Đang ra
Sủng Hôn Đệ Nhất Thế Kỷ: Ông Xã Hôn Rất Sâu
154 chương
982 lượt đọc
0 thích
0 đề cử
Tác giả: Hoa Dung Nguyệt Hạ
0.0/5 (0)
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Lục Thị có một vị tổng giám đốc vô cùng bận rộn. Lý do khiến hắn bận rộn không ngừng chính là ban ngày trêu chọc vợ yêu, ban đêm tiến hành công cuộc tạo người.
Ở trong mắt người đời anh là danh môn quyền quý nhưng không ai biết rằng đằng sau đó lại là bộ mặt của kẻ thê nô, cung phụng vợ như trời.
Giờ phút này, Mộ Niệm Đồng vô cùng hối hận nhưng đã quá muộn. Cô không ngờ vì bản thân phóng túng một đêm mà dẫn đến một con sói đói quấn thân.
Cô chẳng những phải dạy dỗ tên đàn ông cặn bã, ra tay giúp người khác dạy dỗ tiện nữ mà còn bị người ta mượn danh nghĩa "bảo vệ" 24/24 để ăn cô một cách sạch sẽ.
Từ phòng tắm, phòng ngủ, phòng khách... Người đàn ông nào đó cũng tràn đầy tinh lực, yêu cầu vô độ, khiến cô không thể nhịn được nữa, cương quyết phân rõ giới hạn:
"Từ hôm nay trở đi, anh phải giữ khoảng cách với tôi!""Được, anh đồng ý giữ khoảng cách với em!" Người đàn ông tiến lại gần sát cô, lưu manh cười một tiếng: "Nhưng mà khoảng cách đó là con số âm..."
Vì một chuyện ngoài ý muốn, cô bị người ta hãm hại, không thể không biến mất khỏi thế giới của anh. Năm năm sau, đột nhiên có một đứa bé đáng yêu xuất hiện, đứng trước mặt anh, so so bả vai của mình nói: "Tôi không có cha, mẹ tôi nói, cỏ mộ của cha tôi mọc còn cao hơn tôi rồi."
Ở trong mắt người đời anh là danh môn quyền quý nhưng không ai biết rằng đằng sau đó lại là bộ mặt của kẻ thê nô, cung phụng vợ như trời.
Giờ phút này, Mộ Niệm Đồng vô cùng hối hận nhưng đã quá muộn. Cô không ngờ vì bản thân phóng túng một đêm mà dẫn đến một con sói đói quấn thân.
Cô chẳng những phải dạy dỗ tên đàn ông cặn bã, ra tay giúp người khác dạy dỗ tiện nữ mà còn bị người ta mượn danh nghĩa "bảo vệ" 24/24 để ăn cô một cách sạch sẽ.
Từ phòng tắm, phòng ngủ, phòng khách... Người đàn ông nào đó cũng tràn đầy tinh lực, yêu cầu vô độ, khiến cô không thể nhịn được nữa, cương quyết phân rõ giới hạn:
"Từ hôm nay trở đi, anh phải giữ khoảng cách với tôi!""Được, anh đồng ý giữ khoảng cách với em!" Người đàn ông tiến lại gần sát cô, lưu manh cười một tiếng: "Nhưng mà khoảng cách đó là con số âm..."
Vì một chuyện ngoài ý muốn, cô bị người ta hãm hại, không thể không biến mất khỏi thế giới của anh. Năm năm sau, đột nhiên có một đứa bé đáng yêu xuất hiện, đứng trước mặt anh, so so bả vai của mình nói: "Tôi không có cha, mẹ tôi nói, cỏ mộ của cha tôi mọc còn cao hơn tôi rồi."
Chương 101: Đêm nay theo cùng tôi
Chương 102: Hà Viện Viện bị cấm cửa
Chương 103: Hoàng Thị sớm hay muộn cũng đóng cửa
Chương 104: Thế giới hai người
Chương 105: Tư thế làm người ta suy nghĩ xa vời
Chương 106: Đừng lộn xộn!
Chương 107: Em cũng muốn tôi
Chương 108: Tôi không tin nhất kiến chung tình
Chương 109: Em tin tưởng lâu ngày sinh tình sao?
Chương 110: Từ đầu đến cuối, chỉ có mình em
Chương 111: Chú không ghét bỏ cháu đâu
Chương 112: Thụ sủng nhược kinh*
Chương 113: Bị quay trộm
Chương 114: Châm ngòi thổi gió
Chương 115: Người phụ nữ đáng chết này
Chương 116: Không phải chồng mình
Chương 117: Hiểu lầm
Chương 118: Muốn đoạt phụ nữ với tôi à?
Chương 119: Tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy
Chương 120: Lục Tuấn Ngạn, anh làm gì thế hả?
Chương 121: Đừng quên ai mới là chồng cô
Chương 122: Tình tay ba
Chương 123: Lục Tuấn Ngạn, anh buông tha tôi đi
Chương 124: Tôi muốn ly hôn
Chương 125: Mơ tưởng phân chia tài sản Lục Thị?
Chương 126: Không cần khiêu chiến nhẫn nại của tôi
Chương 127: Kim ốc tàng kiều*
Chương 128: Lục Tuấn Ngạn cũng là một người si tình
Chương 129: Khi nào thì ly hôn với người phụ nữ kia
Chương 130: Cô lấy cái gì mà tranh đoạt với tôi?
Chương 131: Một đứa con hoang, một kẻ đê tiện, tuyệt phối
Chương 132: Chú độc miệng
Chương 133: Tặng quà gặp mặt cho cháu dâu
Chương 134: Giữa hai người này không đơn giản
Chương 135: Ăn nói khép nép
Chương 136: Không thấy được thân phận thật sự
Chương 137: Quỳ xuống cho ông!
Chương 138: Cô nói ai là đồ đê tiện
Chương 139: Bị động thành chủ động
Chương 140: Kiều Y khiêu khích
Chương 141: Bà Lục chỉ có một
Chương 142: Cô cướp được sao?
Chương 143: Em đừng càn quấy như vậy
Chương 144: Cho anh ta đội nón xanh
Chương 145: Minh mục trương đảm*
Chương 146: Túy ông chi ý bất tại tửu*
Chương 147: Anh hài lòng chưa?
Chương 148: Đừng nghĩ lại bước vào nhà họ Lục
Chương 149: Chỉ một lần này thôi
Chương 150: Tay trắng rời đi
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
H
Hoa Dung Nguyệt Hạ
3 truyện
4,808,672 chữ
Truyện cùng tác giả
Cô Vợ Trăm Triệu Của Tổng Giám Đốc
66 chương