Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 39: Nói nửa chừng
Tuy thấy tình hình trước mặt vừa vớ vẩn vừa không thể tưởng tượng nổi, nhưng Việt Tiệp Phi vẫn phải nghiêm túc tập trung vào nhiệm vụ công tác. Dù có đang nằm mơ, nhưng Dung Chỉ mạo phạm công chúa là sự thật, hắn phải hành động. Sở Ngọc chỉ nhìn thấy Việt Tiệp Phi đi hai, ba bước, xoay người chộp lấy vai Dung Chỉ. Trong khoảnh khắc Dung Chỉ buông Sở Ngọc ra, Việt Tiệp Phi tóm lấy tay hắn bẻ quặt lại. “Răng rắc” Sở Ngọc bên tai tê dại, nghe thấy một âm thanh đáng sợ. Tiếng một đoạn xương đứt gãy, nàng nhìn thấy cánh tay Dung Chỉ bị bẻ quặt ở góc độ không bình thường. Việt Tiệp Phi lại kéo Dung Chỉ, dùng gối thúc vào mạng sườn hắn. Cùng với một thanh âm đứt gãy đáng sợ nữa, cả người Dung Chỉ bay ra xa một đoạn. Sở Ngọc run rẩy. Nàng ngồi trên mặt đất, ánh mắt dõi theo thân ảnh của Dung Chỉ, nhìn thấy hắn bay lên ba thước, rơi xuống một gốc hoa hạnh. Cành hoa bị gẫy non nửa, những đóa hoa rực rỡ rơi xuống cơ thể hắn, phủ kín một góc. Dung Chỉ…còn sống không? Trong đầu Sở Ngọc như xuất hiện một mảng trống lớn. Nàng gọi Việt Tiệp Phi tới, chỉ muốn hắn kéo giúp Dung Chỉ ra. Không ngờ Việt Tiệp Phi phong cách tàn nhẫn, lúc ra tay hoàn toàn không coi Dung Chỉ là người còn sống. Địa vị của Dung Chỉ trong phủ lớn như vậy, thế mà hắn ra tay không có chút nào nhân nhượng. Không phải Dung Chỉ ở trong phủ rất có địa vị sao? Hắn không phải rất được công chúa sủng ái sao? Vậy tại sao Việt Tiệp Phi lại ra tay không khoan dung như thế? Mới vừa rồi còn áp chế Sở Ngọc khiến nàng hô hấp cũng khó khăn, bây giờ Dung Chỉ nằm dưới đất không nhúc nhích, hoa hạnh rơi trên mái tóc đen của hắn giống như tuyết phủ. Sở Ngọc nín thở quan sát, cho đến khi thấy Dung Chỉ hơi cựa quậy một chút, nàng mới bỏ được tảng đá đeo nặng trong lòng, một lần nữa khôi phục suy nghĩ bình thường. Tuy tức giận vì bị Dung Chỉ lột bỏ xiêm y, nhưng nàng không muốn dồn hắn vào chỗ chết. Việt Tiệp Phi mạnh tay hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng. Dung Chỉ động đậy một chút, rồi dùng một tay chống đỡ mặt đất, chậm rãi ngồi dậy. Cánh hoa theo động tác của hắn, từ mái tóc đen trượt nhẹ xuống, phản chiếu vào gương mặt tái nhợt. Dung Chỉ ngồi dậy rồi, lưng dựa vào thân cây, hai mắt vẫn như trước chăm chú nhìn Sở Ngọc, chính xác hơn là nhìn bờ vai lộ ra của nàng. Sở Ngọc lúc này mới ý thức được là quần áo mình chưa chỉnh tề, hừ một tiếng, đứng dậy chỉnh sửa lại trang phục. Vẻ mặt Dung Chỉ rất phức tạp, ngàn vạn tình cảm đan xen cùng một lúc. Nhưng sau cùng, Sở Ngọc xác định mình không nhìn lầm, trên gương mặt hắn lại như vừa trút được một gánh nặng. Đã có người cực đoan nói rằng, mỗi người đều đeo một chiếc mặt nạ. Nếu Dung Chỉ có mặt nạ, thì đó chính là vẻ thong dong mỉm cười. Lúc này Sở Ngọc không còn nhìn thấy cái mặt nạ đó, không còn thấy vẻ bình tĩnh không màng danh lợi, khuôn mặt hắn phản chiếu thật sinh động, như muốn phóng ra khói lửa, nổi bật giữa cảnh sắc rừng hoa. Việt Tiệp Phi cũng chẳng để ý những điều này, chỉ thấy Dung Chỉ còn có thể ngồi dậy, lại muốn tiến lên ra tay độc ác. Sở Ngọc gọi hắn lại, rồi mới quay sang Dung Chỉ: “Bây giờ ngươi đã tin ta chưa?” Khoảnh khắc biểu lộ xúc cảm đã qua, khuôn mặt Dung Chỉ lại đeo mặt nạ. Hắn khẽ cười, ánh mắt bình tĩnh thản nhiên: “Trước khi làm chuyện này, ta đã dự tính hậu quả xấu nhất, cũng hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng”. Ẩn ý, là cứ tùy ý xử trí. Ngữ khí hắn tuy bình tĩnh, nhưng thái độ thản nhiên này lại khiến Sở Ngọc có cảm giác rét lạnh thấu xương. Nàng không kìm được thốt lên: “Ngươi thật to gan!” Biết rõ thất bại sẽ có hậu quả thế nào, mà hắn lại chọn cách làm này, sao hắn có thể liều lĩnh như thế? Dung Chỉ khe khẽ mỉm cười: “Ta vốn rất to gan, công chúa nên biết điều đó từ ba năm trước”. Thấy Sở Ngọc chậm chạp chưa xử lý, Dung Chỉ lại cười cười: “Nếu công chúa quyết định không truy cứu, vậy Dung Chỉ xin cáo từ”. Hắn cúi đầu, một tay điều chỉnh lại cánh tay bị thương bên kia. Khi lực tay ấn lên chỗ sai khớp, tiếng khớp xương va chạm vang lên, Dung Chỉ nở nụ cười tươi tắn sáng lạn trước nay chưa từng có khiến Sở Ngọc rùng mình. Sau đó, hắn tự bẻ gẫy cánh tay và xương sườn. Sở Ngọc cho rằng Việt Tiệp Phi đã xuống tay độc ác, nhưng Dung Chỉ còn độc ác hơn. Việt Tiệp Phi tàn nhẫn nhưng là đối với người khác, hắn đánh người ta thì bản thân không bị đau. Nhưng bây giờ, Dung Chỉ đang thờ ơ đùa nghịch, tự làm thương tổn chính bản thân mình. Nhưng điều làm nàng sợ hãi hơn, không phải là cách Dung Chỉ đối xử với cơ thể hắn như một xác chết, mà là gương mặt tươi cười rạng rỡ từ đầu chí cuối của hắn, dường như không hề có chút chịu đựng đau đớn nào, dường như gãy xương là một chuyện rất vui vẻ. Rốt cuộc hậu viện của Sơn Âm công chúa nuôi những dạng sinh vật gì vậy? Một người xinh xắn đáng yêu nhưng chỉ quyết chí làm trai lơ, một máy làm thơ trong phút chốc tuôn ra mấy chục bài, một ấm sắc thuốc với đường kiếm siêu nhiên trác tuyệt, một phò mã đầu đội nón xanh với kỹ xảo biểu diễn xứng đáng đoạt giải Oscar, kế tiếp là vị này, đùa nghịch xương thịt của mình như chơi xếp gỗ. Những nam sủng khác mà nàng đã phóng xuất khỏi phủ, không biết còn có những nét đặc sắc nào. Cũng may mà Sơn Âm công chúa trước đây có thể quản lý, nếu không đúng là thành đại loạn. Sở Ngọc trố mắt nhìn Dung Chỉ vừa tười cười vừa chậm rãi đứng lên, tay đỡ phía bị thương, rồi lại chậm rãi đi về phía bìa rừng. Sở Ngọc không ngăn cản, cũng không hỏi thêm hắn điều gì nữa. Dung Chỉ đi rồi, Sở Ngọc thuận miệng nói với Việt Tiệp Phi: “Ngươi xuống tay nặng quá đấy!” Nàng nói lời này chỉ là thuận miệng, không có ý truy cứu gì, Việt Tiệp Phi dù sao cũng là tận lực với chức trách mà thôi. Nhưng nghe lời này, Việt Tiệp Phi lập tức quỳ một gối, cúi đầu cầu xin: “Việt Tiệp Phi tự ý hành động, xin công chúa giáng tội”. Sở Ngọc hơi kinh ngạc, nàng cài lại cổ áo, thở dài nói: “Ngươi bảo vệ ta thì có tội gì?” Việt Tiệp Phi không chịu đứng lên, vẫn cúi đầu nói: “Việt Tiệp Phi đáng lẽ không nặng tay như vậy với Dung Chỉ, nhưng vì có oán thù riêng…Công chúa vẫn còn nhớ việc trước kia, xin công chúa tha thứ!” Thuận miệng nói một câu nhưng lại gợi ra chuyện năm xưa, điều này khiến nàng trở tay không kịp. Nhưng Việt Tiệp Phi nói đến mấy từ mấu chốt, đột nhiên dừng lại. Sở Ngọc thật hiếu kỳ, năm xưa rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng Việt Tiệp Phi chỉ xin nhận tội, không hề nói thêm. Tuy tò mò muốn biết, nhưng Sở Ngọc cũng không tiện hỏi nhiều để tránh Việt Tiệp Phi phát giác ra điều bất thường. Nàng chỉ còn cách chặn lời hắn: “Không cần nói thêm nữa, chuyện này xem như bỏ qua. Ta mệt quá, muốn trở về!” Khinh bỉ! Khinh bỉ những kẻ ăn nói nửa chừng!
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Không giam được sắc xuân
Chương 2: 2: Tâm hồn bình yên (thượng)
Chương 3: 3: Tâm hồn bình yên (hạ)
Chương 4: 4: Chàng thiếu niên nhẹ nhàng
Chương 5: 5: Lai lịch bí mật
Chương 6: 6: Duy phụ xuân quang
Chương 7: 7: Hoạt sắc ám sinh hương (thượng)
Chương 8: 8: Hoạt sắc ám sinh hương (hạ)
Chương 9: 9: Sủng nhục không vi kinh
Chương 10: 10: Lục trúc bạn sơ đồng
Chương 11: 11: Bắt kẻ gian dâm muốn thành đôi
Chương 12: 12: Trò chơi
Chương 13: 13: Giang lang
Chương 14: 14: Một mũi tên trúng ba con chim
Chương 15: 15: Dương mưu
Chương 16: 16: Bẻ gẫy dễ dàng
Chương 17: 17: Phát hiện kẻ tiểu nhân
Chương 18: 18: Thế gian như lò lửa
Chương 19: 19: Chạy như điên ngoài đường
Chương 20: 20: Cầm thú a cầm thú
Chương 21: 21: Gặp chuyện thì ôm chân Phật
Chương 22: 22: Tam nhật khóa tâm đan
Chương 23: 23: Hoa mai rơi đầy giường
Chương 24: 24: Rượu mời và rượu phạt
Chương 25: 25: Ninja rùa
Chương 26: 26: Hội thơ
Chương 27: 27: Mỹ nam tập trung
Chương 28: 28: Vương Ý Chi
Chương 29: 29: Tâm tư lung linh
Chương 30: 30: Ỷ mã khả ngàn ngôn
Chương 31: 31: Khanh bản giai nhân
Chương 32: 32: Thiên kim công tử Tiêu
Chương 33: 33: Tính toán không bỏ sót
Chương 34: 34: Không được buông tay
Chương 35: 35: Tam ngàn phồn hoa kiếm
Chương 36: 36: Khóe mắt quyến rũ
Chương 37: 37: Lưỡng chu khả bạch hồng
Chương 38: 38: Tin tưởng hay không tin tưởng
Chương 39: 39: Nói nửa chừng
Chương 40: 40: Hỏi quân như có ý
Chương 41: 41: Vỗ tay thề nguyền
Chương 42: 42: Mỹ thiếu niên đậu phụ
Chương 43: 43: Hoa thương Hạc kêu
Chương 44: 44: Hữu tài khí tự hoa
Chương 45: 45: Họ hàng thân tình phát khiếp
Chương 46: 46: Hoa mai nhiễu loạn
Chương 47: 47: Không thấy người xưa cười
Chương 48: 48: Nhưng thấy người nay khóc
Chương 49: 49: Hướng chảy của con sông
Chương 50: 50: Ý chí của con sông
Chương 51: 51: Ta tặng người thạch tín
Chương 52: 52: Bán nghệ không bán thân
Chương 53: 53: Ngươi vốn đã chết rồi
Chương 54: 54: Thượng bất chính, hạ tắc loạn
Chương 55: 55: Trước mắt vô trần ai
Chương 56: 56: Thành Kiến Khang của sáu triều đại
Chương 57: 57: Dây đàn vì người tri âm mà đứt đoạn
Chương 58: 58: Cô là ai
Chương 59: 59: Bảo vật vô giá
Chương 60: 60: Không gặp kẻ hữu tình
Chương 61: 61: Chiến thần Thẩm Khánh Chi
Chương 62: 62: Ánh đèn mờ tỏ
Chương 63: 63: Đẫy giấc mới tỉnh ngủ
Chương 64: 64: Người khác mỏi đến rút gân tay
Chương 65: 65: Là hai việc khác nhau
Chương 66: 66: Vốn không phải người thông minh
Chương 67: 67: Nơi đây có chân ý
Chương 68: 68: Khép miệng không cần phân biệt
Chương 69: 69: Cây cỏ vốn vô tình
Chương 70: 70: Xe ngựa phi nhanh
Chương 71: 71: Số mệnh con người
Chương 72: 72: Hóa ra là như vậy
Chương 73: 73: Vĩnh viễn không nói dối
Chương 74: 74: Bịa chuyện ma quỷ
Chương 75: 75: Thuận theo thiên mệnh
Chương 76: 76: Thế giới quan bị phá vỡ
Chương 77: 77: Ngọt bùi cay đắng
Chương 78: 78: Mười bước gặp cỏ thơm
Chương 79: 79: Một chiếc lá rơi mà biết mùa thu
Chương 80: 80: Sáng nay có sắc hương
Chương 81: 81: Khen ngợi lẫn nhau
Chương 82: 82: Sổ chiết gió nhẹ tụ
Chương 83: 83: Tiêu Biệt gây khó dễ
Chương 84: 84: Cầm tâm ở đâu?
Chương 85: 85: Ngươi có thiên sư đạo
Chương 86: 86: Cô đã xem thiên thư rồi?
Chương 87: 87: Ẩn giấu Càn Khôn
Chương 88: 88: Màn ám sát nhàm chán
Chương 89: 89: Lớn tiếng cười nhạo
Chương 90: 90: Người phàm tục
Chương 91: 91: Cải trang đi vi hành
Chương 92: 92: Tiền duyên lầm lẫn
Chương 93: 93: Không rõ ràng
Chương 94: 94: Dạo phố cùng hoàng đế
Chương 95: 95: Hai Lưu Tử Nghiệp
Chương 96: 96: Giới hạn của từng người (thượng)
Chương 97: 97: Giới hạn của từng người (hạ)
Chương 98: 98: Một vụ mặc cả
Chương 99: 99: Nguyệt huyết sắc vô tình
Chương 100: 100: Bản tính nghiện mua sắm
Chương 101: 101: Khi quân thiện ý
Chương 102: 102: Thà rằng không thịt
Chương 103: 103: Có thể thanh tâm
Chương 104: 104: Trên đài một phút đồng hồ
Chương 105: 105: Ai là Chung Tử Kỳ
Chương 106: 106: Thời gian uống cạn chung trà
Chương 107: 107: Nô lệ da đen
Chương 108: 108: Nô lệ da đen nhà ai
Chương 109: 109: Đất Tương có thiên tử
Chương 110: 110: Ai là thiên tử thật
Chương 111: 111: Mỹ nhân tuyệt thế vô song
Chương 112: 112: Vô cùng quý giá
Chương 113: 113: Máy phá hoại hình người
Chương 114: 114: Dạy dỗ và học tập
Chương 115: 115: Gặp gỡ lúc đêm khuya
Chương 116: 116: Người cùng đi
Chương 117: 117: Muốn hưu phò mã
Chương 118: 118: Có muốn hay không
Chương 119: 119: Chỉ nói chuyện phong nguyệt
Chương 120: 120: Đều là người vô tình
Chương 121: 121: Đã chết
Chương 122: 122: Dư hương
Chương 123: 123: Gặp mặt bốn vương gia
Chương 124: 124: Tâm trí rối loạn
Chương 125: 125: Chưa thể bình ổn
Chương 126: 126: Đường hẹp tái tương phùng
Chương 127: 127: Đêm khuya mưa gió
Chương 128: 128: Trở lại Đông Sơn
Chương 129: 129: Sương đọng cánh hoa
Chương 130: 130: Vương tôn khó quay bước
Chương 131: 131: Tiến cung để tiến công (thượng)
Chương 132: 132: Tiến cung để tiến công (hạ)
Chương 133: 133: Niên niên có Niên Niên (*)
Chương 134: 134: Tam hảo sinh Niên Niên
Chương 135: 135: Thanh ti hồng nhan đao
Chương 136: 136: Cuộc hẹn lúc đêm khuya
Chương 137: 137: Nam phong tri ngã ý
Chương 138: 138: Thập bộ sát nhất nhân
Chương 139: 139: Bó tay trong thành trì
Chương 140: 140: Tình yêu nhuộm máu
Chương 141: 141: Vương gia bạc bẽo vô tình
Chương 142: 142: Không gặp được người
Chương 143: 143: Công chúa không phải công chúa
Chương 144: 144: Diệt cỏ tận gốc
Chương 145: 145: Âm thác dương sai (*)
Chương 146: 146: Ngươi đừng xằng bậy
Chương 147: 147: Lời nói dối dịu dàng
Chương 148: 148: Ráng chiều đẹp đẽ
Chương 149: 149: Một kiếm duy nhất
Chương 150: 150: Khống chế được bao nhiêu
Chương 151: 151: Sinh tử hoặc tôn nghiêm
Chương 152: 152: Nụ cười của Dung Chỉ
Chương 153: 153: Chuyến xe trở về
Chương 154: 154: Biến cố trên đường
Chương 155: 155: Thích nghi hoàn cảnh
Chương 156: 156: Động cơ và mục đích
Chương 157: 157: Ngày dài chậm rãi
Chương 158: 158: Không phụ sự trông đợi
Chương 159: 159: Chim chết vì tham ăn (*)
Chương 160: 160: Hai bên cùng giấu tâm tư
Chương 161: 161: Dây đàn đứt đoạn vì ai
Chương 162: 162: Hồn phách trở về
Chương 163: 163: Như thế là đủ
Chương 164: 164: Phấn đại ba ngàn người
Chương 165: 165: Từ nay đoạn tuyệt
Chương 166: 166: Bước ra từ hoang mang
Chương 167: 167: Một ngày hai đêm
Chương 168: 168: Bị khuất phục bởi chính mình
Chương 169: 169: Thành Giang Lăng
Chương 170: 170: Gió thu trên núi “Họa phiến”
Chương 171: 171: Thành công bất ngờ
Chương 172: 172: Thương Hải khách nhân
Chương 173: 173: Người câu cá nhàn nhã
Chương 174: 174: Ta là kẻ thù của hắn
Chương 175: 175: Cục diện thành Kiến Khang
Chương 176: 176: Trứng chọi đá
Chương 177: 177: Lòng người biến đổi
Chương 178: 178: Không thể hàn gắn
Chương 179: 179: Bốn bề là địch
Chương 180: 180: Tìm lối thoát
Chương 181: 181: Thiên mệnh
Chương 182: 182: Công dụng của chiếc vòng
Chương 183: 183: Mong ước xa vời
Chương 184: 184: Thùy đường thiên kim tử
Chương 185: 185: Thiên hạ chia đôi
Chương 186: 186: Dung Chỉ trở về
Chương 187: 187: Gió trên đồng hoang vu (1)
Chương 188: 188: Gió trên đồng hoang vu (2)
Chương 189: 189: Gió trên đồng hoang vu (3)
Chương 190: 190: Gió trên đồng hoang vu (4)
Chương 191: 191: Gió trên đồng hoang vu (5)
Chương 192: 192: Có thù tất báo
Chương 193: 193: Lo sợ biệt ly
Chương 194: 194: Sinh mệnh mong manh
Chương 195: 195: Ta sẽ không đồng ý
Chương 196: 196: Sẵn sàng tử vì đạo
Chương 197: 197: Người chơi cờ
Chương 198: 198: Lỏng như lửa đốt
Chương 199: 199: Núi có cỏ cây (thượng)
Chương 200: 200: Núi có cỏ cây (trung)
Chương 201: 201: Núi có cỏ cây (hạ)
Chương 202: 202: Chấn động
Chương 203: 203: Vận mệnh do ý trời
Chương 204: 204: "Thám tử" Dung Chỉ
Chương 205: 205: Nhiều điều chưa biết
Chương 206: 206: Con đường mờ mịt
Chương 207: 207: Trong rừng trúc
Chương 208: 208: Bắn quỷ ở trúc đường
Chương 209: 209: Công chúa và phò mã
Chương 210: 210: Cá lớn lọt lưới
Chương 211: 211: Tỉnh dậy sau giấc chiêm bao
Chương 212: 212: Hương trong tuyết
Chương 213: 213: Hương vẫn như xưa
Chương 214: 214: Kiếm chỗ nào nói chuyện
Chương 215: 215: Rồi sẽ có một ngày
Chương 216: 216: Nếu đã vô tình
Chương 217: 217: Thì ta từ bỏ
Chương 218: 218: Cùng chung đích đến
Chương 219: 219: Ván cờ
Chương 220: 220: Đông qua xuân tới
Chương 221: 221: Nơi bình an là nhà
Chương 222: 222: Có phải Tịch Nhiên không?
Chương 223: 223: Hiểu biết về chùa Bạch Mã
Chương 224: 224: Người trong xe bí ẩn
Chương 225: 225: Băng và lửa
Chương 226: 226: U nhân độc vãng lai
Chương 227: 227: Phong thủy luân phiên chuyển
Chương 228: 228: Chỗ không an toàn
Chương 229: 229
Chương 230: 230: Người trẻ tuổi bí ẩn
Chương 231: 231: Gió thoảng qua đầu núi
Chương 232: 232: Chuyện cũ năm xưa
Chương 233: 233: Tình cảm theo thời gian
Chương 234: 234: Vấn đề tuổi mới lớn
Chương 235: 235: Gió xuân biết ý ta
Chương 236: 236: Đối ảnh thành hai người
Chương 237: 237: Bình Thành dậy sóng
Chương 238: 238: Sáng nay thánh chỉ đến
Chương 239: 239: Một tay che Lạc Dương
Chương 240: 240: Cố nhân tới
Chương 241: 241: Không biết ở nơi đâu
Chương 242: 242: Xa cách đã lâu
Chương 243: 243: Gặp mặt
Chương 244: 244: Ai là ai
Chương 245: 245: Có rời đi không
Chương 246: 246: Quan Thương Hải thật giả
Chương 247: 247: Chén trà vỡ
Chương 248: 248: Sát ý trên sông
Chương 249: 249: Mới chỉ là bắt đầu
Chương 250: 250: Một đêm mưa xuân
Chương 251: 251: Cướp sắc không cướp tiền
Chương 252: 252: Tiện đường cướp sắc
Chương 253: 253: Tiếp tục cướp sắc
Chương 254: 254: Thức ăn để lâu
Chương 255: 255: Thiên tử hai miền
Chương 256: 256: Bao giờ lại tương phùng?
Chương 257: 257: Không liên quan gì nữa
Chương 258: 258: Cắn mỗi người một miếng
Chương 259: 259: Gần mặt mà cách lòng
Chương 260: 260: Ở trong tay ai
Chương 261: 261: Thác Bạt lớn, Thác Bạt nhỏ
Chương 262: 262: Kinh phong phiêu bạch nhật 79
Chương 263: 263: Giận xanh xám mặt mày
Chương 264: 264: Lòng dạ Tư Mã Chiêu
Chương 265: 265: Dứt tơ lòng
Chương 266: 266: Thư từ chậm trễ
Chương 267: 267: Thổi kèn hiệu lệnh
Chương 268: 268: huyết hồng ngoài ý muốn
Chương 269: 269: tấm khiên che chắn
Chương 270: 270: nàng bên vách núi
Chương 271: 271: làm sao ngăn cản
Chương 272: 272: tạm thời để ngươi lại
Chương 273: 273: hồng đậu sinh nam quốc
Chương 274: 274: xuân tới có nảy lộc đâm chồi
Chương 275: 275: thứ yêu quý nhất
Chương 276: 276: Phượng làm sao tù hoàng (thượng)
Chương 277: 277: Phượng làm sao tù hoàng (trung)
Chương 278: 278: Phượng làm sao tù hoàng (hạ)
Chương 279: 279: Huyết lệ khôi phục nghĩa tình
Chương 280: 280: Trời đất mênh mang
Chương 281: 281: Người trong mộng xuân khuê
Chương 282: 282: Biện pháp tốt nhất
Chương 283: 283: Giá như không gặp nàng
Chương 284: 284: Chi bằng ra đi
Chương 285: 285: Xuân đi xuân lại tới
Chương 286: 286: Lúc này khó xử
Chương 287: 287: Xúc động là ma quỷ (thượng)
Chương 288: 288: Xúc động là ma quỷ (hạ) (18+)
Chương 289: 289: Nắm tay người, kéo người đi
Chương 290: 290: Chiếc vòng
Chương 291: 291: Thiên như kính
Chương 292: 292: Vĩ thanh
Chương 293: 293: Một ngày sau hôn nhân
Không tìm thấy chương nào phù hợp