "Hai người có quan hệ gì?"
"Đồng chí cảnh sát, anh ấy là chồng tôi!" Ôn Chỉ Văn hiểu rõ tình hình hiện giờ, lập tức giải thích.
Nhìn qua, hình như là hai người cảnh sát coi Vu Hoài Ngạn là kẻ trộm...
Mọi thứ đột nhiên trở nên hơi khó xử.
Cảnh sát đang đè lại bả vai Vu Hoài Ngạn lập tức buông anh ra.
Vu Hoài Ngạn hoạt động khớp xương, tính tình tốt mà không so đo gì cả.
Vu Hoài Ngạn vẫy tay với Ôn Chỉ Văn, cô lập tức chạy chậm lại đây.
Nắm lấy bàn tay có chút lạnh lo của cô, Vu Hoài Ngạn hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Ôn Chỉ Văn cũng ngốc, nghi ngờ có phải mình đã phán đoán sai rồi không, thật ra ngoài cửa căn bản không có ai?
"Anh trở về từ lúc nào?" Ôn Chỉ Văn quay đầu hỏi anh.
"Vừa tới, đang chuẩn bị mở cửa thì bị đè lại." Vu Hoài Ngạn có chút bất đắc dĩ mà nói.
"Vậy khi anh về, có nhìn thấy cái gì ở cửa không?" Ôn Chỉ Văn lại hỏi. Vu Hoài Ngạn nhớ lại một phen, cuối cùng lắc đầu.
Ôn Chỉ Văn vừa nghe lời này, trong lòng càng cảm thấy không chắc chắn.
"Vừa rồi em nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, như là tiếng cạy cửa ấy." Ôn Chỉ Văn nhìn hai người cảnh sát giải thích, có chút không tự tin mà nói: "Giằng co rất lâu, cho nên tôi mới tưởng rằng là ăn trộm... Bây giờ xem ra, có thể là khác động vật nhỏ gì đấy không?"
Hai cảnh sát cũng không trách tội, nói: "Cảnh giác một chút cũng không thừa, chúng tôi xem qua cửa trước đã."
Nói xong, một người cảnh sát bật đèn pin ngồi xổm xuống.
Ôn Chỉ Văn cũng không nhịn được nhìn qua, phát hiện trên cửa đúng là có chút dấu vết.
Nhưng bây giờ cô cũng không dám dễ dàng có kết luận.
Vu Hoài Ngạn cũng nhìn lướt qua cửa, nhưng rất nhanh đã dời tâm mắt đi, nhìn sang chỗ khác.
Đột nhiên, tâm mắt anh khựng lại, không tiếng động mà chạm vào một người cảnh sát còn đang đứng.
Chờ khi đối phương nhìn qua, Vu Hoài Ngạn ra dau hieu.
Cảnh sát nháy mắt đã hiểu được, nhanh chóng lao về phía trước.
Cùng thời khắc đó, Vu Hoài Ngạn cũng buông cánh tay đang ôm Ôn Chỉ Văn ra, xông về bên kia theo một hướng khác.
Nhưng vẫn chậm, người đang trốn ở trong bụi cỏ đã nhận ra động tác của bọn họ, né tránh và lao về hướng của cảnh sát, thành công xông ra khỏi vòng vây, rồi bỏ chạy ngay lập tức!
Không biết qua bao lâu, âm thanh lạch cạch đột nhiên ngừng lại.
Ôn Chỉ Văn cũng không dám thở, không rõ ăn trộm là rời đi, hay là đã cậy cửa thành công chuẩn bị vào nhà.
Cô không khỏi nắm chặt kéo trong tay.
Bên ngoài yên tĩnh không một tiếng động.
Chỉ nghe thấy tiếng ô tô chạy qua trên đường và tiếng xe máy tiếng gầm rú.
Ôn Chỉ Văn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cho đến khi lại nghe thấy tiếng động truyền đến từ ngoài cửa, như là tiếng kim loại va chạm.
Ngay sau đó cô lại nghe thấy một tiếng rống to: "Không được nhúc nhích, không được nhúc nhích!"
Âm thanh hỗn loạn, Ôn Chỉ Văn không rõ tình huống bên ngoài rốt cuộc là như thế nào. Đây là cảnh sát tới?
Ôn Chỉ Văn vẫn đang suy đoán, nhất thời cũng không dám mở cửa.
Cho đến khi Ôn Chỉ Văn nghe thấy tiếng của Vu Hoài Ngạn.
Cô vội vàng đứng lên kéo cửa ra.
Ánh trăng hôm nay khá tốt, ít nhất là bên ngoài còn sáng hơn trong phòng một ít.
Ôn Chỉ Văn liếc mắt một cái đã nhìn thấy Vu Hoài Ngạn, nhưng bây giờ anh đang bị một người nhìn qua có lẽ là một cảnh sát mặc thường phục đè lại bả vai.
Nhìn qua còn rất phối hợp.
Ôn Chỉ Văn vừa thấy Vu Hoài Ngạn đã không chịu được, lập tức muốn nhào vào người anh.
Không nghĩ tới lại bị một người cảnh sát mặc thường phục khác kéo lại: "Cô bình tĩnh một chút."
Ôn Chỉ Văn nghi ngờ xoay đầu lại.
Tầm mắt Vu Hoài Ngạn dừng ở trên tay Ôn Chỉ Văn, bất đắc dĩ giải thích: "Có lẽ là anh ấy cho rằng em muốn cầm kéo đâm anh."
Lúc này Ôn Chỉ Văn mới phản ứng lại, lập tức ném kéo trong tay xuống. Hai cảnh sát cũng ngây ngẩn cả người, liếc nhau một cái, hỏi: "Hai người có quan hệ gì?"
"Đồng chí cảnh sát, anh ấy là chồng tôi!" Ôn Chỉ Văn hiểu rõ tình hình hiện giờ, lập tức giải thích.
Nhìn qua, hình như là hai người cảnh sát coi Vu Hoài Ngạn là kẻ trộm...
Mọi thứ đột nhiên trở nên hơi khó xử.
Cảnh sát đang đè lại bả vai Vu Hoài Ngạn lập tức buông anh ra.
Vu Hoài Ngạn hoạt động khớp xương, tính tình tốt mà không so đo gì cả.
Vu Hoài Ngạn vẫy tay với Ôn Chỉ Văn, cô lập tức chạy chậm lại đây.
Nắm lấy bàn tay có chút lạnh lo của cô, Vu Hoài Ngạn hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Ôn Chỉ Văn cũng ngốc, nghi ngờ có phải mình đã phán đoán sai rồi không, thật ra ngoài cửa căn bản không có ai?
"Anh trở về từ lúc nào?" Ôn Chỉ Văn quay đầu hỏi anh.
"Vừa tới, đang chuẩn bị mở cửa thì bị đè lại." Vu Hoài Ngạn có chút bất đắc dĩ mà nói.
"Vậy khi anh về, có nhìn thấy cái gì ở cửa không?" Ôn Chỉ Văn lại hỏi. Vu Hoài Ngạn nhớ lại một phen, cuối cùng lắc đầu.
Ôn Chỉ Văn vừa nghe lời này, trong lòng càng cảm thấy không chắc chắn.
"Vừa rồi em nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, như là tiếng cạy cửa ấy." Ôn Chỉ Văn nhìn hai người cảnh sát giải thích, có chút không tự tin mà nói: "Giằng co rất lâu, cho nên tôi mới tưởng rằng là ăn trộm... Bây giờ xem ra, có thể là khác động vật nhỏ gì đấy không?"
Hai cảnh sát cũng không trách tội, nói: "Cảnh giác một chút cũng không thừa, chúng tôi xem qua cửa trước đã."
Nói xong, một người cảnh sát bật đèn pin ngồi xổm xuống.
Ôn Chỉ Văn cũng không nhịn được nhìn qua, phát hiện trên cửa đúng là có chút dấu vết.
Nhưng bây giờ cô cũng không dám dễ dàng có kết luận.
Vu Hoài Ngạn cũng nhìn lướt qua cửa, nhưng rất nhanh đã dời tâm mắt đi, nhìn sang chỗ khác.
Đột nhiên, tâm mắt anh khựng lại, không tiếng động mà chạm vào một người cảnh sát còn đang đứng.
Chờ khi đối phương nhìn qua, Vu Hoài Ngạn ra dau hieu.
Cảnh sát nháy mắt đã hiểu được, nhanh chóng lao về phía trước.
Cùng thời khắc đó, Vu Hoài Ngạn cũng buông cánh tay đang ôm Ôn Chỉ Văn ra, xông về bên kia theo một hướng khác.
Nhưng vẫn chậm, người đang trốn ở trong bụi cỏ đã nhận ra động tác của bọn họ, né tránh và lao về hướng của cảnh sát, thành công xông ra khỏi vòng vây, rồi bỏ chạy ngay lập tức!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kịch Bản Gì Đây?
Chương 2: 2: Thì Ra Là Mộng Xuân
Chương 3: 3: Anh Không Muốn Ngủ Với Em À?
Chương 4: 4: Động Phòng Hoa Chúc
Chương 5: 5: Hãy Để Cô Chết Đi
Chương 6: 6: Tình Yêu Có Lợi Ích Thực Tế Bằng Tiền Tài Không?
Chương 7: 7: Xây Dựng Tốt Hình Tượng
Chương 8: 8: Không Biết Nấu Cơm Cũng Không Sao
Chương 9: 9: Quả Nhiên Như Thế
Chương 10: 10: Thăm Quan Nơi Ở
Chương 11: 11: Hoạt Sắc Sinh Hương
Chương 12: 12: Chỉ Một Lần
Chương 13: 13: Máy Nhắn Tin
Chương 14: 14: Dì Giúp Việc
Chương 15: 15: Tới Trung Tâm Thương Mại Đông Người Nhất
Chương 16: 16: Lột Xác
Chương 17: 17: Vui Vẻ Khá Sớm
Chương 18: 18: Bàn Tán
Chương 19: 19: Mở Rộng Thị Trường
Chương 20: 20: Sợ Vợ
Chương 21: 21: Thiếu Một Lọ Hoa
Chương 22: 22: Bảo Cô Ấy Gọi Điện Thoại Lại Cho Cháu
Chương 23: 23: Chồng Ơi!
Chương 24: 24: Chồng Ơi!
Chương 25: 25: Mua Vòng Cổ
Chương 26: 26: Xứng Đôi
Chương 27: 27: Quần Áo Của Anh Đâu Rồi?
Chương 28: 28: Thay Đổi Rất Nhiều
Chương 29: 29: Em Ngủ Chung Với Anh Đi
Chương 30: 30: Cô Muốn Bãi Công
Chương 31: 31: Thiên Kinh Địa Nghĩa
Chương 32: 32: Duy Trì Tình Cảm Giả Dối
Chương 33: 33: Gặp Con Dâu Mới
Chương 34: 34: Tới Cửa Thăm Hỏi
Chương 35: 35: Trời Ơi, Đây Chính Là Nữ Chủ Trong Tiểu Thuyết Mà
Chương 36: 36: Cuốn Sách Mà Mọi Cô Gái Cần Phải Đọc
Chương 37: 37: Tìm Tới Cửa
Chương 38: 38: Phê Bình
Chương 39: 39: Không Thèm Quan Tâm
Chương 40: 40: Phá Hủy Thanh Danh
Chương 41: 41: Con Dâu Nhà Em Thật Kiêu Ngạo
Chương 42: 42: Không Thích Hợp Để Chung Sống
Chương 43: 43: Con Trai Đã Thông Suốt Rồi?
Chương 44: 44: Chờ Anh Về Ăn Chung
Chương 45: 45: Cảm Giác Kỳ Lạ
Chương 46: 46: Quả Nhiên Là Cô Rất Yêu Anh
Chương 47: 47: Suy Tính
Chương 48: 48: Có Bị Thay Thế Không?
Chương 49: 49: Phải Về Nhà Rồi
Chương 50: 50: Không Giống Kịch Bản
Chương 51: 51: Hiểu Nhầm
Chương 52: 52: Người Có Chủ Kiến
Chương 53: 53: Quý Nhân
Chương 54: 54: Thẻ Hội Viên
Chương 55: 55: Mở Hộp Pandora
Chương 56: 56: Ký Kết Hợp Đồng
Chương 57: 57: Ân Cần Như Vậy?
Chương 58: 58: Vừa Rồi Là Xe Của Ai?
Chương 59: 59: Em Ăn Mảnh
Chương 60: 60: Ảnh Hưởng Không Tốt
Chương 61: 61: Cô Thật Sự Yêu Anh Tới Không Thể Kiềm Chế
Chương 62: 62: Tiệc Đầy Tháng
Chương 63: 63: Vợ Không Khác Gì Trâu Bò
Chương 64: 64: Tới Nam Thành An Tết
Chương 65: 65: Dịu Dàng
Chương 66: 66: Trầm Cảm Sau Sinh
Chương 67: 67: Đầu Tư Vào Bất Động Sản
Chương 68: 68: Hiểu Nhầm
Chương 69: 69: Trở Về Phòng Ngủ Được Chưa?
Chương 70: 70: Về Sau Anh Đừng Hối Hận Đấy
Chương 71: 71: Đứa Trẻ Nghịch Ngợm
Chương 72: 72: Một Cuộc Sống Khác Biệt
Chương 73: 73: Mâu Thuẫn Nảy Sinh
Chương 74: 74: Đây Có Thật Sự Là Cuộc Sống Mà Cô Muốn?
Chương 75: 75: Uống Đến Say Mèm
Chương 76: 76: Thay Đổi Kiểu Tóc
Chương 77: 77: Đào Người
Chương 78: 78: Phương Thức Kinh Doanh Mới
Chương 79: 79: Người Quen
Chương 80: 80: Không Như Suy Nghĩ
Chương 81: 81: Ngành Làm Đẹp
Chương 82: 82: Không Giống Nguyên Tác
Chương 83: 83: Hiểu Nhầm
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126: Máy Tính
Chương 127: 127: Không Vui
Chương 128: 128: Bịa Đặt
Chương 129: 129
Chương 130: 130: Chơi Điện Tử
Chương 131: 131: Email
Chương 132: 132: Salon
Chương 133: 133: Bất Ngờ
Chương 134: 134: Tìm Hoa Tai
Chương 135: 135: Lừa Gạt
Chương 136: 136: Ngủ Không Ngon
Chương 137: 137: Thắt Cà Vạt
Chương 138: 138: Cô Vợ Đủ Tư Cách
Chương 139: 139: Hiểu Không
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157: Gặp Nhau
Chương 158: 158
Chương 159: 159: Bị Mù Mắt
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196: Phát Hiện Vấn Đề
Chương 197: 197: Có Vợ Quên Mẹ
Chương 198: 198: Lo Lắng
Chương 199: 199: Ân Cần
Chương 200: 200: Lên Kế Hoạch
Chương 201: 201: Hiểu Lầm
Chương 202: 202: Đến Công Ty
Chương 203: 203
Chương 204: 204: Tức Giận
Chương 205: 205: Khóa Trái
Chương 206: 206: Khó Dỗ
Chương 207: 207: Trốn Tránh
Chương 208: 208: Tức Chết
Chương 209: 209: Bày Tỏ
Chương 210: 210
Chương 211: 211: Mơ
Chương 212: 212: Để Ý
Chương 213: 213
Chương 214: 214: Thật Sự Yêu Cô
Chương 215: 215: Tình Yêu
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220: Ký Hiệu Ăn Trộm
Chương 221: 221: Làm Nũng
Chương 222: 222: Đề Phòng
Chương 223: 223: Bị Bắt
Chương 224: 224: Trộm Cướp?
Chương 225: 225: Cạy Cửa
Chương 226: 226: Là Vợ Chồng
Chương 227: 227: Bắt Trộm
Chương 228: 228: Bôi Thuốc
Chương 229: 229: Mỏi Lưng
Chương 230: 230: Chỗ Ở Mới
Chương 231: 231: Nấu Cơm
Chương 232: 232: Chụp Ảnh
Chương 233: 233: Video
Chương 234: 234: Tiểu Thuyết
Chương 235: 235: Theo Đuổi Lại Từ Đầu
Chương 236: 236: Không Giống
Chương 237: 237: Hẹn Hò
Chương 238: 238: Em Có Đi Công Tác Chung Với Anh Không?
Chương 239: 239: Tưởng Bở
Chương 240: 240: Chiếc Điện Thoại Di Động Đầu Tiên
Chương 241: 241: Thêm Quảng Cáo Vào Trò Chơi?
Chương 242: 242: Kết Thúc Chính Văn
Chương 243: 243: Ngoại Truyện: Kỳ Kinh Lần Trước Của Em Là Ngày Mấy?
Chương 244: 244: Ngoại Truyện: Thực Sự Mang Thai!
Chương 245: 245: Ngoại Truyện: Em Ở Đây Luôn Được Không?
Chương 246: 246: Ngoại Truyện: Em Chơi Đủ Chưa?
Chương 247: 247: Ngoại Truyện: Lần Sau Cô Vẫn Dám
Không tìm thấy chương nào phù hợp