Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 249: Trái tim thiếu nữ
Lâm Tuyền chọn một tháp chuông cao hơn một trăm mét Anh, kéo Trần Thần leo lên, leo được một nửa thì bàn tay Trần Thần nắm trong tay Lâm Tuyền toát mồ hôi lạnh, một tay thì tóm áo y, người run lẩy bẩy, chỉ muốn xuống, nhưng cơ hội ở bên Lâm Tuyền không có nhiều, cắn răn đi l*n đ*nh tháp, thiếu chút nữa phải ôm lấy Lâm Tuyền, nhắm tịt mắt không dám mở ra.
Đỉnh tháp hoàn toàn không có cái nóng như ở phía dưới, gió thổi lồng lộng, phóng mắt nhìn bốn xung quanh, hồ nước dập dờn sóng biếc, rừng phong đỏ au sắc lá, khung cảnh tráng lệ say lòng người.
Lâm Tuyền nắm lấy tay Trần Thần, nhẹ giọng nói:
- Mở mắt ra đi, nhìn một lúc sẽ ổn thôi.
Trần Thần dán sát người vào Lâm Tuyền, trái tim có dòng nhiệt nóng ấm lan tỏa, sợ hãi dần dần bị rửa trôi, mùi vị của Lâm Tuyền khiến cô ngây ngất, nghe lời y nói, mở mắt ra như trong cơn mê, nhìn cảnh sắc phía dưới không kìm được thốt lên:
- Oa, thật là đẹp, chẳng trách Tiểu Sơ cứ ép em lên đây, nhưng em không dám.
Lâm Tuyền cảm nhận được sự mềm mại ấm áp kinh người của cơ thể thiếu nữ Trần Thần, khắc chế xung động muốn siết chặt cô vào người, lui về phía sau một bước.
Trần Thần cũng nhận ra động tác của hai người quá thân mật, lỗ tai đỏ lên, buông tay ra, tức thì như suối nguồn dũng khi bị rút sạch, cảm giác sợ hãi váng vất ập tới, run run nói:
- Cho em nắm tay anh được không?
Lâm Tuyền cười nắm tay Trần Thần, dắt cô ra lan can, để gió mát thổi tung y phục tóc tai, kể mấy câu chuyện vui phân tán sự chú ý của cô, ngắm phong cảnh mùa hè đẹp mê người đó, cho tới giờ ăn cơm mới xuống tháp.
Trần Thần làm nũng:
- Buổi chiều anh phải đưa em tới đây, buổi tối cũng thế, em muốn ngắm hết cảnh đẹp trong ngày ở nơi đây, nếu không anh về nước rồi, em không dám lên đó nữa.
Lâm Tuyền chỉ biết gật đầu:
- Hình như tác dụng của anh lớn quá nhỉ?
Trần Thần cười tươi như hoa:
- Còn lớn hơn anh tưởng tượng đấy.
Hoàng hôn Lâm Tuyền và Trần Thần lại treo l*n đ*nh tháp, lần này Trần Thần chuẩn bị máy ảnh, say sưa chụp ảnh tới khi Trần Vũ gọi tới, Trần Thần thu máy ảnh lại, nói:
- Tiểu Ba, chúng ta xuống thôi, chị họ em tới rồi.
Lâm Tuyền dù chuẩn bị tinh thần trước, song hít sâu mấy hơi mà không bình tĩnh lại được, lúc này đến lượt y phải mượn sức của Trần Thần khắc phục nội tâm trong lòng, nắm lấy tay cô, tới tận khi Trần Vũ th* d*c đi tới tháp chuông cũng quên cả buông tay Trần Thần ra.
Trần Vũ nhìn Lâm Tuyền nắm tay Trần Thần thì sững người, không tin nổi.
Trần Thần hết sức tự nhiên thoát khỏi bàn tay của Lâm Tuyền, nói với Trần Vũ:
- Chị, em nói sẽ cho chị một niềm vui bất ngờ phải không, anh ấy tới Anh hôm kia, hiện giờ em không còn sợ tháp chuông nữa. Giờ em mới biết đứng ở trên đó cảnh sắc thật mê người …
Trần Thần cứ nói ríu rít mất một lúc nhận ra phản ứng khác thường của cả hai.
Trần Vũ và Lâm Tuyền đứng cách nhau một quãng, nhìn nhau trong im lặng. Ánh nắng sót lại của buổi chiều tà chiếu, cũng chiếu lên người Trần Vũ, làm toàn thân cố như dát thêm lớp ánh vàng, đẹp như mộng ảo, Lâm Tuyền không biết ba lâu rồi không nhìn thẳng vào đôi trong veo ấy, bốn mắt gặp nhau sóng lòng trào dâng, mặc cho Trần Thần nói liên hồi….
Nhớ ngày quấn quit bên nhau, đâu ai ngờ tới một lúc nào đó, chỉ nói một câu cũng khó khăn như vậy.
Rốt cuộc Trần Vũ lên tiếng phá vỡ im lặng trước, nói nhỏ:
- Chuyện ở trong nước em nghe rồi.
Trái tim Lâm Tuyền trầm hẳn xuống, y cảm nhận được trong giọng nói của Trần Vũ có tình tự lạ, một sự lạnh nhạt xem thường, điều y sợ nhất đã thành sự thực, đột nhiên không biết nói gì hơn:
- Ừ.
- Chuyện gì thế?
Trần Thần hết nhìn người này tới nhìn người kia, tò mò hỏi:
- Chị và Tiểu Ba làm sao thế?
- Công ty của Lâm Tuyền có chút mâu thuẫn với Lệ Cảnh.
Trần Vũ lạnh nhạt giải thích:
- Á.
Trần Thần che miệng kêu lên, lo lắng nhìn Lâm Tuyền:
- Bác cả lòng dạ hẹp hòi, chị, chị phải bảo với bác cả, không được bắt nạt Tiểu Ba, dù sao thì anh ấy cũng là bạn học của chị.
Trần Vũ cười buồn:
- Anh ấy không bắt nạt Lệ Cảnh đã là may lắm rồi.
Nghe Trần Vũ nói có chút mỉa mai, Lâm Tuyền thấy lòng chua chát vô cùng, vậy là cô ấy không hiểu gì cả, hướng mắt lên nhìn ánh chiều tà đằng xa, y sang đây là để giải thích cho Trần Vũ, nhưng lúc này không muốn giải thích gì hết nữa.
Trần Thần cảm thấy hai người này có gì đó không bình thường, Trần Vũ không chịu nói, quay sang nắm tay Lâm Tuyền hỏi:
- Chuyện gì vậy anh?
- Không có gì đâu.
Lâm Tuyền cười gượng, ánh khuôn mặt Trần Vũ dưới ánh hoàng hôn, vẫn khuôn đó, thậm chí còn quyến rũ hơn, nhưng ánh mắt sao mà xa lạ, cố gắng trấn tĩnh nói:
- Em đã nói vậy thì anh sẽ không can thiệp vào tổng công ty xây dựng Tĩnh Hải nữa.
Từ tháp chuông đi xuống, Lâm Tuyền không ở lại ăn cơm, đi xe taxi về trang viên, tâm trạng hết sức chán chường, toàn thân cảm thấy như hư thoát, vốn tưởng rằng mình đã đủ kiên cường khi đối diện với Trần Vũ, không ngờ vẫn yếu ớt như thế.
Nhìn bóng lưng Lâm Tuyền xa dần, cảm giác bóng lưng đó thật lẻ loi, tim Trần Thần như thắt lại:
- Chị, rốt cuộc Tiểu Ba và Lệ Cảnh có ân oán gì, sao Tiểu Sơ cũng giấu em.
- Không liên quan gì tới em.
Trần Vũ đem những lời nghe được từ chỗ Điền Lệ kể ra:
- Nội tâm của Lâm Tuyền không ai nhìn thấu được, em tránh anh ta xa một chút.
Cô cũng không biết vì sao lại nói thế, có lẽ vừa rồi nhìn thấy Lâm Tuyền và Trần Thần thân mật với nhau, trong lòng ghen tị.
Trần Thần lắc đầu dứt khoát:
- Không thể nào, nhất định là Điền Lệ nói láo, Lệ Cảnh không thù không oán với anh ấy, anh ấy không cần, cũng sẽ không làm thế.
- Anh ấy sẽ làm thế.
Trần Thần càng bảo vệ Lâm Tuyền, Trần Vũ càng ghen tị:
- Chị và Lâm Tuyền sống với nhau một thời gian, sau đó chị bỏ anh ấy ...
- Cái gì?
Trần Thần sững sờ nhìn Trần Vũ không chớp, những lời này còn làm cô khó tin hơn cả lời vừa nghe về Lệ Cảnh, Liên hợp Tĩnh Hải về Lâm Tuyền.
- Đúng thế đấy, chuyện này trừ Điền Lệ và Trương Đào thì không ai biết, khả năng Trương Giai Minh phát giác ra điều gì đó. Liên hợp Tĩnh hải hai năm qua luôn luôn sinh sự gây khó dễ cho Lệ Cảnh, có lẽ em không tin, Liên hợp Tĩnh Hải trong tay Lâm Tuyền hiện có lẽ là tập đoàn tài chính hùng mạnh nhất Tĩnh Hải, nhưng rốt cuộc nó mạnh tới đâu thì trừ anh ta ra, không ai biết cả.
Trần Thần vẫn lắc đầu quầy quậy:
- Không thể nào, Tiểu Ba không phải loại người đó, em tin anh ấy, chị dù chia tay anh ấy thì anh ấy cũng không bao giờ làm thế, nhất định là có nguyên nhân khác.
- Chị cũng mong là có nguyên nhân khác.
Trần Vũ tỏ ra cực kỳ vô tình:
- Thời gian chị ở bên anh ấy là thời khắc mấu chốt nhất của Liên hợp Tĩnh Hải, nhưng anh ấy chuyện gì cũng dấu chị, giấu cả người bạn học sớm chiều ở bên anh ấy, Liên hợp Tĩnh Hải lớn mạnh nhanh như thế, nhất định phải dùng thủ đoạn phi thường, tâm cơ anh ấy sâu như thế , chẳng lẽ em nhìn thấu được à?
- Năm xưa là chị bỏ anh ấy, hiện giờ chị không có tư cách trách anh ấy.
Giọng nói của Trần Thần mang chút tức giận:
Lời của Trần Thần như mũi dao xoáy vào tim Trần Vũ, cô nhìn chăm chú vào Trần Thần hỏi:
- Em thì biết gì về anh ta mà nói, chị lại không hiểu anh ta hơn em sao? Người con gái kề gối vai ấp còn chẳng hiểu anh ấy thì em biết gì? Em gặp anh ấy bao nhiêu lần, nói được bao nhiêu câu?
- Đúng em không biết gì hết, không biết anh ấy thích gì, không biết anh ấy làm gì, nhưng em không nhìn bề ngoài của anh ấy như chị, Tiểu Ba có trái tim dịu dàng, em không cần biết chuyện bác cả ra sao, chị và anh ấy thế nào, em biết anh ấy không bao giờ làm những điều Điền Lệ nói, vì có chị, anh ấy sẽ không làm thế.
- Em thích anh ấy sao?
- Chị, chị nói gì vậy chứ.
Trần Thần nhảy dựng lên, mặc dù phủ nhận dứt khoát, song cô hiểu trái tim mình, đúng thế không một chàng trai nào thu hút cô hơn Lâm Tuyền, song Lâm Tuyền chỉ coi cô như em gái, cô hài lòng như thế, chỉ sợ đi xa hơn sẽ không quay đầu lại được.
Đỉnh tháp hoàn toàn không có cái nóng như ở phía dưới, gió thổi lồng lộng, phóng mắt nhìn bốn xung quanh, hồ nước dập dờn sóng biếc, rừng phong đỏ au sắc lá, khung cảnh tráng lệ say lòng người.
Lâm Tuyền nắm lấy tay Trần Thần, nhẹ giọng nói:
- Mở mắt ra đi, nhìn một lúc sẽ ổn thôi.
Trần Thần dán sát người vào Lâm Tuyền, trái tim có dòng nhiệt nóng ấm lan tỏa, sợ hãi dần dần bị rửa trôi, mùi vị của Lâm Tuyền khiến cô ngây ngất, nghe lời y nói, mở mắt ra như trong cơn mê, nhìn cảnh sắc phía dưới không kìm được thốt lên:
- Oa, thật là đẹp, chẳng trách Tiểu Sơ cứ ép em lên đây, nhưng em không dám.
Lâm Tuyền cảm nhận được sự mềm mại ấm áp kinh người của cơ thể thiếu nữ Trần Thần, khắc chế xung động muốn siết chặt cô vào người, lui về phía sau một bước.
Trần Thần cũng nhận ra động tác của hai người quá thân mật, lỗ tai đỏ lên, buông tay ra, tức thì như suối nguồn dũng khi bị rút sạch, cảm giác sợ hãi váng vất ập tới, run run nói:
- Cho em nắm tay anh được không?
Lâm Tuyền cười nắm tay Trần Thần, dắt cô ra lan can, để gió mát thổi tung y phục tóc tai, kể mấy câu chuyện vui phân tán sự chú ý của cô, ngắm phong cảnh mùa hè đẹp mê người đó, cho tới giờ ăn cơm mới xuống tháp.
Trần Thần làm nũng:
- Buổi chiều anh phải đưa em tới đây, buổi tối cũng thế, em muốn ngắm hết cảnh đẹp trong ngày ở nơi đây, nếu không anh về nước rồi, em không dám lên đó nữa.
Lâm Tuyền chỉ biết gật đầu:
- Hình như tác dụng của anh lớn quá nhỉ?
Trần Thần cười tươi như hoa:
- Còn lớn hơn anh tưởng tượng đấy.
Hoàng hôn Lâm Tuyền và Trần Thần lại treo l*n đ*nh tháp, lần này Trần Thần chuẩn bị máy ảnh, say sưa chụp ảnh tới khi Trần Vũ gọi tới, Trần Thần thu máy ảnh lại, nói:
- Tiểu Ba, chúng ta xuống thôi, chị họ em tới rồi.
Lâm Tuyền dù chuẩn bị tinh thần trước, song hít sâu mấy hơi mà không bình tĩnh lại được, lúc này đến lượt y phải mượn sức của Trần Thần khắc phục nội tâm trong lòng, nắm lấy tay cô, tới tận khi Trần Vũ th* d*c đi tới tháp chuông cũng quên cả buông tay Trần Thần ra.
Trần Vũ nhìn Lâm Tuyền nắm tay Trần Thần thì sững người, không tin nổi.
Trần Thần hết sức tự nhiên thoát khỏi bàn tay của Lâm Tuyền, nói với Trần Vũ:
- Chị, em nói sẽ cho chị một niềm vui bất ngờ phải không, anh ấy tới Anh hôm kia, hiện giờ em không còn sợ tháp chuông nữa. Giờ em mới biết đứng ở trên đó cảnh sắc thật mê người …
Trần Thần cứ nói ríu rít mất một lúc nhận ra phản ứng khác thường của cả hai.
Trần Vũ và Lâm Tuyền đứng cách nhau một quãng, nhìn nhau trong im lặng. Ánh nắng sót lại của buổi chiều tà chiếu, cũng chiếu lên người Trần Vũ, làm toàn thân cố như dát thêm lớp ánh vàng, đẹp như mộng ảo, Lâm Tuyền không biết ba lâu rồi không nhìn thẳng vào đôi trong veo ấy, bốn mắt gặp nhau sóng lòng trào dâng, mặc cho Trần Thần nói liên hồi….
Nhớ ngày quấn quit bên nhau, đâu ai ngờ tới một lúc nào đó, chỉ nói một câu cũng khó khăn như vậy.
Rốt cuộc Trần Vũ lên tiếng phá vỡ im lặng trước, nói nhỏ:
- Chuyện ở trong nước em nghe rồi.
Trái tim Lâm Tuyền trầm hẳn xuống, y cảm nhận được trong giọng nói của Trần Vũ có tình tự lạ, một sự lạnh nhạt xem thường, điều y sợ nhất đã thành sự thực, đột nhiên không biết nói gì hơn:
- Ừ.
- Chuyện gì thế?
Trần Thần hết nhìn người này tới nhìn người kia, tò mò hỏi:
- Chị và Tiểu Ba làm sao thế?
- Công ty của Lâm Tuyền có chút mâu thuẫn với Lệ Cảnh.
Trần Vũ lạnh nhạt giải thích:
- Á.
Trần Thần che miệng kêu lên, lo lắng nhìn Lâm Tuyền:
- Bác cả lòng dạ hẹp hòi, chị, chị phải bảo với bác cả, không được bắt nạt Tiểu Ba, dù sao thì anh ấy cũng là bạn học của chị.
Trần Vũ cười buồn:
- Anh ấy không bắt nạt Lệ Cảnh đã là may lắm rồi.
Nghe Trần Vũ nói có chút mỉa mai, Lâm Tuyền thấy lòng chua chát vô cùng, vậy là cô ấy không hiểu gì cả, hướng mắt lên nhìn ánh chiều tà đằng xa, y sang đây là để giải thích cho Trần Vũ, nhưng lúc này không muốn giải thích gì hết nữa.
Trần Thần cảm thấy hai người này có gì đó không bình thường, Trần Vũ không chịu nói, quay sang nắm tay Lâm Tuyền hỏi:
- Chuyện gì vậy anh?
- Không có gì đâu.
Lâm Tuyền cười gượng, ánh khuôn mặt Trần Vũ dưới ánh hoàng hôn, vẫn khuôn đó, thậm chí còn quyến rũ hơn, nhưng ánh mắt sao mà xa lạ, cố gắng trấn tĩnh nói:
- Em đã nói vậy thì anh sẽ không can thiệp vào tổng công ty xây dựng Tĩnh Hải nữa.
Từ tháp chuông đi xuống, Lâm Tuyền không ở lại ăn cơm, đi xe taxi về trang viên, tâm trạng hết sức chán chường, toàn thân cảm thấy như hư thoát, vốn tưởng rằng mình đã đủ kiên cường khi đối diện với Trần Vũ, không ngờ vẫn yếu ớt như thế.
Nhìn bóng lưng Lâm Tuyền xa dần, cảm giác bóng lưng đó thật lẻ loi, tim Trần Thần như thắt lại:
- Chị, rốt cuộc Tiểu Ba và Lệ Cảnh có ân oán gì, sao Tiểu Sơ cũng giấu em.
- Không liên quan gì tới em.
Trần Vũ đem những lời nghe được từ chỗ Điền Lệ kể ra:
- Nội tâm của Lâm Tuyền không ai nhìn thấu được, em tránh anh ta xa một chút.
Cô cũng không biết vì sao lại nói thế, có lẽ vừa rồi nhìn thấy Lâm Tuyền và Trần Thần thân mật với nhau, trong lòng ghen tị.
Trần Thần lắc đầu dứt khoát:
- Không thể nào, nhất định là Điền Lệ nói láo, Lệ Cảnh không thù không oán với anh ấy, anh ấy không cần, cũng sẽ không làm thế.
- Anh ấy sẽ làm thế.
Trần Thần càng bảo vệ Lâm Tuyền, Trần Vũ càng ghen tị:
- Chị và Lâm Tuyền sống với nhau một thời gian, sau đó chị bỏ anh ấy ...
- Cái gì?
Trần Thần sững sờ nhìn Trần Vũ không chớp, những lời này còn làm cô khó tin hơn cả lời vừa nghe về Lệ Cảnh, Liên hợp Tĩnh Hải về Lâm Tuyền.
- Đúng thế đấy, chuyện này trừ Điền Lệ và Trương Đào thì không ai biết, khả năng Trương Giai Minh phát giác ra điều gì đó. Liên hợp Tĩnh hải hai năm qua luôn luôn sinh sự gây khó dễ cho Lệ Cảnh, có lẽ em không tin, Liên hợp Tĩnh Hải trong tay Lâm Tuyền hiện có lẽ là tập đoàn tài chính hùng mạnh nhất Tĩnh Hải, nhưng rốt cuộc nó mạnh tới đâu thì trừ anh ta ra, không ai biết cả.
Trần Thần vẫn lắc đầu quầy quậy:
- Không thể nào, Tiểu Ba không phải loại người đó, em tin anh ấy, chị dù chia tay anh ấy thì anh ấy cũng không bao giờ làm thế, nhất định là có nguyên nhân khác.
- Chị cũng mong là có nguyên nhân khác.
Trần Vũ tỏ ra cực kỳ vô tình:
- Thời gian chị ở bên anh ấy là thời khắc mấu chốt nhất của Liên hợp Tĩnh Hải, nhưng anh ấy chuyện gì cũng dấu chị, giấu cả người bạn học sớm chiều ở bên anh ấy, Liên hợp Tĩnh Hải lớn mạnh nhanh như thế, nhất định phải dùng thủ đoạn phi thường, tâm cơ anh ấy sâu như thế , chẳng lẽ em nhìn thấu được à?
- Năm xưa là chị bỏ anh ấy, hiện giờ chị không có tư cách trách anh ấy.
Giọng nói của Trần Thần mang chút tức giận:
Lời của Trần Thần như mũi dao xoáy vào tim Trần Vũ, cô nhìn chăm chú vào Trần Thần hỏi:
- Em thì biết gì về anh ta mà nói, chị lại không hiểu anh ta hơn em sao? Người con gái kề gối vai ấp còn chẳng hiểu anh ấy thì em biết gì? Em gặp anh ấy bao nhiêu lần, nói được bao nhiêu câu?
- Đúng em không biết gì hết, không biết anh ấy thích gì, không biết anh ấy làm gì, nhưng em không nhìn bề ngoài của anh ấy như chị, Tiểu Ba có trái tim dịu dàng, em không cần biết chuyện bác cả ra sao, chị và anh ấy thế nào, em biết anh ấy không bao giờ làm những điều Điền Lệ nói, vì có chị, anh ấy sẽ không làm thế.
- Em thích anh ấy sao?
- Chị, chị nói gì vậy chứ.
Trần Thần nhảy dựng lên, mặc dù phủ nhận dứt khoát, song cô hiểu trái tim mình, đúng thế không một chàng trai nào thu hút cô hơn Lâm Tuyền, song Lâm Tuyền chỉ coi cô như em gái, cô hài lòng như thế, chỉ sợ đi xa hơn sẽ không quay đầu lại được.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 2: 2: Tình Hình Tĩnh Hải
Chương 3: 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
Chương 4: 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
Chương 5: 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
Chương 6: 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
Chương 7: 7: Lộ Mặt Gian Thương
Chương 8: 8: Chạm Trán Lưu Manh
Chương 9: 9: Tổ Hợp Ưu Tú
Chương 10: 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
Chương 11: 11: Cám Ơn Cậu
Chương 12: 12: Nữ Yêu Tinh
Chương 13: 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
Chương 14: 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
Chương 15: 15: Lâm Tĩnh Sơ
Chương 16: 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
Chương 17: 17: Chỉ Là Bàn Đạp
Chương 18: 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
Chương 19: 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
Chương 20: 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
Chương 21: 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
Chương 22: 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
Chương 23: 23: Con Dấu
Chương 24: 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
Chương 25: 25: Số 5 Đường Hoa Viên
Chương 26: 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
Chương 27: 27: Đăng Ký Công Ty
Chương 28: 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
Chương 29: 29: Cáo Mượn Oai Hùm
Chương 30: 30: Mời Khách
Chương 31: 31: Mời Khách (2)
Chương 32: 32: Mời Khách (3)
Chương 33: 33: Say Rượu
Chương 34: 34: Một Thoáng Nhu Tình
Chương 35: 35: Tinh Hồ Uyển
Chương 36: 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
Chương 37: 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
Chương 38: 38: Nội Tình Phức Tạp
Chương 39: 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
Chương 40: 40: Phỏng Vấn
Chương 41: 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
Chương 42: 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
Chương 43: 43: Con Ông Cháu Cha
Chương 44: 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
Chương 45: 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
Chương 46: 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
Chương 47: 47: Giao Kèo
Chương 48: 48: Đi Mua Nhà
Chương 49: 49: Đi Mua Nhà (2)
Chương 50: 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
Chương 51: 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
Chương 52: 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
Chương 53: 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
Chương 54: 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
Chương 55: 55: Mở Đầu Hoa Lệ
Chương 56: 56: Lập Kế Hoạch
Chương 57: 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
Chương 58: 58: Tiến Về Phía Trước
Chương 59: 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
Chương 60: 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
Chương 61: 61: Đi Xin Lỗi
Chương 62: 62: Cô Gái Đanh Đá
Chương 63: 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
Chương 64: 64: Bạn Bè Đại Học
Chương 65: 65: Căn Hộ Tân Hôn
Chương 66: 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
Chương 67: 67: Cô Gái Bán Nhà
Chương 68: 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
Chương 69: 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
Chương 70: 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
Chương 71: 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
Chương 72: 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
Chương 73: 73: Trương Đào Thất Tình
Chương 74: 74: Con nhớ mẹ lắm …
Chương 75: 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
Chương 76: 76: Ủy ban chủ nhà
Chương 77: 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
Chương 78: 78: Giao dịch ngầm
Chương 79: 79: Kế hoạch bị lật nhào
Chương 80: 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
Chương 81: 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
Chương 82: 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
Chương 83: 83: Gọi Ba Đi!
Chương 84: 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
Chương 85: 85: Ngày đặc biệt
Chương 86: 86: Lòng loạn rồi (1)
Chương 87: 87: Lòng Loạn Rồi (2)
Chương 88: 88: Bệnh Rồi
Chương 89: 89: Phòng bệnh cao cấp
Chương 90: 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
Chương 91: 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
Chương 92: 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
Chương 93: 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
Chương 94: 94: Chỉ Hơi Nhớ
Chương 95: 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
Chương 96: 96: Vết Thương Thành Phố
Chương 97: 97: Vết Thương Thành Phố (2)
Chương 98: 98: Chúc tết thật là mệt
Chương 99: 99: Trần Vũ và Trần Thần
Chương 100: 100: Tiệc tân gia
Chương 101: 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
Chương 102: 102: Quốc Tế Duy Lợi
Chương 103: 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
Chương 104: 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
Chương 105: 105: Không có ý đồ tốt
Chương 106: 106: Lục Nhất Mạn
Chương 107: 107: Lục Nhất Mạn. (2)
Chương 108: 108: Lục Nhất Mạn. (3)
Chương 109: 109: Lãnh Đạo Thị Sát
Chương 110: 110: Công Trình Chính Tích
Chương 111: 111: Lần đầu tới Tần Hoài
Chương 112: 112: Chung cư Đàn Sơn
Chương 113: 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chương 114: 114: Kế Hoạch Tân Thành Trấn 2
Chương 115: 115: Tới Tân Thành Trấn
Chương 116: 116: Tăng Cân Gấp Đôi, Trả Lương Gấp Đôi
Chương 117: 117: Công Cuộc Hợp Tác 1
Chương 118: 118: Công Cuộc Hợp Tác 2
Chương 119: 119: Công Cuộc Hợp Tác 3
Chương 120: 120: Bị Lừa Tới Tĩnh Hải
Chương 121: 121: Tôi Sẽ Nhận Cô Làm Tình Nhân
Chương 122: 122: Chuyện Không Bao Giờ Kể
Chương 123: 123: Cảm Giác Ưu Việt
Chương 124: 124: Chọn Trợ Lý Là Để Hầu Tôi
Chương 125: 125: Cắn Câu Như Cá
Chương 126: 126: Đấu Giá Bị Đổ Bể
Chương 127: 127: Phải Làm Cho Tốt Nhất
Chương 128: 128: Suy Đoán
Chương 129: 129: Tụ Họp Không Hẹn Trước
Chương 130: 130: Ôn Nhu Bất Ngờ
Chương 131: 131: Nhuận Vật Tế Vô Thanh
Chương 132: 132: Số Điện Thoại Luôn Bận
Chương 133: 133: Đó Là Ái Tình (1)
Chương 134: 134: Đó Là Ái Tình (2)
Chương 135: 135: Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Lâm Tuyền
Chương 136: 136: Chạm Trán Ở Yến Kinh
Chương 137: 137: Quan Thương Câu Kết Chưa Chắc Không Phải Chuyện Tốt
Chương 138: 138: Khách Hàng Quyết Định Giá Cả
Chương 139: 139: Có Kẻ Lợi Dụng
Chương 140: 140: Cãi Nhau ?
Chương 141: 141: Cố Vấn Tài Chính
Chương 142: 142: Trần Phi Lăng (1)
Chương 143: 143: Trần Phi Lăng (2)
Chương 144: 144: Đấu Giá Chung Cư Đàn Sơn
Chương 145: 145: Lại Đêm Thiên Hỉ Nữa
Chương 146: 146: Lục Nhất Mạn Đau Lòng
Chương 147: 147: Con Người Ai Cũng Có Lúc Mất Bình Tĩnh
Chương 148: 148: Nỗi Đau Khắc Cốt
Chương 149: 149: Lâm Tuyền Không Về
Chương 150: 150: Cho Vào Bao Tải Mang Đi
Chương 151: 151: Nên Tạo Điều Kiện
Chương 152: 152: Cô Ấy Đi Rồi
Chương 153: 153: Chân Tướng
Chương 154: 154: Tin Dữ
Chương 155: 155: Gia Tài Của Lâm Tuyền
Chương 156: 156: Tỉnh Lại
Chương 157: 157: Làm Việc Trên Giường Bệnh
Chương 158: 158: Tư Hữu Hóa Giáo Dục
Chương 159: 159: Quá Khứ Của Lâm Tuyền
Chương 160: 160: Quá Khứ Của Lâm Tuyền (2)
Chương 161: 161: Không Học Nữa
Chương 162: 162: Lâm Cầm Nam
Chương 163: 163: Vết Thương Nhức Mắt
Chương 164: 164: Vết Thương Nhức Mắt (2)
Chương 165: 165: Dễ Khống Chế Sao?
Chương 166: 166: Nước Mắt Tiểu Sơ
Chương 167: 167: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (1)
Chương 168: 168: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (2)
Chương 169: 169: Tình Lý Và Lẽ Thường (1)
Chương 170: 170: Tình Lý Và Lẽ Thường (2)
Chương 171: 171: Giảo Hoạt
Chương 172: 172: Trần Ai Sơ Định
Chương 173: 173: Bố Cục Bước Sau
Chương 174: 174: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái
Chương 175: 175: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái (2)
Chương 176: 176: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (1)
Chương 177: 177: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (2)
Chương 178: 178: Tất Cả Trôi Theo Nước Mắt
Chương 179: 179: Bước Ngoặt Của Phương Nam (1)
Chương 180: 180: Bước Ngoặt Của Phương Nam (2)
Chương 181: 181: Bước Ngoặt Của Phương Nam (3 + 4+ 5)
Chương 182: 182: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (1)
Chương 183: 183: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (2)
Chương 184: 184: Giáo Viên Lưu Manh (1)
Chương 185: 185: Giáo Viên Lưu Manh (2)
Chương 186: 186: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (1)
Chương 187: 187: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (2)
Chương 188: 188: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (3)
Chương 189: 189: Giá Trị Tồn Tại Của Mỹ Nữ
Chương 190: 190: Xô Xe (1)
Chương 191: 191: Xô Xe (2)
Chương 192: 192: Có Người Muốn Mua Nhà (1)
Chương 193: 193: Có Người Muốn Mua Nhà (2)
Chương 194: 194: Vụ Mua Bán Chớp Nhoáng
Chương 195: 195: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa
Chương 196: 196: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa (2)
Chương 197: 197: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (1)
Chương 198: 198: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (2)
Chương 199: 199: Ân Oán (1)
Chương 200: 200: Ân Oán (2)
Chương 201: 201: Trần Minh Hành Nghi Hoặc
Chương 202: 202: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (1)
Chương 203: 203: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (2)
Chương 204: 204: Sát Nhập
Chương 205: 205: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp
Chương 206: 206: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp (2)
Chương 207: 207: Thịnh Yến (1)
Chương 208: 208: Thịnh Yến (2)
Chương 209: 209: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (1)
Chương 210: 210: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (2)
Chương 211: 211: Chẳng Giận Nổi (1)
Chương 212: 212: Chẳng Giận Nổi (2)
Chương 213: 213: Chẳng Giận Nổi (3)
Chương 214: 214: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (1)
Chương 215: 215: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (2)
Chương 216: 216: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (3)
Chương 217: 217: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (1)
Chương 218: 218: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (2)
Chương 219: 219: Scandal
Chương 220: 220: Tân Năng Liên Hợp
Chương 221: 221: Độc Xà Xuất Động
Chương 222: 222: Thu Mua Ác Ý
Chương 223: 223: Chúng Em Muốn Gặp Trần Phi Lăng
Chương 224: 224: Phản Ứng Trong Dự Liệu
Chương 225: 225: Hàng Xóm
Chương 226: 226: Ôn Nhu
Chương 227: 227: Đi Anh Du Học (1)
Chương 228: 228: Đi Anh Du Học (2)
Chương 229: 229: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 230: 230: Nhà Địa Chủ Cũng Không Có Dư Lương
Chương 231: 231: Xung Đột (1)
Chương 232: 232: Xung Đột (2)
Chương 233: 233: Bỏ Đi
Chương 234: 234: Hồ Hán Tam Trở Về (1)
Chương 235: 235: Hồ Hán Tam Trở Về (2)
Chương 236: 236: Hồ Hán Tam Trở Về (3)
Chương 237: 237: Hồ Hán Tam Trở Về (4)
Chương 238: 238: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (1)
Chương 239: 239: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (2)
Chương 240: 240: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (3)
Chương 241: 241: Đầu Tư Mới
Chương 242: 242: Đừng Xem Thường Phụ Nữ
Chương 243: 243: Nhà Có Em Gái Lớn
Chương 244: 244: Phong Vân Lại Nổi Lên (1)
Chương 245: 245: Phong Vân Lại Nổi Lên (2-3-4)
Chương 246: 246: Mâu Thuẫn (1)
Chương 247: 247: Mâu Thuẫn (2)
Chương 248: 248: Thiếu nữ mới trưởng thành
Chương 249: 249: Trái tim thiếu nữ
Chương 250: 250: Kế hoạch điên rồ
Chương 251: 251: Khởi Đầu Hơi Khó Khăn
Chương 252: 252: Sinh Hoạt Về Đêm Ở Tĩnh Hải
Chương 253: 253: Âm Mưu Trong Phòng Bao
Chương 254: 254: Gặp Gỡ Tình Cờ
Chương 255: 255: Ký Rồi
Chương 256: 256: Gặp Gỡ Ở Venice
Chương 257: 257: Lại Có Chuyện Rồi
Chương 258: 258: Đợi Xử Phạt
Chương 259: 259: Làm Công Ích Tới Tận Mặt Trăng
Chương 260: 260: Đếm Tiền Cũng Là Một Loại Hạnh Phúc
Chương 261: 261: Mây Tan, Thắng Lợi Định
Chương 262: 262: Ba Điều Kiện
Chương 263: 263: Chín Cự Đầu
Chương 264: 264: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (1)
Chương 265: 265: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (2)
Chương 266: 266: Triết Học Của Ưng
Chương 267: 267: Thành Thị Dụ Hoặc
Chương 268: 268: Ông Trời Sẽ Nguyền Rủa Mày
Chương 269: 269: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (1)
Chương 270: 270: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (2)
Chương 271: 271: Tương Phùng Tàn Khốc
Chương 272: 272: Mẹ Con Không Nhận Nhau
Chương 273: 273: Nhát Dao Cuối Cùng (1-4)
Chương 274: 274: Thân Thích Nghèo
Chương 275: 275: Trần Gia Không Chấp Nhận Kẻ Tầm Thường
Chương 276: 276: Đến Không Khí Cũng Có Mùi Âm Mưu
Chương 277: 277: Tân Liên Hợp
Chương 278: 278: Khả Năng Sát Nhập
Chương 279: 279: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (1)
Chương 280: 280: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (2)
Chương 281: 281: Anh Em Tụ Họp
Chương 282: 282: Trần Gia Sẽ Quật Khởi
Chương 283: 283: Gặp Lại Thì Sao?
Chương 284: 284: Muốn Địa Vị Ngang Hàng
Chương 285: 285: Ngày Tuyển Cử
Chương 286: 286: Tập Kích Đơn Giản
Chương 287: 287: Chưa Kết Thúc
Chương 288: 288: Chưa Kết Thúc (2)
Chương 289: 289: Thái Độ Của Cố Hiến
Chương 290: 290: Đêm Không Ngủ
Chương 291: 291: Trần Nhiên Dạy Con
Chương 292: 292: Thiên Hô Vạn Ứng, Thư Nhã Xuất Hiện
Chương 293: 293: Vận Mệnh Luôn Do Người Khác Thúc Đẩy
Chương 294: 294: Nhật Ký Xem Mắt
Chương 295: 295: Phương Án Của Chính Phủ Tân Bác
Chương 296: 296: Lương Tâm Của Lâm Tuyền
Chương 297: 297: Quá Khứ Của Minh Tuyết
Chương 298: 298: Lưu Tĩnh Bị Ủy Khuất
Chương 299: 299: Đòn Sát Thủ Của Trần Nhiên
Chương 301: 301: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (1)
Chương 302: 302: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (2)
Chương 303: 303: Thư Nhã Còn Có Em Gái
Chương 304: 304: Đối Thoại Giữa Phương Nam Và Thư Nhã (1-2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp