Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 119: inh thú đến công thành? (4)
Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Linh thú công thành?
Sau khi cư dân ở cửa thành nghe bốn chữ như thế, sắc mặt đều thay đổi.
Cao thủ bên trong hoàng thành cũng không thiếu, hiếm khi có linh thú sẽ tìm chết đến công thành như thế, nhưng cho dù như vậy, chờ các cao thủ đến, tất nhiên người bên trong thành đã sớm chết một đống rồi.
“Chúng ta đi mau!”
Khuôn mặt của Lâm Nguyệt Ảnh khẽ biến, nàng nắm tay Đại Nhi xoay người muốn rời đi.
Ai ngờ Đại Nhi nhanh chóng tránh thoát tay của nàng ta, chạy ra ngoài cửa thành.
“Đại Nhi!”
Lâm Nguyệt Ảnh sợ hãi hét lên một tiếng, mồ hôi lạnh đều chảy ra, nàng cũng không nghĩ nhiều như vậy, bỏ lại một câu: “Các ngươi mau đi bẩm báo với người của phủ tướng quân, ta đi tìm Đại Nhi.”
Dù sao Đại Nhi cũng rất yếu, tốc độ cũng không phải rất nhanh, Lâm Nguyệt Ảnh vài bước đã đuổi kịp nàng, đang muốn dẫn nàng rời khỏi chỗ này, Chỉ là… Sau khi nàng thấy rõ những bóng dáng ở trong gió cát đó, tròng mắt của nàng đột nhiên co rụt lại…
Đi ở đằng trước rõ ràng là một con sói tuyết trắng, bước chân của nó cao ngạo lại ưu nhã, trong mắt lang âm trầm đầy khinh thường với những nhân loại này.
Ngồi trên lưng sói chính là một thiếu nữ, cơ thể của nàng mập mạp, đoán chừng khoảng hai trăm cân, nhưng làn da của nàng trắng như tuyết, trắng nõn non mềm.
Phía sau Tuyết Lang và thiếu nữ, có đủ loại kiểu dáng linh thú theo sát.
Hoa Báo, Phi Ưng, Hồng Hồ, Sư Thứu, Tử Điện Điêu, còn có một … Đại Địa Chi Hùng?
“Kia… Chính là Đại Địa Chi Hùng tam giai? Hình như Đại Địa Chi Hùng này là thú vương bên ngoài rừng Linh Thú, lúc trước ta từng so chiêu qua với nó, bị nó ép đến rất thảm, vì sao nó lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ người bên trong thành bắt đi thê tử của nó? Nên nó đến công thành?”
“Từ từ… Các ngươi có cảm thấy mập mạp ngồi ở trên lưng sói kia lớn lên rất quen mặt hay không?”
“Kia… Kia hình như là công chúa Phong Như Khuynh?”
Người xung quanh cũng đều phản ứng lại, trợn mắt há hốc mồm nhìn thiếu nữ kia dẫn theo một đám linh thú bước vào cửa thành.
Các tướng sĩ thủ vệ đều không thể phản ứng kịp, đặc biệt là khi nhìn thấy Phong Như Khuynh đi vào, ai cũng không dám ngăn cản, vẫn luôn ngơ ngác nhìn theo nàng tiến vào trong thành…
“A…”
Sau khi đi vào cửa thành, Phong Như Khuynh có chút ngây ngẩn cả người.
Hôm nay… Hình như người ở cửa thành có chút nhiều? Hơn nữa có mấy khuôn mặt quen thuộc, giờ phút này tất cả mọi người nhìn nàng không chớp mắt, khiến nàng có chút không thể thích ứng.
“Sao các ngươi lại ở đây?”
Nàng đập vào hông Tuyết Lang, đi về phía đám người Lâm Nguyệt Ảnh.
Mà những người khác ban đầu định đến phủ tướng quân thông báo, cũng đều dừng chân lại.
Trên đường phố yên lặng một mảnh, yên lặng đến châm rơi cũng có thể nghe thấy.
“Biểu tỷ tỷ!”
Đại Nhi tránh khỏi tay Lâm Nguyệt Ảnh, vui sướng chạy như điên về phía Phong Như Khuynh.
Hình như nàng có chút sợ hãi Tuyết Lang, khi đi đến bên cạnh Phong Như Khuynh thì dừng lại, dùng ánh mắt chờ mong kia nhìn nàng.
“Tuyết Lang!”
Sắc mặt của Phong Như Khuynh trầm xuống.
“…”
Tuyết Lang sợ đến mức đều nhanh nằm bò xuống.
Nó rõ ràng cái gì cũng đều không làm, vì sao lần nào nàng cũng phải hung ác với nó?
Nhưng Tuyết Lang không dám có bất kỳ chống cự gì, nó bước chân đi về phía Đại Nhi, vui sướng phe phẩy cái đuôi, còn dùng đầu lưỡi l**m khuôn mặt nhỏ phấn nộn của nàng.
Quần chúng vây xem: “…”
Ngươi là chó hay là sói vậy?
Lâm Nguyệt Ảnh nhìn Tuyết Lang ngoan ngoãn nghe lời như thế, trong lòng khẽ thở phào một hơi, chợt dùng ánh mắt trào phúng nhìn về phía Phong Như Sương còn chưa rời đi kia.
Không phải ngươi nói… Tuyết Lang trời sinh tàn bạo, sẽ không bị Phong Như Khuynh thuần phục, còn sẽ khiến Phong Như Khuynh… Trở thành thức ăn trong bụng nó sao?
Chương 120: Phong Như Sương bị dọa ngốc (1)
Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Phong Như Sương đã sớm bị dọa đến choáng váng, nàng ta ngây ngốc đứng ở giữa phố, trong mắt tràn đầy khiếp sợ và kinh ngạc.
Có lẽ là nàng ta cảm giác được người xung quanh đều chuyển ánh mắt về phía nàng ta, nàng kinh hoảng đến sắc mặt trở nên trắng bệch, cắn chặt môi, lòng đầy oán giận và không cam lòng.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì Phong Như Khuynh muốn cái gì thì có cái đó, ngay cả Tuyết Lang cũng đều có người trong hoàng cung giúp nàng thuần hóa, mà cái gì nàng cũng đều không có.
Ngay cả hình tượng nàng thật vất vả xây dựng, cũng đều bị nữ nhân ác độc này cướp đi!
Đúng vậy, theo Phong Như Sương, Tuyết Lang tam giai này có thể nghe theo mệnh lệnh của Phong Như Khuynh, đều không hề liên quan đến thực lực bản thân Phong Như Khuynh, tất nhiên là có người trong cung thuần hóa cho nàng, nếu không, nàng có bản lĩnh gì khiến Tuyết Lang nghe lệnh?
“Tỷ tỷ.”
Phong Như Sương bình ổn một hơi, nàng ta ngăn lửa giận trong lòng, nở nụ cười miễn cưỡng đi về phía Phong Như Khuynh: “Tỷ có thể trở về thật tốt, ta còn tưởng tỷ bị Tuyết Lang ăn mất, dù sao Tuyết Lang quá tàn bạo, cho dù có người thay tỷ thuần hóa, cũng chưa chắc sẽ thật sự nghe theo lệnh của tỷ, nó…”
Vốn dĩ Phong Như Sương chỉ là muốn chế giễu Phong Như Khuynh vài câu, ai ngờ lời này của nàng ta hoàn toàn chọc giận Tuyết Lang.
Ngay lập tức, Tuyết Lang phát ra một tiếng gầm phẫn nộ, một chân đá về phía Phong Như Sương.
Phong Như Sương không phòng bị, cơ thể bị đá bay về phía sau, ngã ở trong đám người.
Xương cốt của nàng ta rất nhanh bị đứt gãy, đau đến sắc mặt trắng bệch, đầu chảy mồ hôi lạnh.
So với sao quanh trăng sáng của nàng ta lúc trước, giờ phút này, tất cả mọi người chỉ đứng ở chỗ không xa nhìn nàng ta, không ai đến đỡ nàng ta, thậm chí, chưa từng có người đến quan tâm nàng ta.
“Ngao ngao ngao!” Tuyết Lang tức giận tận trời, dùng móng vuốt kia chỉ vào Phong Như Sương rống to, đôi mắt hung ác như ăn thịt người, hung tợn nhìn chằm chằm nàng ta.
Nữ nhân đáng giận này là có ý gì?
Khi nào thì Thiên Sơn Tuyết Lang nó đắc tội nàng ta? Nàng ta lại dám hãm hại nó không nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân.
Nàng gặp qua chó nghe lời như nó…… A phi, sói chưa?
Rõ ràng là nữ nhân này cũng muốn cướp đi Thiên Linh Quả của nó, mới muốn để chủ nhân có chút hiểu lầm với nó!
Nhìn bộ dáng tức giận hùng hùng hổ hổ của Tuyết Lang chỉ vào Phong Như Sương, sắc mặt của Phong Như Khuynh đều đen vài phần, nàng vỗ đầu của Tuyết Lang, quát lớn nói: “Nói tiếng người!”
Nó vẫn luôn rống không ngừng, ai hiểu được rốt cuộc nó đang mắng cái gì?
Tuyết Lang quay đầu nhìn về phía Phong Như Khuynh.
Ngươi cảm thấy ta làm một con sói sẽ nói tiếng người sao?
Có phải ngươi còn cảm thấy một con sói như ta có thể biến thành người hay không?
“Khụ khụ!” Phong Như Sương đã từ trên mặt đất đứng dậy, nàng ta ho khan hai tiếng, khẽ nâng khuôn mặt tái nhợt lên, ánh mắt của nàng ta mờ mịt nhìn chăm chú vào những người đang xem diễn xung quanh, trong lòng chợt lạnh lẽo.
Trước kia nàng đối xử với những người này như thế hảo, mỗi lần Phong Như Khuynh đối phó với bọn họ, đều là nàng ra ngăn cản, bây giờ… Bọn họ vì không muốn đắc tội Phong Như Khuynh, nên không quan tâm đến nàng.
Tốt, rất tốt! Những người này thiếu nàng, sớm muộn gì nàng sẽ đoạt lại từng cái một!
Đôi mắt âm độc của Phong Như Sương đảo qua mọi người ở đây, nàng ta xoay người, khập khiễng đi về phía trước.
Tấm lưng kia, khỏi phải nói là có bao nhiêu cô đơn thê lương.
“Biểu tỷ tỷ.” Đại Nhi thấy Tuyết Lang đáng yêu ngoan ngoãn như thế, cũng không sợ hãi, nàng giơ tay kéo ống tay áo của Phong Như Khuynh, cười hì hì: “Đại Lang này lớn lên như đại cẩu vậy.”
Phong Như Khuynh sờ đầu nhỏ của Đại Nhi: “Ừ, nó chính là một con chó con trông cửa.”
Tuyết Lang bị cưỡi ở dưới háng cũng liều mạng gật đầu.
Linh thú công thành?
Sau khi cư dân ở cửa thành nghe bốn chữ như thế, sắc mặt đều thay đổi.
Cao thủ bên trong hoàng thành cũng không thiếu, hiếm khi có linh thú sẽ tìm chết đến công thành như thế, nhưng cho dù như vậy, chờ các cao thủ đến, tất nhiên người bên trong thành đã sớm chết một đống rồi.
“Chúng ta đi mau!”
Khuôn mặt của Lâm Nguyệt Ảnh khẽ biến, nàng nắm tay Đại Nhi xoay người muốn rời đi.
Ai ngờ Đại Nhi nhanh chóng tránh thoát tay của nàng ta, chạy ra ngoài cửa thành.
“Đại Nhi!”
Lâm Nguyệt Ảnh sợ hãi hét lên một tiếng, mồ hôi lạnh đều chảy ra, nàng cũng không nghĩ nhiều như vậy, bỏ lại một câu: “Các ngươi mau đi bẩm báo với người của phủ tướng quân, ta đi tìm Đại Nhi.”
Dù sao Đại Nhi cũng rất yếu, tốc độ cũng không phải rất nhanh, Lâm Nguyệt Ảnh vài bước đã đuổi kịp nàng, đang muốn dẫn nàng rời khỏi chỗ này, Chỉ là… Sau khi nàng thấy rõ những bóng dáng ở trong gió cát đó, tròng mắt của nàng đột nhiên co rụt lại…
Đi ở đằng trước rõ ràng là một con sói tuyết trắng, bước chân của nó cao ngạo lại ưu nhã, trong mắt lang âm trầm đầy khinh thường với những nhân loại này.
Ngồi trên lưng sói chính là một thiếu nữ, cơ thể của nàng mập mạp, đoán chừng khoảng hai trăm cân, nhưng làn da của nàng trắng như tuyết, trắng nõn non mềm.
Phía sau Tuyết Lang và thiếu nữ, có đủ loại kiểu dáng linh thú theo sát.
Hoa Báo, Phi Ưng, Hồng Hồ, Sư Thứu, Tử Điện Điêu, còn có một … Đại Địa Chi Hùng?
“Kia… Chính là Đại Địa Chi Hùng tam giai? Hình như Đại Địa Chi Hùng này là thú vương bên ngoài rừng Linh Thú, lúc trước ta từng so chiêu qua với nó, bị nó ép đến rất thảm, vì sao nó lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ người bên trong thành bắt đi thê tử của nó? Nên nó đến công thành?”
“Từ từ… Các ngươi có cảm thấy mập mạp ngồi ở trên lưng sói kia lớn lên rất quen mặt hay không?”
“Kia… Kia hình như là công chúa Phong Như Khuynh?”
Người xung quanh cũng đều phản ứng lại, trợn mắt há hốc mồm nhìn thiếu nữ kia dẫn theo một đám linh thú bước vào cửa thành.
Các tướng sĩ thủ vệ đều không thể phản ứng kịp, đặc biệt là khi nhìn thấy Phong Như Khuynh đi vào, ai cũng không dám ngăn cản, vẫn luôn ngơ ngác nhìn theo nàng tiến vào trong thành…
“A…”
Sau khi đi vào cửa thành, Phong Như Khuynh có chút ngây ngẩn cả người.
Hôm nay… Hình như người ở cửa thành có chút nhiều? Hơn nữa có mấy khuôn mặt quen thuộc, giờ phút này tất cả mọi người nhìn nàng không chớp mắt, khiến nàng có chút không thể thích ứng.
“Sao các ngươi lại ở đây?”
Nàng đập vào hông Tuyết Lang, đi về phía đám người Lâm Nguyệt Ảnh.
Mà những người khác ban đầu định đến phủ tướng quân thông báo, cũng đều dừng chân lại.
Trên đường phố yên lặng một mảnh, yên lặng đến châm rơi cũng có thể nghe thấy.
“Biểu tỷ tỷ!”
Đại Nhi tránh khỏi tay Lâm Nguyệt Ảnh, vui sướng chạy như điên về phía Phong Như Khuynh.
Hình như nàng có chút sợ hãi Tuyết Lang, khi đi đến bên cạnh Phong Như Khuynh thì dừng lại, dùng ánh mắt chờ mong kia nhìn nàng.
“Tuyết Lang!”
Sắc mặt của Phong Như Khuynh trầm xuống.
“…”
Tuyết Lang sợ đến mức đều nhanh nằm bò xuống.
Nó rõ ràng cái gì cũng đều không làm, vì sao lần nào nàng cũng phải hung ác với nó?
Nhưng Tuyết Lang không dám có bất kỳ chống cự gì, nó bước chân đi về phía Đại Nhi, vui sướng phe phẩy cái đuôi, còn dùng đầu lưỡi l**m khuôn mặt nhỏ phấn nộn của nàng.
Quần chúng vây xem: “…”
Ngươi là chó hay là sói vậy?
Lâm Nguyệt Ảnh nhìn Tuyết Lang ngoan ngoãn nghe lời như thế, trong lòng khẽ thở phào một hơi, chợt dùng ánh mắt trào phúng nhìn về phía Phong Như Sương còn chưa rời đi kia.
Không phải ngươi nói… Tuyết Lang trời sinh tàn bạo, sẽ không bị Phong Như Khuynh thuần phục, còn sẽ khiến Phong Như Khuynh… Trở thành thức ăn trong bụng nó sao?
Chương 120: Phong Như Sương bị dọa ngốc (1)
Edit: Thiên Hạ Đại Nhân
Phong Như Sương đã sớm bị dọa đến choáng váng, nàng ta ngây ngốc đứng ở giữa phố, trong mắt tràn đầy khiếp sợ và kinh ngạc.
Có lẽ là nàng ta cảm giác được người xung quanh đều chuyển ánh mắt về phía nàng ta, nàng kinh hoảng đến sắc mặt trở nên trắng bệch, cắn chặt môi, lòng đầy oán giận và không cam lòng.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì Phong Như Khuynh muốn cái gì thì có cái đó, ngay cả Tuyết Lang cũng đều có người trong hoàng cung giúp nàng thuần hóa, mà cái gì nàng cũng đều không có.
Ngay cả hình tượng nàng thật vất vả xây dựng, cũng đều bị nữ nhân ác độc này cướp đi!
Đúng vậy, theo Phong Như Sương, Tuyết Lang tam giai này có thể nghe theo mệnh lệnh của Phong Như Khuynh, đều không hề liên quan đến thực lực bản thân Phong Như Khuynh, tất nhiên là có người trong cung thuần hóa cho nàng, nếu không, nàng có bản lĩnh gì khiến Tuyết Lang nghe lệnh?
“Tỷ tỷ.”
Phong Như Sương bình ổn một hơi, nàng ta ngăn lửa giận trong lòng, nở nụ cười miễn cưỡng đi về phía Phong Như Khuynh: “Tỷ có thể trở về thật tốt, ta còn tưởng tỷ bị Tuyết Lang ăn mất, dù sao Tuyết Lang quá tàn bạo, cho dù có người thay tỷ thuần hóa, cũng chưa chắc sẽ thật sự nghe theo lệnh của tỷ, nó…”
Vốn dĩ Phong Như Sương chỉ là muốn chế giễu Phong Như Khuynh vài câu, ai ngờ lời này của nàng ta hoàn toàn chọc giận Tuyết Lang.
Ngay lập tức, Tuyết Lang phát ra một tiếng gầm phẫn nộ, một chân đá về phía Phong Như Sương.
Phong Như Sương không phòng bị, cơ thể bị đá bay về phía sau, ngã ở trong đám người.
Xương cốt của nàng ta rất nhanh bị đứt gãy, đau đến sắc mặt trắng bệch, đầu chảy mồ hôi lạnh.
So với sao quanh trăng sáng của nàng ta lúc trước, giờ phút này, tất cả mọi người chỉ đứng ở chỗ không xa nhìn nàng ta, không ai đến đỡ nàng ta, thậm chí, chưa từng có người đến quan tâm nàng ta.
“Ngao ngao ngao!” Tuyết Lang tức giận tận trời, dùng móng vuốt kia chỉ vào Phong Như Sương rống to, đôi mắt hung ác như ăn thịt người, hung tợn nhìn chằm chằm nàng ta.
Nữ nhân đáng giận này là có ý gì?
Khi nào thì Thiên Sơn Tuyết Lang nó đắc tội nàng ta? Nàng ta lại dám hãm hại nó không nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân.
Nàng gặp qua chó nghe lời như nó…… A phi, sói chưa?
Rõ ràng là nữ nhân này cũng muốn cướp đi Thiên Linh Quả của nó, mới muốn để chủ nhân có chút hiểu lầm với nó!
Nhìn bộ dáng tức giận hùng hùng hổ hổ của Tuyết Lang chỉ vào Phong Như Sương, sắc mặt của Phong Như Khuynh đều đen vài phần, nàng vỗ đầu của Tuyết Lang, quát lớn nói: “Nói tiếng người!”
Nó vẫn luôn rống không ngừng, ai hiểu được rốt cuộc nó đang mắng cái gì?
Tuyết Lang quay đầu nhìn về phía Phong Như Khuynh.
Ngươi cảm thấy ta làm một con sói sẽ nói tiếng người sao?
Có phải ngươi còn cảm thấy một con sói như ta có thể biến thành người hay không?
“Khụ khụ!” Phong Như Sương đã từ trên mặt đất đứng dậy, nàng ta ho khan hai tiếng, khẽ nâng khuôn mặt tái nhợt lên, ánh mắt của nàng ta mờ mịt nhìn chăm chú vào những người đang xem diễn xung quanh, trong lòng chợt lạnh lẽo.
Trước kia nàng đối xử với những người này như thế hảo, mỗi lần Phong Như Khuynh đối phó với bọn họ, đều là nàng ra ngăn cản, bây giờ… Bọn họ vì không muốn đắc tội Phong Như Khuynh, nên không quan tâm đến nàng.
Tốt, rất tốt! Những người này thiếu nàng, sớm muộn gì nàng sẽ đoạt lại từng cái một!
Đôi mắt âm độc của Phong Như Sương đảo qua mọi người ở đây, nàng ta xoay người, khập khiễng đi về phía trước.
Tấm lưng kia, khỏi phải nói là có bao nhiêu cô đơn thê lương.
“Biểu tỷ tỷ.” Đại Nhi thấy Tuyết Lang đáng yêu ngoan ngoãn như thế, cũng không sợ hãi, nàng giơ tay kéo ống tay áo của Phong Như Khuynh, cười hì hì: “Đại Lang này lớn lên như đại cẩu vậy.”
Phong Như Khuynh sờ đầu nhỏ của Đại Nhi: “Ừ, nó chính là một con chó con trông cửa.”
Tuyết Lang bị cưỡi ở dưới háng cũng liều mạng gật đầu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Công chúa bị hưu* (1)
Chương 2: 2: Công chúa bị hưu (2)
Chương 3: 3: Công chúa bị hưu(3 )
Chương 4: 4: Công chúa bị hưu (4)
Chương 5: 5: Hai tiểu khả ái phấn điêu ngọc trác (một)
Chương 6: 6: Hai tiểu khả ái phấn điêu ngọc trác (hai)
Chương 7: 7: Hai tiểu khả ái phấn điêu ngọc trác (ba)
Chương 8: 8: Thu hồi hưu thư? (1)
Chương 9: 9: Thu hồi hưu thư? (2)
Chương 10: 10: Thu hồi hưu thư? (3)
Chương 11: 11: Bạch Y Nam Tử (1)
Chương 12: 12: Bạch y nam tử (2)
Chương 13: 13: Theo ngươi cũng không sao (Một)
Chương 14: 14: Theo ngươi cũng không sao (Hai)
Chương 15: 15: Theo ngươi cũng không sao (3)
Chương 16: 16: Giáo huấn cung nữ (1)
Chương 17: 17: Giáo huấn cung nữ (hai)
Chương 18: 18: Giáo huấn cung nữ (ba)
Chương 19: 19: Lập uy (1)
Chương 20: 20: Lập uy (2)
Chương 21: 21: Lập uy (3)
Chương 22: 22: Ngươi là ma quỷ sao? (1).
Chương 23: 23: Ngươi là ma quỷ sao? (Hai)
Chương 24: 24: Ngươi là ma quỷ sao? (3)
Chương 25: 25: Phong Như Sương ngây thơ (1)
Chương 26: 26: Phong Như Sương ngây thơ (hai)
Chương 27: 27: Thiếu niên phủ tướng quân (1)
Chương 28: 28: Thiếu niên phủ tướng quân (2)
Chương 29: 29: Thiếu niên phủ tướng quân (3)
Chương 30: 30: Vì để ngủ với Quốc Sư (1)
Chương 31: 31: Vì để ngủ với Quốc Sư (2)
Chương 32: 32: Thiên Sơn Tuyết Lang ta thà chết đói cũng không ăn (1)
Chương 33: 33: Tuyết Lang Thiên Sơn ta thà rằng đói chết cũng không ăn (2)
Chương 34: 34: Thiên Sơn Tuyết Lang ta thà rằng đói chết cũng không ăn (3)
Chương 35: 35: Thật là thơm (một)
Chương 36: 36: Thật là thơm (hai)
Chương 37: 37: Nạp Lan Đại Nhi (1)
Chương 38: 38: Nạp Lan Đại Nhi (2)
Chương 39: 39: Nạp Lan Đại Nhi (3)
Chương 40: 40: Nạp Lan Đại Nhi (4)
Chương 41: 41: Quốc Sư quan trọng hơn (1)
Chương 42: 42: Quốc Sư quan trọng hơn (2)
Chương 43: 43: Quốc Sư quan trọng hơn (tam)
Chương 44: 44: Thanh Trúc cảm thấy sợ hãi ( một )
Chương 45: 45: Nhận Thanh Trúc sợ hãi (hai)
Chương 46: 46: Lần đầu giao phong với Dung quý phi (một)
Chương 47: 47: Lần đầu giao phong với Dung quý phi (hai)
Chương 48: 48: Lần đầu giao phong với Dung quý phi (ba)
Chương 49: 49: Công chúa cáo thư (một)
Chương 50: 50: Công chúa cáo thư (hai)
Chương 51: 51: Cáo thư của Công Chúa (tam)
Chương 52: 52: Phong Thiên Ngự tức giận ( một )
Chương 53: 53: Phong Thiên Ngự tức giận (2)
Chương 54: 54: Tác dụng của Linh Dược Thiện (1)
Chương 55: 55: Tác dụng của Linh Dược Thiện (2)
Chương 56: 56: Hội giao lưu (1)
Chương 57: 57: Hội giao lưu ( 2 )
Chương 58: 58: Hội giao lưu (3)
Chương 59: 59: Hội giao lưu (bốn)
Chương 60: 60: Ủ linh tửu ( một )
Chương 61: 61: Ủ linh tửu (2)
Chương 62: 62: Ý chí Thiết Huyết quân đoàn (1)
Chương 63: 63: Ý chí Thiết Huyết quân đoàn (Hai)
Chương 64: 64: Ý chí Thiết Huyết quân đoàn (Ba)
Chương 65: 65: àng đã thay đổi ( một )
Chương 66: 66: Sự thay đổi của nàng (2)
Chương 67: 67: Sự thay đổi của nàng (3)
Chương 68: 68: Thiếu niên Tần Thần (1)
Chương 69: 69: Thiếu niên Tần Thần (2)
Chương 70: 70: Liễu Ngọc Thần đúng là âm hồn bất tán ( 1 )
Chương 71: 71: Liễu Ngọc Thần đúng là âm hồn bất tán (2)
Chương 72: 72: Liễu Ngọc Thần đúng là âm hồn bất tán (3)
Chương 73: 73: Lần đầu thăm hỏi lão tướng quân (1)
Chương 74: 74: Lần đầu thăm hỏi lão tướng quân (2)
Chương 75: 75: Lần đầu thăm hỏi lão tướng quân (3)
Chương 76: 76: Linh tửu mang đến khiếp sợ (1)
Chương 77: 77
Chương 78: 78: Linh tửu mang đến khiếp sợ (3)
Chương 79: 79: Linh tửu mang đến khiếp sợ (4)
Chương 80: 80: Không có cách nào bỏ mặc nàng (1)
Chương 81: 81: Không thể bỏ mặc nàng (2)
Chương 82: 82: Không thể mặc kệ nàng (3)
Chương 83: 83: Phù Thần uất ức
Chương 84: 84: Hoa hoa cỏ cỏ bình thường (một)
Chương 85: 85: Hoa hoa cỏ cỏ bình thường (hai)
Chương 86: 86: Tu luyện, tu luyện (một)
Chương 87: 87: Tu luyện, tu luyện (hai)
Chương 88: 88: Phong Như Sương bị xem nhẹ (một)
Chương 89: 89: Phong Như Sương bị xem nhẹ (hai)
Chương 90: 90: Quấn lấy Liễu Ngọc Thần không tha?
Chương 91: 91: Đi Liễu gia tìm Liễu Ngọc Thần?
Chương 92: 92: Lâu chủ Đệ Nhất Lâu (một)
Chương 93: 93: Lâu chủ Đệ Nhất Lâu (2)
Chương 94: 94: Lâu chủ Đệ Nhất Lâu (3)
Chương 95: 95: Lâu chủ Đệ Nhất Lâu (bốn)
Chương 96: 96: Hợp tác (một)
Chương 97: 97: Hợp tác ( Hai )
Chương 98: 98: Hợp tác ( Ba )
Chương 99: 99: Tần Phi Dương không có chút lòng tự trọng nào (1)
Chương 100: 100: Tần Phi Dương không có chút lòng tự trọng nào (2)
Chương 101: 101: Lão tướng quân đột phá (1)
Chương 102: 102: Lão tướng quân đột phá (2)
Chương 103: 103: Lão tướng quân xông lên
Chương 104: 104: Lão tướng quân đột phá (bốn)
Chương 105: 105: Một vò rượu hóa giải hận thù (1)
Chương 106: 106: Một vò rượu hóa giải hận thù (2)
Chương 107: 107: Một vò rượu hóa giải hận thù (3)
Chương 108: 108: Một vò rượu hóa giải hận thù (4)
Chương 109: 109: Đánh mất xấu hổ (1)
Chương 110: 110: Đánh mất xấu hổ (2)
Chương 111: 111: Quá mất mặt (ba)
Chương 112: 112: Sói ngồi trong nhà, nồi từ trên trời rơi xuống (một)
Chương 113: 113: Sói ngồi trong nhà, nồi từ trên trời rơi xuống (2)
Chương 114: 114: Ngươi có muốn làm việc không? (1)
Chương 115: 115: Ngươi có muốn làm việc không? (2)
Chương 116: 116: Linh thú tới công thành? (1)
Chương 117: 117: Linh thú tới công thành? (2)
Chương 118: 118: Linh thú tới công thành? (3)
Chương 119: 119: inh thú đến công thành? (4)
Chương 120: 120: Phong Như Sương bị dọa ngốc (1)
Chương 121: 121: Phong Như Sương bị dọa ( hai)
Chương 122: 122: Phong Như Sương bị dọa (ba)
Chương 123: 123: Phong Như Sương bị dọa (bốn)
Chương 124: 124: Ân oán như mây khói thoảng qua (một)
Chương 125: 125: Ân oán như mây khói thoáng qua (2)
Chương 126: 126: Thiếu phu nhân Tần gia (1)
Chương 127: 127: Thiếu phu nhân Tần gia (2)
Chương 128: 128: Thiếu phu nhân Tần gia (ba)
Chương 129: 129: Thiếu phu nhân Tần gia ( 4 )
Chương 130: 130: Thiếu phu nhân Tần gia (5)
Chương 131: 131: Thiếu phu nhân Tần gia (sáu)
Chương 132: 132: Nàng làm kẻ ác (1)
Chương 133: 133: Nàng làm kẻ ác (2)
Chương 134: 134: Nàng làm kẻ ác (3)
Chương 135: 135: Nàng làm kẻ ác (4)
Chương 136: 136: Hạ dược? (một)
Chương 137: 137: Hạ dược? (hai)
Chương 138: 138: Hạ dược? (tam)
Chương 139: 139: Hạ dược? (bốn)
Chương 140: 140: Cả đời sẽ không cưới vợ (một)
Chương 141: 141: Cả đời sẽ không cưới vợ (nhị)
Chương 142: 142: Cả đời sẽ không cưới vợ (3)
Chương 143: 143: Thủ đoạn của quốc Sư (1)
Chương 144: 144: Thủ đoạn của Quốc Sư (2)
Chương 145: 145: Thủ đoạn của Quốc Sư (3)
Chương 146: 146: Thủ đoạn của Quốc Sư (4)
Chương 147: 147: Kết cục đắc tội công chúa (1)
Chương 148: 148: Kết cục khi đắc tội công chúa (2)
Chương 149: 149: Kết cục khi đắc tội công chúa (3)
Chương 150: 150: Quốc Sư độc miệng (1)
Chương 151: 151: Quốc Sư độc miệng (2)
Chương 152: 152: Quốc Sư độc miệng ( 3 )
Chương 153: 153: Quốc Sư độc miệng (4)
Chương 154: 154: Công chúa tức giận ( một )
Chương 155: 155: Công chúa tức giận ( nhị )
Chương 156: 156: Công chúa nổi bão (3)
Chương 157: 157: Công chúa nổi bão (4)
Chương 158: 158: Triều đình khiếp sợ (một)
Chương 159: 159: Triều đình khiếp sợ (hai)
Chương 160: 160: Triều đình khiếp sợ (3)
Chương 161: 161: Triều đình khiếp sợ (4)
Chương 162: 162: Phong Thiên Ngự hộc máu (1)
Chương 163: 163: Phong Thiên Ngự hộc máu (2)
Chương 164: 164: Phong Thiên Ngự hộc máu (3)
Chương 165: 165: Phong Thiên Ngự hộc máu (4)
Chương 166: 166: Tiểu Lang lang thang?
Chương 167: 167: Lão gia chủ Lưu gia ( 1 )
Chương 168: 168: Lão gia chủ Lưu gia (2)
Chương 169: 169: Lão gia chủ Lưu gia (3)
Chương 170: 170: Lão gia chủ Lưu gia (4)
Chương 171: 171: Linh Võ giả, có thể ăn không? (một)
Chương 172: 172: Linh Võ giả, có thể ăn sao? (hai)
Chương 173: 173: Linh Võ giả, có thể ăn à? (3)
Chương 174: 174: Giây phút Lưu Vân Tiêu kinh hãi (1)
Chương 175: 175: Giây phút Lưu Vân Tiêu kinh hãi (2)
Chương 176: 176: Trừng phạt (1)
Chương 177: 177: Trừng Phạt (2)
Chương 178: 178: Trừng Phạt ( 3 )
Chương 179: 179: Trừng phạt (4)
Chương 180: 180: Trừng phạt (5)
Chương 181: 181: Thả Phù Thần cắn người (1)
Chương 182: 182: Thả Phù Thần cắn người (2)
Chương 183: 183: Thả Phù Thần ra cắn người (ba)
Chương 184: 184: Thả Phù Thần cắn người (bốn)
Chương 185: 185: Đám linh thú đào đất ( 1 )
Chương 186: 186: Đám linh thú đào đất ( 2 )
Chương 187: 187: Đám linh thú đào đất (3)
Chương 188: 188: Đám linh thú đào đất (4)
Chương 189: 189: Hiểu lầm lớn ( một )
Chương 190: 190: Hiểu lầm lớn ( hai)
Chương 191: 191: Hiểu lầm lớn (ba)
Chương 192: 192: Uống rượu với Quốc sư? (một)
Chương 193: 193: Uống rượu với Quốc Sư? (2)
Chương 194: 194: Sinh một ổ rắn nhỏ? (1)
Chương 195: 195: Sinh một ổ rắn nhỏ? (2)
Chương 196: 196: Sinh một ổ rắn nhỏ? (3)
Chương 197: 197: Sinh một ổ rắn nhỏ? (4)
Chương 198: 198: Gả cho Quốc Sư? (1)
Chương 199: 199: Gả cho Quốc Sư? (2)
Chương 200: 200: Gả cho Quốc Sư? (3)
Chương 201: 201: Phong Như Sương gặp xui xẻo.
Chương 202: 202: Phong Như Sương gặp xui xẻo(2)
Chương 203: 203: Phong Như Sương gặp xui xẻo (3)
Chương 204: 204: Phong Như Sương gặp xui xẻo (4)
Chương 205: 205: Đi tăng thực lực lên (1)
Chương 206: 206: Đi tăng thực lực lên (2)
Chương 207: 207: Đột phá chân võ giả (1)
Chương 208: 208: Đột phá chân võ giả (2)
Chương 209: 209: Đột phá Chân Võ Giả (3)
Chương 210: 210: Đột phá Chân Võ Giả (4)
Chương 211: 211: Đàm Song Song và cẩu không được phép vào. (1)
Chương 212: 212: Đàm Song Song và cẩu không được vào. (2)
Chương 213: 213: Đàm Song Song và chó không được vào (3)
Chương 214: 214: Đàm Song Song và chó không được đi vào (4)
Chương 215: 215: Liễu Ngọc Thần khiếp sợ (1)
Chương 216: 216: Liễu Ngọc Thần khiếp sợ (2)
Chương 217: 217: Liễu Ngọc Thần khiếp sợ (3)
Chương 218: 218: Đàm Song Song ghen ghét (1)
Chương 219: 219: Đàm Song Song ghen ghét (2)
Chương 220: 220: Đến tìm nữ nhân của Quốc Sư? (1)
Chương 221: 221: Đến tìm nữ nhân của Quốc Sư? (2)
Chương 222: 222: Đến tìm nữ nhân của Quốc Sư? ( 3 )
Chương 223: 223: Nữ nhân theo đuổi Quốc sư (bốn)
Chương 224: 224: Đường gia (một)
Chương 225: 225: Đường gia (hai)
Chương 226: 226: Đường gia (ba)
Chương 227: 227: Đường gia (4).
Chương 228: 228: Nữ nhân điên. (1)
Chương 229: 229: Nữ nhân điên (2)
Chương 230: 230: Nữ nhân điên (3)
Chương 231: 231: Nữ nhân điên ( bốn )
Chương 232: 232: Sống thì thấy người, chết phải thấy xác ( một )
Chương 233: 233: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác (2)
Chương 234: 234: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác (3)
Chương 235: 235: Rừng Linh Thú
Chương 236: 236: Đường gia, Đường Sơn (1)
Chương 237: 237
Chương 238: 238: Đường gia, Đường Sơn (3)
Chương 239: 239: Vừa nhỏ bé đáng thươngvừa uất ức (1)
Chương 240: 240: Vừa nhỏ bé đáng thương vừa uất ức (2)
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245: Khiến hắn câm miệng (4)
Chương 246: 246: Phong như khuynh bị lão hổ kéo đi rồi (1)
Chương 247: 247: Phong như khuynh bị lão hổ kéo đi rồi (2)
Chương 248: 248: Phong như khuynh bị lão hổ kéo đi rồi (3)
Chương 249: 249: Phong như khuynh bị lão hổ kéo đi rồi (4)
Chương 250: 250: Meo? (1)
Chương 251: 251: Meo? gâu? (2)
Chương 252: 252: Meo? gâu? ( 3 )
Chương 253: 253: Mèo của vương phi? (bốn)
Chương 254: 254: Cửu đế cư lạc ( một )
Chương 255: 255: Nơi sinh sống của cửu đế (2)
Chương 256: 256: Nơi sinh sống của cửu đế (3)
Chương 257: 257: Nơi sinh sống của cửu đế 4
Chương 258: 258: Nhất định phải bảo vệ nàng 1
Chương 259: 259: Cần Phải Bảo Vệ Nàng 2
Chương 260: 260: Cần Phải Bảo Vệ Nàng 3
Chương 261: 261: Nụ Hôn Ấm Áp 1
Chương 262: 262: Nụ Hôn Ấm Áp 2
Chương 263: 263: Nụ Hôn Ấm Áp 3
Chương 264: 264: Nụ Hôn Ấm Áp 4
Chương 265: 265: Rời Đi 1
Chương 266: 266: Rời Đi 2
Chương 267: 267: Rời Đi 3
Chương 268: 268: Sói Ở Trong Rừng Kiếm Từ Trên Trời Rơi Xuống 1
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273: Vì Sao Kẻ Xui Xẻo Vẫn Mãi Là Sói 1
Chương 274: 274: Vì Sao Kẻ Xui Xẻo Mãi Vẫn Là Sói 2
Chương 275: 275: Thiếu
Chương 276: 276: Thiếu
Chương 277: 277: Thiếu
Chương 278: 278: Thiếu
Chương 280: 280: Thiếu
Chương 282: 282: Cưu Chiếm Thước Sào 2
Chương 283: 283-284
Chương 285: 285: Nghi Ngờ Của Bọn Họ 1
Chương 286: 286: Nghi Ngờ Của Bọn Họ 2
Chương 289: 289: Nhị Hoàng Tử Tự Luyến Một
Chương 290: 290: Nhị Hoàng Tử Tự Luyến Hai
Chương 293: 293: Nàng Tuyệt Thế Khuynh Thành 1
Chương 294: 294: Nàng Tuyệt Sắc Khuynh Thành 2
Chương 295: 295: Nàng Tuyệt Sắc Khuynh Thành 3
Chương 296: 296: Nàng Tuyệt Sắc Khuynh Thành 4
Chương 297: 297: Nàng Tuyệt Sắc Khuynh Thành 5
Chương 298: 298: Nàng Kiêu Ngạo Tà Ác 1
Chương 299: 299: Nàng Kiêu Ngạo Tà Ác 2
Chương 303: 303: Bọn Họ Cực Kỳ Hung 2
Chương 304: 304: Bọn Họ Cực Kỳ Hung 3
Không tìm thấy chương nào phù hợp