Chương 10: Giải Cứu Ngọc Linh
Tô Vân cảm thấy tim mình đập mạnh khi chạy theo Hồ Ly và Ngọc Linh, những bước chân của họ vọng lại trong hành lang tối tăm. Hơi thở của cô nặng nề, nhưng không thể dừng lại. Đằng sau họ, tiếng nói của Đổng Quân và những tay sai của hắn như một cơn ác mộng đang đuổi theo.
“Chúng ta phải tìm lối ra nhanh chóng,” Tô Vân thì thầm, ánh mắt quét nhanh quanh căn phòng. Cô biết không thể để Đổng Quân phát hiện ra kế hoạch này.
Ngọc Linh gật đầu, vẻ mặt căng thẳng. “Tôi có thể xâm nhập vào hệ thống an ninh để mở cổng thoát,” cô nói. “Nhưng tôi cần thời gian.”
“Thời gian? Chúng ta không có thời gian!” Tô Vân đáp, nắm chặt tay lại. “Hồ Ly, cô biết lối đi nào không?”
“Có một lối thoát ở phía đông,” Hồ Ly trả lời, ánh mắt lấp lánh như lửa. “Nhưng chúng ta phải nhanh lên. Đổng Quân sẽ không để chúng ta dễ dàng thoát.”
Bất chợt, tiếng bước chân vang lên gần hơn. Tô Vân ra hiệu cho mọi người im lặng. Họ nín thở, lắng nghe từng âm thanh. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một dây đàn bị kéo căng đến mức không thể chịu đựng nổi.
“Đi nào!” Tô Vân ra lệnh, dẫn đầu. Họ chạy về phía lối thoát mà Hồ Ly chỉ, lòng đầy lo lắng. Không ai dám nhìn lại, nhưng trong sâu thẳm, họ biết rằng sự an toàn không phải là điều dễ dàng đạt được.
Khi đến gần cánh cửa, Ngọc Linh ngồi xuống, nhanh chóng thao tác trên một thiết bị nhỏ. “Tôi cần vài phút,” cô nói, giọng có phần run rẩy. “Phải làm cho nó hoạt động.”
Tô Vân nhìn quanh, cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra quá chậm. “Mau lên, Ngọc Linh! Họ sẽ đến đây bất cứ lúc nào!” Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi xâm chiếm, nhưng không thể cho phép bản thân gục ngã.
Hồ Ly đứng bên cạnh, đôi mắt thận trọng quét qua hành lang. “Nếu tôi không làm gì đó, Đổng Quân sẽ không ngần ngại hành động,” cô nói, giọng lạnh lùng. “Tôi sẽ giữ chân họ.”
“Cô có chắc không?” Tô Vân hỏi, nghi ngờ hiện lên trong lòng. “Cô biết đó là nguy hiểm.”
“Đúng, nhưng tôi không thể đứng nhìn các cô chết,” Hồ Ly đáp, ánh mắt kiên quyết. “Tôi đã chọn bên nào rồi.”
“Được, nhưng hãy cẩn thận!” Ngọc Linh vừa lắp ráp thiết bị, vừa nói. “Chúng ta sẽ cần cô.”
Hồ Ly gật đầu, rồi bước ra khỏi bóng tối, hướng về phía âm thanh đang đến gần. Tô Vân và Ngọc Linh nhìn theo, lòng đầy lo âu. Họ không thể để sự hy sinh của Hồ Ly trở nên vô nghĩa.
“Xong rồi!” Ngọc Linh reo lên, cánh cửa tự động mở ra. “Chúng ta đi thôi!”
Tô Vân kéo Ngọc Linh chạy ra ngoài, nhưng vẫn nghe thấy tiếng Hồ Ly đang đối đầu với những kẻ đến gần. “Tôi sẽ không để các người qua đây!” Hồ Ly hét lên, giọng đầy quyết tâm.
“Đi!” Tô Vân thúc giục, không dám ngoái lại. Họ chạy vào một hành lang hẹp, nơi ánh sáng mờ nhạt. Cảm giác hồi hộp và lo âu khiến họ như những bóng ma giữa bóng tối.
“Chúng ta phải đến được cửa sau,” Tô Vân nói, giọng thầm thì nhưng đầy quyết đoán. “Nếu không, sẽ không có cách nào thoát khỏi Đổng Quân.”
Ngọc Linh gật đầu, trong khi lòng cô tràn đầy nỗi sợ. “Tôi không biết liệu Hồ Ly có thể giữ chân họ đủ lâu không.”
“Chúng ta không thể nghĩ về điều đó,” Tô Vân đáp. “Hãy tập trung vào việc thoát ra.”
Khi họ tiến vào một căn phòng rộng lớn hơn, Tô Vân cảm thấy một làn gió lạnh lẽo lướt qua. Cô nhìn quanh, thấy những đồ vật cổ xưa và những bức tranh tối tăm treo trên tường. “Nơi này…” cô thì thào, nhận ra đây là phòng chứa đồ của Đổng Quân.“Mau lên!” Ngọc Linh thúc giục, nhưng Tô Vân vẫn không thể rời mắt khỏi những bức tranh. Chúng đều miêu tả những cảnh tàn bạo, những cuộc chiến tranh không hồi kết. Một cảm giác ghê tởm trào dâng trong cô.
“Chúng ta không có thời gian để chần chừ,” Tô Vân nói, cố gắng gạt bỏ cảm xúc. “Phải đi thôi.”
Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ cửa chính, tiếng bước chân dồn dập đang tiến lại gần. Tô Vân và Ngọc Linh nhìn nhau, lòng tràn ngập lo lắng.
“Chúng ta không thể ở lại đây,” Tô Vân nói, quyết tâm không để Ngọc Linh rơi vào tay Đổng Quân. “Chúng ta phải tìm lối ra khác.”
Ngọc Linh gật đầu, nhanh chóng tìm kiếm một lối thoát khác. “Có thể ở phía bên kia,” cô chỉ vào một cánh cửa nhỏ.
Tô Vân không chần chừ, lập tức chạy tới, mở cửa ra. Một không gian tối tăm hiện ra, nhưng họ không có thời gian để chần chừ. Cả hai bước vào, và Tô Vân cảm thấy bóng tối như ôm lấy họ.
Họ chạy qua những hành lang hẹp, cảm giác như đang lạc vào một mê cung không lối thoát. Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, như tiếng đếm ngược cho sự sống còn của họ.
“Đổng Quân sẽ không tha cho chúng ta,” Ngọc Linh thở hổn hển.
“Chúng ta phải tin tưởng vào nhau,” Tô Vân đáp, giọng cô vững vàng hơn bao giờ hết. “Nếu chúng ta cùng nhau, sẽ có cách thoát ra.”
Vừa nói, họ nghe thấy tiếng la hét của Hồ Ly từ phía sau. Một cảm giác nặng nề đè nén trong lòng Tô Vân. “Hồ Ly… không!” Cô kêu lên, nhưng không thể quay lại.
“Đi tiếp!” Ngọc Linh kéo Tô Vân đi, nước mắt tràn khóe mắt. “Cô ấy đã chọn con đường của mình.”
“Mau lên!” Tô Vân hối thúc, lòng đầy xót xa. Họ chạy qua những cửa ra vào tối tăm, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang đổ sập.
Cuối cùng, họ đến một cánh cửa khác, nhưng nó lại khóa chặt. Ngọc Linh lập tức bắt tay vào làm việc. “Tôi cần thời gian,” cô nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Cố lên, Ngọc Linh!” Tô Vân khích lệ. “Chúng ta sẽ thoát được!”
Nhưng tiếng bước chân đã gần kề, không thể chần chừ thêm. Tô Vân cảm thấy một nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng. Họ không thể thất bại.
“Xong rồi!” Ngọc Linh hét lên, cánh cửa bật mở. “Đi nào!”
Tô Vân kéo Ngọc Linh chạy ra ngoài, nhưng vừa lúc ấy, một bóng đen từ phía sau lao đến. Cô cảm thấy một luồng sức mạnh đè nén, nhưng không thể dừng lại. Họ nhảy ra khỏi cửa, nhưng chưa kịp thở phào thì một tiếng nổ lớn vang lên.
“Đi!” Tô Vân kéo Ngọc Linh chạy về phía ánh sáng mờ mờ phía trước. Họ không thể dừng lại, không thể nhìn lại. Bóng tối đang đuổi theo, và họ phải chạy thật nhanh để thoát khỏi sự tàn bạo của Đổng Quân.
Hơi thở của họ dồn dập, nhưng trong lòng lại tràn đầy hy vọng. Họ có thể làm được, miễn là không từ bỏ.
“Chúng ta phải đến được nơi an toàn,” Tô Vân thầm thì, trong khi ánh sáng le lói phía trước như một tín hiệu của sự sống. Nhưng liệu họ có thể thoát khỏi bóng tối đang chờ đợi phía sau?
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!