Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 235: Hồ Hán Tam Trở Về (2)
Lâm Tuyền và Phương Nam vừa vào chiếc Dogde Rams do Quý Vĩnh tới đón, cửa xe vừa mới đóng lại Lâm Tuyền đã đặt lên môi cô một nụ hôn thật nồng nàn, hai chiếc lưỡi cuốn lấy nhau trong men say bất tận, đem hết tương tư, quyến luyến gửi gắm vào nụ hôn dài triền miên.
Bên ngoài tuyết rơi lất phất, trong xe nhiệt độ càng lúc càng tăng, Lâm Tuyền say sưa v**t v* cơ thể mỹ miều của Phương Nam, hôn điên cuồng chiếc cổ trắng nõn nà, tay vầy vò hai ngọn núi cao vút. Phương Nam cổ ngửa ra sau, hơi thở hổn hển xen lẫn tiếng rên khe khẽ, Lâm Tuyền bế xốc người cô lên, cho tay kéo quần cô xuống, thì « uỵch » tiếng, cả hai ngã lăn xuống ghế.
- Vào khách sạn nhé.
Lâm Tuyền vẫn nằm đè lên người Phương Nam, phả lên mặt cô hơi thở nóng hổi đậm mùi d*c v*ng:
- Ừ.
Phương Nam mắt lập lờ x**n t*nh, gò má hồng hồng kiều diễm.
Nhưng trời chẳng chiều lòng người di động của hai người đồng loạt kêu vang, nhìn số thì toàn là người quen cả, chuyện Lâm Tuyền trở về đã lan ra rồi.
Cả hai nhìn nhau cười khổ, hôm nay không thoát được rồi, Phương Nam chỉnh trang lại y phục, ngồi trở lại ghế, tay đặt lên ngực Lâm Tuyền:
- Cậu tráng kiện hơn nhiều rồi, bộ dạng này làm sao đi gặp người khác được, phải cắt tóc cạo râu đi, còn tắm rửa nữa. đến Quốc Tế Tĩnh Hải, ở đó đầy đủ các dịch vụ.
Lâm Tuyền đi cạo râu, cắt tóc trước, sau đó đi tắm, vừa trong buồng tắm ra thì Phương Nam đã đợi sẵn với một bộ vest màu xám, vừa giúp y mặc quần áo vừa nói:
- Chú Quý bảo Bí thư Cảnh, chủ tịch Khổng ở Tú Thủy Các bày tiệc tẩy trần cho người nào đó, người khác ngửi thấy mùi thối cũng tới rồi.
Lâm Tuyền nâng tay lên ngửi ngửi, thơm tho sạch sẽ:
- Không quen chút nào, bộ quấn áo kia của em đâu rồi?
Phương Nam chỉ vào góc phòng, bộ trang phục kỳ dị của y đã được gấp cẩn thận ở đó:
- Tôi biết cậu muốn giữ lại làm kỷ niệm.
Lâm Tuyền đưa tay ôm vòng eo Phương Nam:
- Vợ yêu thật hiểu tâm ý của anh.
Phương Nam không đính chính cách xưng hô của y như trước kia, lườm một cái, oán giận nói:
- Nói những lời ngon ngọt ích gì, bỏ đi liền bốn tháng.
- Yên tâm, đêm nay anh bù đắp lại …
- Bù đắp cái gì, ai thèm.
Phương Nam đỏ mặt đẩy y ra, nói:
- Tôi ra trước, một lúc sau mới được ra đấy.
Lâm Tuyền ăn mặc chỉnh tề đi ra, Phương Nam đang nói chuyện với một cô gái, trùng hợp thế nào mà lại là cô gái cho y một tệ, cô gái đã cởi chiếc áo len dày bên ngoài, lộ ra trang phục công sở màu xám, trông thành thục hơn nhiều.
- Cô ấy là Đỗ Nguyệt, giám đốc phòng doanh nghiệp Quốc Tế Tĩnh Hải.
Phương Nam giới thiệu cho Lâm Tuyền:
Lâm Tuyền khẽ gật đầu đáp lại, tuổi tác này quá trẻ với một vị giám đốc phòng doanh nghiệp rồi, không biết có quan hệ gì với Đỗ Tử Hành, ông chủ Quốc Tế Tĩnh Hải.
Phương Nam lại chỉ vào Lâm Tuyền, nói với Đỗ Nguyệt:
- Đây là Lâm Tuyền, một gã lang thang.
Đỗ Nguyệt làm sao có thể nhận ra được Lâm Tuyền chính là "tên ăn mày" lúc nãy, chỉ nghĩ Phương Nam nói đùa, tự nhiên đưa tay bắt tay Lâm Tuyền.
Đi cầu thang cuốn xuống lầu, khi qua đại sảnh tầng trệt, chợt một bóng người nhu hoa tha thướt lọt vào tầm mắt Lâm Tuyền, rẽ qua quầy trang sức, đi vào thang máy. Lâm Tuyền càm giác cực kỳ thân thuộc, đứng lại đó, nhưng không nghĩ ra bóng dáng động lòng người đó khớp với ai trong ký ức của mình.
Chắc chắn là người quen, Lâm Tuyền tự tin vào trí óc siêu phàm của mình không có gì nhầm lẫn.
- Sao thế?
Phương Nam hỏi:
- Nhìn thấy một cô gái đi vào thang máy, quen lắm nhưng không nhớ ra là ai.
Lâm Tuyền ngoẹo đầu, dáng vẻ suy nghĩ rất nung:
Phương Nam thò đầu ra nhìn, cánh cửa sáng bóng làm bằng thép không rỉ đã đóng lại chầm chậm đi lên. Lâm Tuyền có một trí nhớ cực kỳ xuất sắc, Phương Nam có lần lấy danh bạ điện thoại ra cho Lâm Tuyền xem, đố y đọc xong nhớ được, Lâm Tuyền làm được thật, nên khó có chuyện y không nhớ ra là ai.
Trong đầu Phương Nam thoáng qua chút lo lắng, hỏi:
- Hay là ký ức trước khi vào Lâm gia?
Lâm Tuyền lắc đầu:
- Không phải, không nhìn thấy trước mặt, chỉ thấy sau lưng quen quen thôi, thôi coi như bớt nhìn một mỹ nữ vậy.
Phương Nam thấy Lâm Tuyền còn đùa được thì khẽ đá y một cái, lòng rất vui vẻ, Lâm Tuyền đã chững trạc hơn nhiều rồi, ra dáng một nam nhân đội trời đạp đất rồi, ôm lấy cánh tay y đi ra khỏi đại sảnh.
Lâm Tuyền đem chuyện Đỗ Nguyệt bố thí cho y thêm dầu thêm mỡ kể lại một lượt, khiến Phương Nam cười ch** n**c mắt. Đi ngoài cửa, sau chiếc Volve xám bạc là một hàng xe dài, đám Quách Bảo Lâm ngay cả kiên nhẫn đợi y cũng không có, lái thẳng xe tới chỗ này.
Thật đúng là một cuộc triển lãm xe hơi đắt tiền, Bentley, BMW 760, Porche, Ferrari, làm chật kín con đường phía trước Tòa nhà Tĩnh Hải, làm cả con phố thương nghiệp tắc luôn, khiến người qua lại đều đừng chân chỉ chỏ, những chiếc xe không đi qua được thì bấm còi điên cuồng, làm cả con phố bỗng chốc trở nên cực kỳ huyên náo.
- Giải tán, giải tán, có chuyện ...
Một cảnh sát vừa mới lên tiếng quát tháo thì bị ngay đồng nghiệp giữ lại, mấy cảnh sát cùng trố mắt ra, số xe hơi đắt tiền kia cũng đành đi, nhưng trong số đó còn có chiếc Cheetah của phó cục trưởng Vương, bọn họ ăn gan báo chả dám xua đuổi.
Quách Bảo Lâm liếcVương Hiểu Dương, trêu:
- Tôi bảo anh kiếm mấy chiếc xe cảnh sát mở đường, anh lại không tin.
Vương Hiểu Dương cười khổ, vẫy tay gọi một viên cảnh sát rụt rè đứng cách đó không xa:
- Đồng chí gọi điện cho Lý Quý, nói với đồng chí ấy có đội xe quan trong sẽ từ nơi này tới Tú Thủy Các, bảo đồng chí ấy phụ trách đảm bảo giao thông thông suốt.
Viên cảnh sát kia đứng nghiêm thi lễ:
- Vâng thưa cục trưởng Vương, tôi lập tức báo với đội trưởng Lý.
Lâm Tuyền nào có dũng khí đứng ngoài đường cho người ta ngó nghiêng bình phẩm, chui vội vào trong xe, hạ cửa kinh xuống mới giơ nắm đấm với Quách Bảo Lâm:
- Chuyện gì tới tay mày cũng biến bị, mày muốn tao vừa mới trở về đã bị người dân toàn Tĩnh Hải nguyền rủa lắm phải không?
Xe cộ bị kẹt hai đầu đường vẫn đang ra sức bóp còi, náo loạn cả phố, Quách Bảo Lâm cười ha hả:
- Mày sợ bị người ta nguyền rủa từ bao giờ thế? Giá nhà ở tại Kiến Nghiệp tăng 22% có công lớn của mày, mày đã nghĩ có bao nhiêu người nguyền rủa máy chưa?
- Thế có bao nhiêu thiếu nữa vô tri nguyền rủa mày?
Lâm Tuyền đốp lại luôn:
- Phải tới Tú Thủy Các trước đã, nếu đề phóng viên ĐTH đánh hơi được mò tới cẩn thận bị ăn chửi.
Vương Hiểu Dương là phó cục trưởng phụ trách công tác thường nhật ở cục công an, đôi khi một câu nói của hắn còn hiệu quả hơn thường ủy thành phố. Có xe cảnh sát giao thông mở đường, đội xe mau chóng tới bãi đỗ Tú Thủy Các.
Quách Đức Toàn cùng Lâm Minh Đạt, Cảnh Nhất Dân, Liễu Diệp Thiên đang đợi trước cửa nhà hàng, Lâm Tuyền vừa mới bước xuống xe bị Lâm Tĩnh Di xách tai:
- Giỏi nhỉ, đi liền một lèo tới giờ mới về, mấy tháng cuối còn không thèm cả gọi điện thoại về nhà, về cũng không thèm báo trước, có giỏi thì đi nữa đi.
- Chị, em nhớ chị nhất đó.
Lâm Tuyền không la oai oái cầu xin như trước kia, còn ôm chầm lấy Lâm Tĩnh Di, hôn lên má cô chụt một cái, Lâm Tĩnh Di ngượng ngùng đẩy y ra:
- Thẳng khỉ ạ, học đâu ra cái trò này.
Lâm Tuyền cười hì hì không buông, lại còn hôn thêm má kia Lâm Tĩnh Di cái nữa mới đi về phía Lâm Minh Đạt, Cảnh Nhất Dân:
- Ba, chú Cảnh, trời lạnh thế này mọi người đứng ngoài làm gì, thiếu chút nữa làm con không dám xuống xe.
Bên ngoài tuyết rơi lất phất, trong xe nhiệt độ càng lúc càng tăng, Lâm Tuyền say sưa v**t v* cơ thể mỹ miều của Phương Nam, hôn điên cuồng chiếc cổ trắng nõn nà, tay vầy vò hai ngọn núi cao vút. Phương Nam cổ ngửa ra sau, hơi thở hổn hển xen lẫn tiếng rên khe khẽ, Lâm Tuyền bế xốc người cô lên, cho tay kéo quần cô xuống, thì « uỵch » tiếng, cả hai ngã lăn xuống ghế.
- Vào khách sạn nhé.
Lâm Tuyền vẫn nằm đè lên người Phương Nam, phả lên mặt cô hơi thở nóng hổi đậm mùi d*c v*ng:
- Ừ.
Phương Nam mắt lập lờ x**n t*nh, gò má hồng hồng kiều diễm.
Nhưng trời chẳng chiều lòng người di động của hai người đồng loạt kêu vang, nhìn số thì toàn là người quen cả, chuyện Lâm Tuyền trở về đã lan ra rồi.
Cả hai nhìn nhau cười khổ, hôm nay không thoát được rồi, Phương Nam chỉnh trang lại y phục, ngồi trở lại ghế, tay đặt lên ngực Lâm Tuyền:
- Cậu tráng kiện hơn nhiều rồi, bộ dạng này làm sao đi gặp người khác được, phải cắt tóc cạo râu đi, còn tắm rửa nữa. đến Quốc Tế Tĩnh Hải, ở đó đầy đủ các dịch vụ.
Lâm Tuyền đi cạo râu, cắt tóc trước, sau đó đi tắm, vừa trong buồng tắm ra thì Phương Nam đã đợi sẵn với một bộ vest màu xám, vừa giúp y mặc quần áo vừa nói:
- Chú Quý bảo Bí thư Cảnh, chủ tịch Khổng ở Tú Thủy Các bày tiệc tẩy trần cho người nào đó, người khác ngửi thấy mùi thối cũng tới rồi.
Lâm Tuyền nâng tay lên ngửi ngửi, thơm tho sạch sẽ:
- Không quen chút nào, bộ quấn áo kia của em đâu rồi?
Phương Nam chỉ vào góc phòng, bộ trang phục kỳ dị của y đã được gấp cẩn thận ở đó:
- Tôi biết cậu muốn giữ lại làm kỷ niệm.
Lâm Tuyền đưa tay ôm vòng eo Phương Nam:
- Vợ yêu thật hiểu tâm ý của anh.
Phương Nam không đính chính cách xưng hô của y như trước kia, lườm một cái, oán giận nói:
- Nói những lời ngon ngọt ích gì, bỏ đi liền bốn tháng.
- Yên tâm, đêm nay anh bù đắp lại …
- Bù đắp cái gì, ai thèm.
Phương Nam đỏ mặt đẩy y ra, nói:
- Tôi ra trước, một lúc sau mới được ra đấy.
Lâm Tuyền ăn mặc chỉnh tề đi ra, Phương Nam đang nói chuyện với một cô gái, trùng hợp thế nào mà lại là cô gái cho y một tệ, cô gái đã cởi chiếc áo len dày bên ngoài, lộ ra trang phục công sở màu xám, trông thành thục hơn nhiều.
- Cô ấy là Đỗ Nguyệt, giám đốc phòng doanh nghiệp Quốc Tế Tĩnh Hải.
Phương Nam giới thiệu cho Lâm Tuyền:
Lâm Tuyền khẽ gật đầu đáp lại, tuổi tác này quá trẻ với một vị giám đốc phòng doanh nghiệp rồi, không biết có quan hệ gì với Đỗ Tử Hành, ông chủ Quốc Tế Tĩnh Hải.
Phương Nam lại chỉ vào Lâm Tuyền, nói với Đỗ Nguyệt:
- Đây là Lâm Tuyền, một gã lang thang.
Đỗ Nguyệt làm sao có thể nhận ra được Lâm Tuyền chính là "tên ăn mày" lúc nãy, chỉ nghĩ Phương Nam nói đùa, tự nhiên đưa tay bắt tay Lâm Tuyền.
Đi cầu thang cuốn xuống lầu, khi qua đại sảnh tầng trệt, chợt một bóng người nhu hoa tha thướt lọt vào tầm mắt Lâm Tuyền, rẽ qua quầy trang sức, đi vào thang máy. Lâm Tuyền càm giác cực kỳ thân thuộc, đứng lại đó, nhưng không nghĩ ra bóng dáng động lòng người đó khớp với ai trong ký ức của mình.
Chắc chắn là người quen, Lâm Tuyền tự tin vào trí óc siêu phàm của mình không có gì nhầm lẫn.
- Sao thế?
Phương Nam hỏi:
- Nhìn thấy một cô gái đi vào thang máy, quen lắm nhưng không nhớ ra là ai.
Lâm Tuyền ngoẹo đầu, dáng vẻ suy nghĩ rất nung:
Phương Nam thò đầu ra nhìn, cánh cửa sáng bóng làm bằng thép không rỉ đã đóng lại chầm chậm đi lên. Lâm Tuyền có một trí nhớ cực kỳ xuất sắc, Phương Nam có lần lấy danh bạ điện thoại ra cho Lâm Tuyền xem, đố y đọc xong nhớ được, Lâm Tuyền làm được thật, nên khó có chuyện y không nhớ ra là ai.
Trong đầu Phương Nam thoáng qua chút lo lắng, hỏi:
- Hay là ký ức trước khi vào Lâm gia?
Lâm Tuyền lắc đầu:
- Không phải, không nhìn thấy trước mặt, chỉ thấy sau lưng quen quen thôi, thôi coi như bớt nhìn một mỹ nữ vậy.
Phương Nam thấy Lâm Tuyền còn đùa được thì khẽ đá y một cái, lòng rất vui vẻ, Lâm Tuyền đã chững trạc hơn nhiều rồi, ra dáng một nam nhân đội trời đạp đất rồi, ôm lấy cánh tay y đi ra khỏi đại sảnh.
Lâm Tuyền đem chuyện Đỗ Nguyệt bố thí cho y thêm dầu thêm mỡ kể lại một lượt, khiến Phương Nam cười ch** n**c mắt. Đi ngoài cửa, sau chiếc Volve xám bạc là một hàng xe dài, đám Quách Bảo Lâm ngay cả kiên nhẫn đợi y cũng không có, lái thẳng xe tới chỗ này.
Thật đúng là một cuộc triển lãm xe hơi đắt tiền, Bentley, BMW 760, Porche, Ferrari, làm chật kín con đường phía trước Tòa nhà Tĩnh Hải, làm cả con phố thương nghiệp tắc luôn, khiến người qua lại đều đừng chân chỉ chỏ, những chiếc xe không đi qua được thì bấm còi điên cuồng, làm cả con phố bỗng chốc trở nên cực kỳ huyên náo.
- Giải tán, giải tán, có chuyện ...
Một cảnh sát vừa mới lên tiếng quát tháo thì bị ngay đồng nghiệp giữ lại, mấy cảnh sát cùng trố mắt ra, số xe hơi đắt tiền kia cũng đành đi, nhưng trong số đó còn có chiếc Cheetah của phó cục trưởng Vương, bọn họ ăn gan báo chả dám xua đuổi.
Quách Bảo Lâm liếcVương Hiểu Dương, trêu:
- Tôi bảo anh kiếm mấy chiếc xe cảnh sát mở đường, anh lại không tin.
Vương Hiểu Dương cười khổ, vẫy tay gọi một viên cảnh sát rụt rè đứng cách đó không xa:
- Đồng chí gọi điện cho Lý Quý, nói với đồng chí ấy có đội xe quan trong sẽ từ nơi này tới Tú Thủy Các, bảo đồng chí ấy phụ trách đảm bảo giao thông thông suốt.
Viên cảnh sát kia đứng nghiêm thi lễ:
- Vâng thưa cục trưởng Vương, tôi lập tức báo với đội trưởng Lý.
Lâm Tuyền nào có dũng khí đứng ngoài đường cho người ta ngó nghiêng bình phẩm, chui vội vào trong xe, hạ cửa kinh xuống mới giơ nắm đấm với Quách Bảo Lâm:
- Chuyện gì tới tay mày cũng biến bị, mày muốn tao vừa mới trở về đã bị người dân toàn Tĩnh Hải nguyền rủa lắm phải không?
Xe cộ bị kẹt hai đầu đường vẫn đang ra sức bóp còi, náo loạn cả phố, Quách Bảo Lâm cười ha hả:
- Mày sợ bị người ta nguyền rủa từ bao giờ thế? Giá nhà ở tại Kiến Nghiệp tăng 22% có công lớn của mày, mày đã nghĩ có bao nhiêu người nguyền rủa máy chưa?
- Thế có bao nhiêu thiếu nữa vô tri nguyền rủa mày?
Lâm Tuyền đốp lại luôn:
- Phải tới Tú Thủy Các trước đã, nếu đề phóng viên ĐTH đánh hơi được mò tới cẩn thận bị ăn chửi.
Vương Hiểu Dương là phó cục trưởng phụ trách công tác thường nhật ở cục công an, đôi khi một câu nói của hắn còn hiệu quả hơn thường ủy thành phố. Có xe cảnh sát giao thông mở đường, đội xe mau chóng tới bãi đỗ Tú Thủy Các.
Quách Đức Toàn cùng Lâm Minh Đạt, Cảnh Nhất Dân, Liễu Diệp Thiên đang đợi trước cửa nhà hàng, Lâm Tuyền vừa mới bước xuống xe bị Lâm Tĩnh Di xách tai:
- Giỏi nhỉ, đi liền một lèo tới giờ mới về, mấy tháng cuối còn không thèm cả gọi điện thoại về nhà, về cũng không thèm báo trước, có giỏi thì đi nữa đi.
- Chị, em nhớ chị nhất đó.
Lâm Tuyền không la oai oái cầu xin như trước kia, còn ôm chầm lấy Lâm Tĩnh Di, hôn lên má cô chụt một cái, Lâm Tĩnh Di ngượng ngùng đẩy y ra:
- Thẳng khỉ ạ, học đâu ra cái trò này.
Lâm Tuyền cười hì hì không buông, lại còn hôn thêm má kia Lâm Tĩnh Di cái nữa mới đi về phía Lâm Minh Đạt, Cảnh Nhất Dân:
- Ba, chú Cảnh, trời lạnh thế này mọi người đứng ngoài làm gì, thiếu chút nữa làm con không dám xuống xe.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 2: 2: Tình Hình Tĩnh Hải
Chương 3: 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
Chương 4: 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
Chương 5: 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
Chương 6: 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
Chương 7: 7: Lộ Mặt Gian Thương
Chương 8: 8: Chạm Trán Lưu Manh
Chương 9: 9: Tổ Hợp Ưu Tú
Chương 10: 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
Chương 11: 11: Cám Ơn Cậu
Chương 12: 12: Nữ Yêu Tinh
Chương 13: 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
Chương 14: 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
Chương 15: 15: Lâm Tĩnh Sơ
Chương 16: 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
Chương 17: 17: Chỉ Là Bàn Đạp
Chương 18: 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
Chương 19: 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
Chương 20: 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
Chương 21: 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
Chương 22: 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
Chương 23: 23: Con Dấu
Chương 24: 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
Chương 25: 25: Số 5 Đường Hoa Viên
Chương 26: 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
Chương 27: 27: Đăng Ký Công Ty
Chương 28: 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
Chương 29: 29: Cáo Mượn Oai Hùm
Chương 30: 30: Mời Khách
Chương 31: 31: Mời Khách (2)
Chương 32: 32: Mời Khách (3)
Chương 33: 33: Say Rượu
Chương 34: 34: Một Thoáng Nhu Tình
Chương 35: 35: Tinh Hồ Uyển
Chương 36: 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
Chương 37: 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
Chương 38: 38: Nội Tình Phức Tạp
Chương 39: 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
Chương 40: 40: Phỏng Vấn
Chương 41: 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
Chương 42: 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
Chương 43: 43: Con Ông Cháu Cha
Chương 44: 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
Chương 45: 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
Chương 46: 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
Chương 47: 47: Giao Kèo
Chương 48: 48: Đi Mua Nhà
Chương 49: 49: Đi Mua Nhà (2)
Chương 50: 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
Chương 51: 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
Chương 52: 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
Chương 53: 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
Chương 54: 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
Chương 55: 55: Mở Đầu Hoa Lệ
Chương 56: 56: Lập Kế Hoạch
Chương 57: 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
Chương 58: 58: Tiến Về Phía Trước
Chương 59: 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
Chương 60: 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
Chương 61: 61: Đi Xin Lỗi
Chương 62: 62: Cô Gái Đanh Đá
Chương 63: 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
Chương 64: 64: Bạn Bè Đại Học
Chương 65: 65: Căn Hộ Tân Hôn
Chương 66: 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
Chương 67: 67: Cô Gái Bán Nhà
Chương 68: 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
Chương 69: 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
Chương 70: 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
Chương 71: 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
Chương 72: 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
Chương 73: 73: Trương Đào Thất Tình
Chương 74: 74: Con nhớ mẹ lắm …
Chương 75: 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
Chương 76: 76: Ủy ban chủ nhà
Chương 77: 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
Chương 78: 78: Giao dịch ngầm
Chương 79: 79: Kế hoạch bị lật nhào
Chương 80: 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
Chương 81: 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
Chương 82: 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
Chương 83: 83: Gọi Ba Đi!
Chương 84: 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
Chương 85: 85: Ngày đặc biệt
Chương 86: 86: Lòng loạn rồi (1)
Chương 87: 87: Lòng Loạn Rồi (2)
Chương 88: 88: Bệnh Rồi
Chương 89: 89: Phòng bệnh cao cấp
Chương 90: 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
Chương 91: 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
Chương 92: 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
Chương 93: 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
Chương 94: 94: Chỉ Hơi Nhớ
Chương 95: 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
Chương 96: 96: Vết Thương Thành Phố
Chương 97: 97: Vết Thương Thành Phố (2)
Chương 98: 98: Chúc tết thật là mệt
Chương 99: 99: Trần Vũ và Trần Thần
Chương 100: 100: Tiệc tân gia
Chương 101: 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
Chương 102: 102: Quốc Tế Duy Lợi
Chương 103: 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
Chương 104: 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
Chương 105: 105: Không có ý đồ tốt
Chương 106: 106: Lục Nhất Mạn
Chương 107: 107: Lục Nhất Mạn. (2)
Chương 108: 108: Lục Nhất Mạn. (3)
Chương 109: 109: Lãnh Đạo Thị Sát
Chương 110: 110: Công Trình Chính Tích
Chương 111: 111: Lần đầu tới Tần Hoài
Chương 112: 112: Chung cư Đàn Sơn
Chương 113: 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chương 114: 114: Kế Hoạch Tân Thành Trấn 2
Chương 115: 115: Tới Tân Thành Trấn
Chương 116: 116: Tăng Cân Gấp Đôi, Trả Lương Gấp Đôi
Chương 117: 117: Công Cuộc Hợp Tác 1
Chương 118: 118: Công Cuộc Hợp Tác 2
Chương 119: 119: Công Cuộc Hợp Tác 3
Chương 120: 120: Bị Lừa Tới Tĩnh Hải
Chương 121: 121: Tôi Sẽ Nhận Cô Làm Tình Nhân
Chương 122: 122: Chuyện Không Bao Giờ Kể
Chương 123: 123: Cảm Giác Ưu Việt
Chương 124: 124: Chọn Trợ Lý Là Để Hầu Tôi
Chương 125: 125: Cắn Câu Như Cá
Chương 126: 126: Đấu Giá Bị Đổ Bể
Chương 127: 127: Phải Làm Cho Tốt Nhất
Chương 128: 128: Suy Đoán
Chương 129: 129: Tụ Họp Không Hẹn Trước
Chương 130: 130: Ôn Nhu Bất Ngờ
Chương 131: 131: Nhuận Vật Tế Vô Thanh
Chương 132: 132: Số Điện Thoại Luôn Bận
Chương 133: 133: Đó Là Ái Tình (1)
Chương 134: 134: Đó Là Ái Tình (2)
Chương 135: 135: Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Lâm Tuyền
Chương 136: 136: Chạm Trán Ở Yến Kinh
Chương 137: 137: Quan Thương Câu Kết Chưa Chắc Không Phải Chuyện Tốt
Chương 138: 138: Khách Hàng Quyết Định Giá Cả
Chương 139: 139: Có Kẻ Lợi Dụng
Chương 140: 140: Cãi Nhau ?
Chương 141: 141: Cố Vấn Tài Chính
Chương 142: 142: Trần Phi Lăng (1)
Chương 143: 143: Trần Phi Lăng (2)
Chương 144: 144: Đấu Giá Chung Cư Đàn Sơn
Chương 145: 145: Lại Đêm Thiên Hỉ Nữa
Chương 146: 146: Lục Nhất Mạn Đau Lòng
Chương 147: 147: Con Người Ai Cũng Có Lúc Mất Bình Tĩnh
Chương 148: 148: Nỗi Đau Khắc Cốt
Chương 149: 149: Lâm Tuyền Không Về
Chương 150: 150: Cho Vào Bao Tải Mang Đi
Chương 151: 151: Nên Tạo Điều Kiện
Chương 152: 152: Cô Ấy Đi Rồi
Chương 153: 153: Chân Tướng
Chương 154: 154: Tin Dữ
Chương 155: 155: Gia Tài Của Lâm Tuyền
Chương 156: 156: Tỉnh Lại
Chương 157: 157: Làm Việc Trên Giường Bệnh
Chương 158: 158: Tư Hữu Hóa Giáo Dục
Chương 159: 159: Quá Khứ Của Lâm Tuyền
Chương 160: 160: Quá Khứ Của Lâm Tuyền (2)
Chương 161: 161: Không Học Nữa
Chương 162: 162: Lâm Cầm Nam
Chương 163: 163: Vết Thương Nhức Mắt
Chương 164: 164: Vết Thương Nhức Mắt (2)
Chương 165: 165: Dễ Khống Chế Sao?
Chương 166: 166: Nước Mắt Tiểu Sơ
Chương 167: 167: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (1)
Chương 168: 168: Diêu Khê Cố, Hoành Điếm Thẩm Lục (2)
Chương 169: 169: Tình Lý Và Lẽ Thường (1)
Chương 170: 170: Tình Lý Và Lẽ Thường (2)
Chương 171: 171: Giảo Hoạt
Chương 172: 172: Trần Ai Sơ Định
Chương 173: 173: Bố Cục Bước Sau
Chương 174: 174: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái
Chương 175: 175: Em Gái Mãi Mãi Chỉ Là Em Gái (2)
Chương 176: 176: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (1)
Chương 177: 177: Chúng Ta Cướp Của Ăn Cướp (2)
Chương 178: 178: Tất Cả Trôi Theo Nước Mắt
Chương 179: 179: Bước Ngoặt Của Phương Nam (1)
Chương 180: 180: Bước Ngoặt Của Phương Nam (2)
Chương 181: 181: Bước Ngoặt Của Phương Nam (3 + 4+ 5)
Chương 182: 182: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (1)
Chương 183: 183: Bắt Đầu Cuộc Đời Giáo Viên (2)
Chương 184: 184: Giáo Viên Lưu Manh (1)
Chương 185: 185: Giáo Viên Lưu Manh (2)
Chương 186: 186: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (1)
Chương 187: 187: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (2)
Chương 188: 188: Cuộc Sống Luôn Xoắn Vào Nhau (3)
Chương 189: 189: Giá Trị Tồn Tại Của Mỹ Nữ
Chương 190: 190: Xô Xe (1)
Chương 191: 191: Xô Xe (2)
Chương 192: 192: Có Người Muốn Mua Nhà (1)
Chương 193: 193: Có Người Muốn Mua Nhà (2)
Chương 194: 194: Vụ Mua Bán Chớp Nhoáng
Chương 195: 195: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa
Chương 196: 196: Hộp Đêm Kim Sắc Niên Hoa (2)
Chương 197: 197: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (1)
Chương 198: 198: Trương Giai Minh Là Cái B Gì (2)
Chương 199: 199: Ân Oán (1)
Chương 200: 200: Ân Oán (2)
Chương 201: 201: Trần Minh Hành Nghi Hoặc
Chương 202: 202: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (1)
Chương 203: 203: Lấy Nhỏ Nuốt Lớn (2)
Chương 204: 204: Sát Nhập
Chương 205: 205: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp
Chương 206: 206: Công Trình An Cư Lạc Nghiệp (2)
Chương 207: 207: Thịnh Yến (1)
Chương 208: 208: Thịnh Yến (2)
Chương 209: 209: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (1)
Chương 210: 210: Tiểu Nhân Hoảng Sợ (2)
Chương 211: 211: Chẳng Giận Nổi (1)
Chương 212: 212: Chẳng Giận Nổi (2)
Chương 213: 213: Chẳng Giận Nổi (3)
Chương 214: 214: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (1)
Chương 215: 215: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (2)
Chương 216: 216: Đi Thông Nam Nghỉ Mát (3)
Chương 217: 217: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (1)
Chương 218: 218: Tái Ngộ Trần Phi Lăng (2)
Chương 219: 219: Scandal
Chương 220: 220: Tân Năng Liên Hợp
Chương 221: 221: Độc Xà Xuất Động
Chương 222: 222: Thu Mua Ác Ý
Chương 223: 223: Chúng Em Muốn Gặp Trần Phi Lăng
Chương 224: 224: Phản Ứng Trong Dự Liệu
Chương 225: 225: Hàng Xóm
Chương 226: 226: Ôn Nhu
Chương 227: 227: Đi Anh Du Học (1)
Chương 228: 228: Đi Anh Du Học (2)
Chương 229: 229: Trở Về Tĩnh Hải
Chương 230: 230: Nhà Địa Chủ Cũng Không Có Dư Lương
Chương 231: 231: Xung Đột (1)
Chương 232: 232: Xung Đột (2)
Chương 233: 233: Bỏ Đi
Chương 234: 234: Hồ Hán Tam Trở Về (1)
Chương 235: 235: Hồ Hán Tam Trở Về (2)
Chương 236: 236: Hồ Hán Tam Trở Về (3)
Chương 237: 237: Hồ Hán Tam Trở Về (4)
Chương 238: 238: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (1)
Chương 239: 239: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (2)
Chương 240: 240: Cướp Đoạt Và Kiến Thiết (3)
Chương 241: 241: Đầu Tư Mới
Chương 242: 242: Đừng Xem Thường Phụ Nữ
Chương 243: 243: Nhà Có Em Gái Lớn
Chương 244: 244: Phong Vân Lại Nổi Lên (1)
Chương 245: 245: Phong Vân Lại Nổi Lên (2-3-4)
Chương 246: 246: Mâu Thuẫn (1)
Chương 247: 247: Mâu Thuẫn (2)
Chương 248: 248: Thiếu nữ mới trưởng thành
Chương 249: 249: Trái tim thiếu nữ
Chương 250: 250: Kế hoạch điên rồ
Chương 251: 251: Khởi Đầu Hơi Khó Khăn
Chương 252: 252: Sinh Hoạt Về Đêm Ở Tĩnh Hải
Chương 253: 253: Âm Mưu Trong Phòng Bao
Chương 254: 254: Gặp Gỡ Tình Cờ
Chương 255: 255: Ký Rồi
Chương 256: 256: Gặp Gỡ Ở Venice
Chương 257: 257: Lại Có Chuyện Rồi
Chương 258: 258: Đợi Xử Phạt
Chương 259: 259: Làm Công Ích Tới Tận Mặt Trăng
Chương 260: 260: Đếm Tiền Cũng Là Một Loại Hạnh Phúc
Chương 261: 261: Mây Tan, Thắng Lợi Định
Chương 262: 262: Ba Điều Kiện
Chương 263: 263: Chín Cự Đầu
Chương 264: 264: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (1)
Chương 265: 265: Quan Hệ Giữ Quan Và Thương (2)
Chương 266: 266: Triết Học Của Ưng
Chương 267: 267: Thành Thị Dụ Hoặc
Chương 268: 268: Ông Trời Sẽ Nguyền Rủa Mày
Chương 269: 269: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (1)
Chương 270: 270: Thủ Tướng Muốn Biết Quá Trình Phát Triển Của Liên Hợp Tĩnh Hải (2)
Chương 271: 271: Tương Phùng Tàn Khốc
Chương 272: 272: Mẹ Con Không Nhận Nhau
Chương 273: 273: Nhát Dao Cuối Cùng (1-4)
Chương 274: 274: Thân Thích Nghèo
Chương 275: 275: Trần Gia Không Chấp Nhận Kẻ Tầm Thường
Chương 276: 276: Đến Không Khí Cũng Có Mùi Âm Mưu
Chương 277: 277: Tân Liên Hợp
Chương 278: 278: Khả Năng Sát Nhập
Chương 279: 279: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (1)
Chương 280: 280: Ngân Hàng Là Cái Máy Vay Tiền (2)
Chương 281: 281: Anh Em Tụ Họp
Chương 282: 282: Trần Gia Sẽ Quật Khởi
Chương 283: 283: Gặp Lại Thì Sao?
Chương 284: 284: Muốn Địa Vị Ngang Hàng
Chương 285: 285: Ngày Tuyển Cử
Chương 286: 286: Tập Kích Đơn Giản
Chương 287: 287: Chưa Kết Thúc
Chương 288: 288: Chưa Kết Thúc (2)
Chương 289: 289: Thái Độ Của Cố Hiến
Chương 290: 290: Đêm Không Ngủ
Chương 291: 291: Trần Nhiên Dạy Con
Chương 292: 292: Thiên Hô Vạn Ứng, Thư Nhã Xuất Hiện
Chương 293: 293: Vận Mệnh Luôn Do Người Khác Thúc Đẩy
Chương 294: 294: Nhật Ký Xem Mắt
Chương 295: 295: Phương Án Của Chính Phủ Tân Bác
Chương 296: 296: Lương Tâm Của Lâm Tuyền
Chương 297: 297: Quá Khứ Của Minh Tuyết
Chương 298: 298: Lưu Tĩnh Bị Ủy Khuất
Chương 299: 299: Đòn Sát Thủ Của Trần Nhiên
Chương 301: 301: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (1)
Chương 302: 302: Trần Minh Hành Tính Kế Thoát Thân (2)
Chương 303: 303: Thư Nhã Còn Có Em Gái
Chương 304: 304: Đối Thoại Giữa Phương Nam Và Thư Nhã (1-2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp