Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 19: Vừa vào tiên môn tựa như sống lại lần nữa
Thu hồi tầm mắt, Lưu Cẩn lướt nhanh qua mọi người một cái, thu những ánh mắt hoặc hâm mộ hoặc ghen tị của của đám đệ tử mới vào đáy mắt.
Sư đệ này của mình, mỗi lần xuất hiện, đều sẽ để lại cho người khác ấn tượng không thể nào xóa nhòa. Hắn quá mức xuất sắc, ưu tú khiến người ta không thể không kính ngưỡng rất xa.
Có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân mấy năm nay, hắn không đi ra ngoài đấy.
Có đôi khi, quá vĩ đại, ngược lại mất đi sự vui vẻ và niềm hạnh phúc giản đơn.
Nghĩ đến dung nhan trong trẻo lạnh lùng không vì thế giới bên ngoài mà biến động, trong lòng thầm than một tiếng. Nhìn ánh mắt mong đợi* của mọi người, hắn vội vàng thu hồi tâm trạng, chậm rãi mở lời: “Từ nay về sau, các ngươi sẽ là đệ tử của Thái A tiên sơn ta, đợi một lát nữa, các ngươi sẽ được người trong điện lựa chọn làm đồ đệ. Vào tiên môn, các ngươi không thể sa chân vào thế tục**, các ngươi....... Đã suy nghĩ kĩ chưa?”
[*Trong nguyên tác là từ 欺许 (Khi hứa = cho phép lừa dối/bắt nạt) khi đưa vào câu không có nghĩa gì cả, mình tra lại thì phát hiện từ 期许 (Kì hứa = Mong đợi) chỉ khác một chút so với từ 欺许 nhưng nó phù hợp về nghĩa của câu hơn. Nên mình sẽ để từ “mong đợi”, nếu có bạn nào có ý kiến thì bảo mình nhé.]
[** Theo Hy thì câu này có ý: không tham gia vào chuyện nhân gian nữa, một lòng tu tiên. ^ Bạch Ân Hy @ddLêQuýĐôn^]
Đám trẻ con có đối tượng nhớ nhung, có lo sợ nghi hoặc với tương lai, nhưng nhiều hơn là ngưỡng mộ tốt đẹp với tiên môn, tất cả đều đồng thanh đáp: “Thưa chưởng môn, chúng con suy nghĩ kỹ rồi ạ!”
“Tốt lắm!” Lưu Cẩn nói với những người khác: “Các ngươi vừa ý ai thì mang về đi, ngày mai cùng nhau tế trời đất, làm lễ bái sư.”
Lời hắn vừa dứt, một nam tử trung niên bước ra đầu tiên, dẫn một tiểu nam hài ở đầu hàng ra, hòa ái nói: “Ta là trưởng lão thứ hai của Chấp pháp điện Phục Nguyên, ngươi có nguyện ý trở thành đệ tử của ta không?”
Tiểu nam hài kích động không thôi, lập tức quỳ xuống đất hô to: “Đệ tử Phương Diệc Nhiên bái kiến sư phụ.”
“Tốt.” Phục Nguyên hài lòng nâng hắn dậy, dắt hắn qua một bên.
Đệ tử mới trong điện trên dưới một trăm người, khi từng người từng người được mang đi thì mặc dù Hồng Trang bên ngoài bình tĩnh, nhưng đáy lòng cũng đã như kiến bò trên chảo nóng, sốt ruột không dứt.
Hồng Trang không khỏi nghĩ tới cái vị tiên nhân thanh bạch cao quý kia, lại nhĩ tới tên ăn mày Thiên Âm vốn không có gì cả, một cỗ bi thương ghen ghét phẫn nộ sinh trưởng như cỏ dại trong nháy mắt!
Ta ưu tú như vậy, có chỗ nào so kém tên ăn mày thối nát kia chứ?! Thế nhưng tiên nhân từ đầu tới cuối chẳng hề liếc mắt nhìn ta một cái! Tại sao hả?!!
Nắm tay Hồng Trang co lại trong tay áo, móng tay khảm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn lan ra, nàng ta gắt gao cắn môi, nhưng mà đôi mắt sáng ngời như đôi mắt mèo con đã dày đặt sương mù.
“Ngươi tên là gì?”
Đúng vào lúc này, trong tầm mắt mông lung xuất hiện một mảnh góc áo.
Hồng Trang kinh ngạc nâng mắt, thấy chưởng môn Lưu Cẩn đang thản nhiên nhìn mình, ánh mắt giống như lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng vào đáy lòng nàng. Tựa như dưới đôi mắt thần thông này, tất cả mọi thứ không nơi nào che dấu được.
Nàng ta chột dạ nhanh chóng buông mắt, quỳ xuống, giọng nói run rẩy thưa: “Đệ tử Hồng Trang, bái kiến chưởng môn.”
“Ừ.” Lưu Cẩn không mặn không nhạt lướt qua bàn tay bị lộ khỏi tay áo của nàng ta, nhìn thấy dấu vết đỏ tươi nhỏ, mâu quang (mâu = mắt/con ngươi, quang = ánh sáng) dừng lại một chút, rồi mới nhìn nàng ta lần nữa nói: “Nghe nói thiên tư của ngươi hơn người, bổn tọa sẽ thu ngươi làm đệ tử thứ mười ba, ngươi có bằng lòng hay không?”
Hồng Trang cả kinh, suýt nữa rơi nước mắt, sau một lúc lâu cũng không thể nói ra một câu nào.
Lưu Cẩn thấy nàng không nói, bèn hỏi nữa: “Thực ra ở trong điện này có người ngươi muốn bái làm sư phụ sao? Ngươi nói đi, bổn tọa thành toàn cho ngươi.”
“Không......... Không phải.” Hồng Trang hoảng loạn dập đầu, nói: “Đệ tử Hồng Trang, bái kiến chưởng môn sư phụ!”
“Ừ.”
Góc áo nhỏ xao động, dần dần rời đi trước mặt, Hồng Trang ngơ ngác nằm trên đất, một vùng hơi nước bao phủ trước mắt.
Hồng Trang ta, tuyệt đối không kém hơn một tên ăn xin! Sư phụ ta, đường đường là chưởng môn của tiên sơn!
Trên điện, giọng nói của Lưu Cẩn truyền tới: “Từ nay về sau, các ngươi theo sư phụ của mìn chăm chỉ tu hành, không được nóng vội chỉ vì cái lợi trước mắt, các ngươi đều là căn cốt tốt nhất trong người thế gian, dốc lòng tu luyện, chắc chắn ngày nào đó sẽ đạt thành tựu. Tiên – phàm khác biệt, nhân gian thế tục đến đây trở thành mây khói, các ngươi ghi nhớ kỹ, tiên, lấy con đường trừ ma, cân bằng lục giới làm nhiệm vụ của mình. Sau này nếu có ai làm phát sinh việc vi phạm luật cấm của tiên môn, làm tổn hại tới bá tánh, sẽ loại bỏ tiên cốt, đánh rớt khỏi Tru Thần đài.”
Chúng đệ tử đầu tiên là giật mình, rồi tinh thần quần chúng sục sôi!
Tiên, với người phàm mà nói là thần thánh, là tồn tại cùng trời cao không thể leo tới. Nhưng là, tiên, ở nhân giới, lại là một danh từ xa xôi trên giấy, không tưởng tượng được, càng không thể chạm đến.
Từ đó về sau, những người kia đã bước lên hành trình tu tiên, rời xa nhân giới rời xa người thân, rời xa thế tục tất cả chuyện thế gian đã qua.
Vừa vào tiên môn, phảng phất giống như sống lại lần nữa!
Sư đệ này của mình, mỗi lần xuất hiện, đều sẽ để lại cho người khác ấn tượng không thể nào xóa nhòa. Hắn quá mức xuất sắc, ưu tú khiến người ta không thể không kính ngưỡng rất xa.
Có lẽ, đây cũng là một trong những nguyên nhân mấy năm nay, hắn không đi ra ngoài đấy.
Có đôi khi, quá vĩ đại, ngược lại mất đi sự vui vẻ và niềm hạnh phúc giản đơn.
Nghĩ đến dung nhan trong trẻo lạnh lùng không vì thế giới bên ngoài mà biến động, trong lòng thầm than một tiếng. Nhìn ánh mắt mong đợi* của mọi người, hắn vội vàng thu hồi tâm trạng, chậm rãi mở lời: “Từ nay về sau, các ngươi sẽ là đệ tử của Thái A tiên sơn ta, đợi một lát nữa, các ngươi sẽ được người trong điện lựa chọn làm đồ đệ. Vào tiên môn, các ngươi không thể sa chân vào thế tục**, các ngươi....... Đã suy nghĩ kĩ chưa?”
[*Trong nguyên tác là từ 欺许 (Khi hứa = cho phép lừa dối/bắt nạt) khi đưa vào câu không có nghĩa gì cả, mình tra lại thì phát hiện từ 期许 (Kì hứa = Mong đợi) chỉ khác một chút so với từ 欺许 nhưng nó phù hợp về nghĩa của câu hơn. Nên mình sẽ để từ “mong đợi”, nếu có bạn nào có ý kiến thì bảo mình nhé.]
[** Theo Hy thì câu này có ý: không tham gia vào chuyện nhân gian nữa, một lòng tu tiên. ^ Bạch Ân Hy @ddLêQuýĐôn^]
Đám trẻ con có đối tượng nhớ nhung, có lo sợ nghi hoặc với tương lai, nhưng nhiều hơn là ngưỡng mộ tốt đẹp với tiên môn, tất cả đều đồng thanh đáp: “Thưa chưởng môn, chúng con suy nghĩ kỹ rồi ạ!”
“Tốt lắm!” Lưu Cẩn nói với những người khác: “Các ngươi vừa ý ai thì mang về đi, ngày mai cùng nhau tế trời đất, làm lễ bái sư.”
Lời hắn vừa dứt, một nam tử trung niên bước ra đầu tiên, dẫn một tiểu nam hài ở đầu hàng ra, hòa ái nói: “Ta là trưởng lão thứ hai của Chấp pháp điện Phục Nguyên, ngươi có nguyện ý trở thành đệ tử của ta không?”
Tiểu nam hài kích động không thôi, lập tức quỳ xuống đất hô to: “Đệ tử Phương Diệc Nhiên bái kiến sư phụ.”
“Tốt.” Phục Nguyên hài lòng nâng hắn dậy, dắt hắn qua một bên.
Đệ tử mới trong điện trên dưới một trăm người, khi từng người từng người được mang đi thì mặc dù Hồng Trang bên ngoài bình tĩnh, nhưng đáy lòng cũng đã như kiến bò trên chảo nóng, sốt ruột không dứt.
Hồng Trang không khỏi nghĩ tới cái vị tiên nhân thanh bạch cao quý kia, lại nhĩ tới tên ăn mày Thiên Âm vốn không có gì cả, một cỗ bi thương ghen ghét phẫn nộ sinh trưởng như cỏ dại trong nháy mắt!
Ta ưu tú như vậy, có chỗ nào so kém tên ăn mày thối nát kia chứ?! Thế nhưng tiên nhân từ đầu tới cuối chẳng hề liếc mắt nhìn ta một cái! Tại sao hả?!!
Nắm tay Hồng Trang co lại trong tay áo, móng tay khảm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn lan ra, nàng ta gắt gao cắn môi, nhưng mà đôi mắt sáng ngời như đôi mắt mèo con đã dày đặt sương mù.
“Ngươi tên là gì?”
Đúng vào lúc này, trong tầm mắt mông lung xuất hiện một mảnh góc áo.
Hồng Trang kinh ngạc nâng mắt, thấy chưởng môn Lưu Cẩn đang thản nhiên nhìn mình, ánh mắt giống như lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng vào đáy lòng nàng. Tựa như dưới đôi mắt thần thông này, tất cả mọi thứ không nơi nào che dấu được.
Nàng ta chột dạ nhanh chóng buông mắt, quỳ xuống, giọng nói run rẩy thưa: “Đệ tử Hồng Trang, bái kiến chưởng môn.”
“Ừ.” Lưu Cẩn không mặn không nhạt lướt qua bàn tay bị lộ khỏi tay áo của nàng ta, nhìn thấy dấu vết đỏ tươi nhỏ, mâu quang (mâu = mắt/con ngươi, quang = ánh sáng) dừng lại một chút, rồi mới nhìn nàng ta lần nữa nói: “Nghe nói thiên tư của ngươi hơn người, bổn tọa sẽ thu ngươi làm đệ tử thứ mười ba, ngươi có bằng lòng hay không?”
Hồng Trang cả kinh, suýt nữa rơi nước mắt, sau một lúc lâu cũng không thể nói ra một câu nào.
Lưu Cẩn thấy nàng không nói, bèn hỏi nữa: “Thực ra ở trong điện này có người ngươi muốn bái làm sư phụ sao? Ngươi nói đi, bổn tọa thành toàn cho ngươi.”
“Không......... Không phải.” Hồng Trang hoảng loạn dập đầu, nói: “Đệ tử Hồng Trang, bái kiến chưởng môn sư phụ!”
“Ừ.”
Góc áo nhỏ xao động, dần dần rời đi trước mặt, Hồng Trang ngơ ngác nằm trên đất, một vùng hơi nước bao phủ trước mắt.
Hồng Trang ta, tuyệt đối không kém hơn một tên ăn xin! Sư phụ ta, đường đường là chưởng môn của tiên sơn!
Trên điện, giọng nói của Lưu Cẩn truyền tới: “Từ nay về sau, các ngươi theo sư phụ của mìn chăm chỉ tu hành, không được nóng vội chỉ vì cái lợi trước mắt, các ngươi đều là căn cốt tốt nhất trong người thế gian, dốc lòng tu luyện, chắc chắn ngày nào đó sẽ đạt thành tựu. Tiên – phàm khác biệt, nhân gian thế tục đến đây trở thành mây khói, các ngươi ghi nhớ kỹ, tiên, lấy con đường trừ ma, cân bằng lục giới làm nhiệm vụ của mình. Sau này nếu có ai làm phát sinh việc vi phạm luật cấm của tiên môn, làm tổn hại tới bá tánh, sẽ loại bỏ tiên cốt, đánh rớt khỏi Tru Thần đài.”
Chúng đệ tử đầu tiên là giật mình, rồi tinh thần quần chúng sục sôi!
Tiên, với người phàm mà nói là thần thánh, là tồn tại cùng trời cao không thể leo tới. Nhưng là, tiên, ở nhân giới, lại là một danh từ xa xôi trên giấy, không tưởng tượng được, càng không thể chạm đến.
Từ đó về sau, những người kia đã bước lên hành trình tu tiên, rời xa nhân giới rời xa người thân, rời xa thế tục tất cả chuyện thế gian đã qua.
Vừa vào tiên môn, phảng phất giống như sống lại lần nữa!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Mở đầu
Chương 2: 2: Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày! Làm ăn mày phải có hiểu biết của kẻ ăn mày!
Chương 3: 3: Không phải tiên cũng không phải ma, không phải người cũng không phải quỷ
Chương 4: 4: Một tiên nhân xinh đẹp từ trên trời rơi xuống
Chương 5: 5: Không cẩn thận liền biến tính*
Chương 6: 6: Ma tôn đại nhân ngã bị thương
Chương 7: 7: Tiên nhân, ta thực sự rất thiếu tiền!
Chương 8: 8: Ma Tôn đại nhân là kẻ trộm hả?
Chương 9: 9: Nướng gà rừng trên tiên sơn
Chương 10: 10: Một cục lông không có phẩm chất không có tiết tháo*!
Chương 11: 11: Kẻ quái dị là ta, được rồi chứ?
Chương 12: 12: Thời kỳ mãn kinh là cái gì
Chương 13: 13: Đánh bay lão quái đầu dễ như trở bàn tay
Chương 14: 14: Nổi tiếng bị tên môn chú ý
Chương 15: 15: Tên ăn mày, Tiên Tôn thứ hai
Chương 16: 16: Hoa thượng tiên xinh đẹp quần là áo lụa
Chương 17: 17: Là ngươi có mưu đồ bất chính với ta
Chương 18: 18: Sư phụ, Trọng Hoa
Chương 19: 19: Vừa vào tiên môn tựa như sống lại lần nữa
Chương 20: 20: Sư phụ bị thương rồi?
Chương 21: 21: Thân phận là nha hoàn hay là đồ đệ
Chương 22: 22: Cuộc sống Tiên giới không phải là người trôi qua
Chương 23: 23: Huyền trưởng lão bi thảm
Chương 24: 24: Địa bàn của con thì nghe lời con
Chương 25: 25: Thì ra thứ bị nướng là tiên hạc
Chương 26: 26: Lòng tin của Thiên Âm
Chương 27: 27: Chuyện xấu để sư phụ gánh vác
Chương 28: 28: Con chỉ hận thiên đạo vô tình
Chương 29: 29: Ở đâu cũng có quan hệ
Chương 30: 30: Sư phụ, người lớn lên quả thật xinh đẹp
Chương 31: 31: Gặp lại người cũ cực kỳ đỏ mắt
Chương 32: 32: ]Đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi
Chương 33: 33: Tiểu Thiên Âm không dễ khuất phục
Chương 34: 34: Chiêu dùng sư phụ thật tốt
Chương 35: 35: Người đời đều nói tiên giới tốt
Chương 36: 36: Hoa tiên tử ca ca cứu giúp
Chương 37: 37: Thổ hào, chúng ta làm bằng hữu đi
Chương 38: 38: Lời khuyên của Trọng Hoa
Chương 39: 39: Phí tổn thất tinh thần
Chương 40: 40: Học tập thật tốt, ngày ngày tiến về phía trước
Chương 41: 41: Bị sư phụ hiểu lầm
Chương 42: 42: Sư phụ muốn đuổi người?
Chương 43: 43: Tiên Tôn, thì sao?
Chương 44: 44: Bữa tối cuối cùng của cuộc sống
Chương 45: 45: Tiên môn sắp có đệ tử trưởng thành
Chương 46: 46: Trưởng thành trái ý trời
Chương 47: 47: Sư phụ, con muốn phạm thượng
Chương 48: 48: Khúc mắc sáu năm
Chương 49: 49: Một trong những cô nương xinh đẹp nhất
Chương 50: 50: Lễ vật của Huyền Tề
Chương 51: 51: Song tu là tiên pháp gì?
Chương 52: 52: Không sợ, có sư phụ ở đây
Chương 53: 53: Sư phụ không làm, tìm người khác đi
Chương 54: 54
Chương 55: 55: Cũng vậy..
Chương 56: 56: Sư phụ, sao người cởi y phục của con?!
Chương 57: 57: Không khống chế được??
Chương 58: 58: Ta không phải là mẫu thân của ngươi
Chương 59: 59: Lừa gạt phí qua đường
Chương 60: 60: Thấy đại mỹ nhân Hồng Trang
Chương 61: 61: Như vậy tính xong rồi sao?
Chương 62: 62: Không cần làm phiền sư bá
Chương 63: 63: Không chết không ngừng
Chương 64: 64: Là vì tìm một phần ký thác sao
Chương 65: 65: Huynh hữu tình muội hữu ý??
Chương 66: 66: Tình cảm tạo nên sinh mạng vĩ đại
Chương 67: 67: Người trong lòng nàng
Chương 68: 68: Lưu Quang mỏi mắt mong chờ
Chương 69: 69: Khiêu chiến điện Chấp Pháp
Chương 70: 70: Vì sư phụ, chết không có gì đáng tiếc
Chương 71: 71: Không nhận sai
Chương 72: 72: Nguyên nhân
Chương 73: 73: Canh rùa sa hoa
Chương 74: 74: Nguyên liệu từ đâu tới đây
Chương 75: 75
Chương 76: 76: Kích động vui mừng đến khóc
Chương 77: 77: Lưu Cẩn lo lắng
Chương 78: 78: Một tháng bế quan nhận ra tình yêu?
Chương 79: 79: Yêu người
Chương 80: 80: Hình như ngươi rất thất vọng?
Chương 81: 81: Trọng thương gục ngã
Chương 82: 82: Sát thủ sau lưng
Chương 83: 83: Mục đích của Mặc Tử Tụ
Chương 84: 84: Máu của Thần Ma
Chương 85: 85: Nàng còn sống?
Chương 86: 86: Bốn phương kinh ngạc
Chương 87: 87: Sư phụ, con thích một người
Chương 88: 88: Không bằng lấy thân báo đáp?
Chương 89: 89: Sư phụ, người muốn làm gì?
Chương 90: 90: Bùn lầy, cuối cùng cũng không đỡ được tường
Chương 91: 91: Huynh. . . . . . Có phải yêu thích muội hay không?
Chương 92: 92: Đứa bé kia, không cho phép ngươi nhúng chàm!
Chương 93: 93: Tương lai nhất định trò giỏi hơn thầy
Chương 94: 94: Trọng Hoa, chúng ta lại gặp mặt
Chương 95: 95: Ngày Tiên giới bị tiêu diệt, không xa rồi!
Chương 96: 96: Ngày sau không cần thiết phải vì tình khổ sở
Chương 97: 97: Ta liền muốn ra tay độc ác
Chương 98: 98: Nữ nhân chết tiệt, ngươi điên rồi phải không?
Chương 99: 99: Sư huynh của ngươi là người mà ngươi yêu sao?
Chương 100: 100: Mọi người vô sỉ mới là thật vô sỉ!
Chương 101: 101: Xong rồi, lần này chơi quá lớn!
Chương 102: 102
Chương 103: 103: Đợi ta thương thế tốt lên, cưới ngươi làm vợ
Chương 104: 104: Sức mạnh của Tiểu Thú
Chương 105: 105: Thể nghiệm và quan sát bảy điều khổ của cuộc sống
Chương 106: 106: Tình cảm e sợ quê hương của Thiên Âm
Chương 107: 107: Gặp lại người cũ
Chương 108: 108: Tinh hoa tuyệt thế trong chiến đấu
Chương 109: 109: Mặc Vô Song
Chương 110: 110: Gấp có thể, không được thô lỗ
Chương 111: 111: Hồ Ly tinh ở Thanh Khâu Sơn
Chương 112: 112: Biết vậy chẳng làm
Chương 113: 113: Gặp gỡ một đám hồ Ly tinh
Chương 114: 114: Mạng treo lơ lửng trong lúc tiếc nuối
Chương 115: 115
Chương 116: 116: Sư phụ ngươi cười càng đẹp mắt
Chương 117: 117: Lại mập ra
Chương 118: 118: Trọng Hoa giận dữ
Chương 119: 119: Cho Tuyết Tuyết tìm kiếm đối tượng
Chương 120: 120: Là nam hay là nữ?
Chương 121: 121: Vấn đề này rất khó trả lời
Chương 122: 122: Ai u đầu của ta choáng váng
Chương 123: 123: Sư phụ người xem! Mỹ nữ!
Chương 124: 124: Là đúng hay sai
Chương 125: 125: Bầu trời sau cùng
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128: Có sư phụ đi tắm
Chương 129: 129: Đài Tru Thần
Chương 130: 130: Đáng thương mà đáng ghét
Chương 131: 131: Sự yên tĩnh trước cơn bão táp (1)
Chương 132: 132: Sự yên tĩnh trước cơn bão táp (2)
Chương 133: 133: Bọn hắn tới!
Chương 134: 134: Đến bước đường cùng
Chương 135: 135: Bao vây Thái A
Chương 136: 136: Không muốn được bảo vệ
Chương 137: 137: Lực lượng con kiến hôi
Chương 138: 138: Bằng hữu mấy ngàn năm
Chương 139: 139: Đi chết đi!
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142: Cầu mà không được
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145: Hai ly rượu
Chương 146: 146: Ngươi không phải là, cũng giống vậy sao
Chương 147: 147: Ngươi không phải là, cũng giống vậy sao
Chương 148: 148: Cho ngươi cả đời được không?
Chương 149: 149: Lộ ra trọn vẹn lộ ra trọn vẹn
Chương 150: 150: Nữ nhi và kế mẫu.
Chương 151: 151: Sư phụ muốn thành thân?
Chương 152: 152
Chương 153: 153: Lưu lại kỷ niệm
Chương 154: 154: Hoa đào đột kích
Chương 155: 155
Chương 156: 156: Giết Hồng Trang
Chương 157: 157
Chương 158: 158: Tiên này, ta không làm
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175: Người tình của Tuyết Tuyết
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180: Sư phụ hung ác khó chịu.
Chương 181: 181: Chúng ta sinh đứa bé đi
Chương 182: 182: Chỉ cần một lần
Chương 183: 183: Tiên ma tề tụ ở Nhân giới.
Chương 184: 184
Chương 185: 185: Khi nào từng có nữ đệ tử.
Chương 186: 186: Công chúa Ma tộc
Chương 187: 187
Chương 188: 188: Ân tình và tình yêu.
Chương 189: 189
Chương 190: 190: Số tuổi không phải chướng ngại.
Chương 191: 191: Tiểu thân ái
Chương 192: 192: Lẫn vào Thái A
Chương 193: 193: Sư phụ, nữ nhân này không thích hợp với người.
Chương 194: 194: Theo ta diễn trò
Chương 195: 195: Tâm ý tương thông.
Chương 196: 196: Không ai mãi mãi hèn.
Chương 197: 197: Có nam tử là bảo vật.
Chương 198: 198: Nữ nhân điên này, ta không thích đánh.
Chương 199: 199: Bọn họ lại tới!
Chương 200: 200: Mù mắt thế nào?
Chương 201: 201: Nữ tử này, làm bộ làm tịch rồi.
Chương 202: 202: Quyền đả Phong Thanh Dương.
Chương 203: 203: Mặc Tử Tụ đột kích!
Chương 204: 204: Oán hoặc không oán
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207: Sư phụ muốn giết ta?
Chương 208: 208: Đại khai sát giới
Chương 209: 209: Nếu ta trùng sinh
Chương 210: 210: Thiên Địa Đồng Bi*
Chương 211: 211: Y bát Lưu Quang
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214: Thải Hồng này vi sư thích.
Chương 215: 215: Nếu như ngươi dám chết, ta giết cả nhà ngươi!
Chương 216: 216: Ta gọi là Thiên Âm!
Chương 217: 217: Nàng tới báo thù!
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222: Không hẹn gặp lại.
Chương 223: 223
Chương 224: 224: Kết thúc
Chương 225: 225: Ngoại truyện 01
Chương 226: 226: Ngoại truyện 02
Không tìm thấy chương nào phù hợp