Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 310
Cố nén bực tức. Felipe lôi Loan đứng sát vào người. Domenech nhìn cánh tay đang ôm quanh eo Loan. Anh chàng cau mày hỏi.
_Anh là gì của cô ấy?
Loan vội gỡ tay Felipe ra khỏi eo mình.
_Anh ấy là bạn của em.
_Bạn của em là một người đặc biệt.
_Em biết. Chúng ta ra đằng kia nói chuyện được không?
Loan và Domenech tảng lờ Felipe đi. Felipe nhếch mép nói.
_Xin lỗi nhưng tôi không thể để anh đưa bạn nhảy của tôi đi được.
Felipe lôi Loan đi. Loan nhìn vẻ mặt buồn bã của Domenech. Loan tức giận bảo Felipe.
_Anh đang làm gì thế? Sao anh cứ tìm cách phá tôi mãi. Anh có biết phải khó khăn lắm tôi mới tìm được một chàng trai tử tế như Domenech không?
Felipe ghen tuông hỏi.
_Cô thích anh ta à?
_Đúng, tôi thích anh ấy. Bây giờ anh có thể buông tay tôi ra được chưa?
Felipe bóp tay Loan thật đau. Lôi Loan đứng sát vào người. Felipe gằn giọng.
_Cô muốn anh chàng của cô biết chúng ta đã làm gì không?
Loan lắp bắp.
_Anh….anh nói thế nghìa là sao?
_Cô thật ngây thơ.
Felipe hôn Loan. Trước bao nhiêu người như thế này, nụ hôn của họ không thể dấu giếm được ai. Lúc nãy chỉ có già nửa người tin rằng Loan là nhân tình của Felipe thì bây giờ Loan không cần đoán, tất cả đều nghĩ Loan và Felipe đã vượt quá mức độ quan hệ bạn bè, thâm chí cả anh chàng người Ý kia cũng không thoát khỏi suy nghĩ giống như mọi người.
Loan thấy thật sự sai lầm khi nhận lời tham gia dự khiêu vũ. Bây giờ cái mác người tình đã đóng lên vai Loan rồi. Loan không còn chạy đi đâu được nữa.
Nhưng Loan không còn phải chịu đựng ánh mắt tò mò, thương hại và khinh ghét của mọi người lâu. Ngày mai, Loan sẽ rời khỏi tàu. Loan sẽ bỏ lại mọi thứ sau lưng. Loan tin rằng, cũng giống như những cô gái, họ sẽ sớm quên Loan là ai.
Mím chặt môi. Loan căm phẫn nói.
_Anh là đồ tồi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.
Loan vùng vằng muốn bỏ đi nhưng Felipe giữ chặt Loan lại. Felipe gằn giọng.
_Nếu cô muốn đi, cô có thể đi khi buổi tiệc kết thúc. Còn từ bây giờ cho đến lúc đó, cô là bạn nhảy của tôi.
_Tôi không có hứng.
_Chắc cô lại muốn tôi hôn cô?.
_Anh….!!
Feipe nheo mắt nói.
_Hình như cô đã quên lời nói của tôi. Tôi đã nói trước là tôi sẽ trừng phạt cô bằng nụ hôn. Tôi không hề làm gì mà không xin phép trước.
Loan tức muốn điên lên.
_Tôi không phải người hầu, nhân viên, hay có liên quan đến anh. Anh lấy quyền gì mà đòi trừng phạt tôi.
Felipe dài giọng.
_Ồ, em yêu. Điều này đâu cần thiết phải nhiều lý do như thế. Chỉ cần anh muốn, anh sẽ làm những gì mà anh thích.
Trong khi mọi người xoay theo điệu nhạc. Felipe ôm chặt lấy Loan, chỉ có bước chân hai người là di chuyển, còn cơ thể thì không.
Loan đỏ bừng mặt khi Felipe thì thầm vào tai mình.
_Tối nay, anh có thể đến phòng em chứ?
Loan mềm nhũn. Nếu không được Felipe ôm có lẽ Loan đã ngã xuống đất rồi. Loan không có kinh nghiệm trong chuyện này. Một cô gái hai mươi sáu tuổi mà vẫn ngây thơ như một cô gái mới trưởng thành thật không thể nào tin nổi.
Loan nói không ra hơi.
_Anh…anh im đi. Đừng nói lung tung.
Felipe bật cười.
_Sao thế em yêu? Em sợ à?
Loan cáu.
_Tôi đã nói là anh im đi.
Cả hai vừa nhảy vừa đùa nhau. Loan cảm thấy nhẹ lòng được một chút.Tuy vẫn còn giận Felipe vì dám biến mình thành chủ đề bàn tán của mọi người nhưng đêm nay là đêm khó quên đối với Loan. Lan thấy mình giống như một nàng công chúa bước ra từ trong một câu chuyện cổ tích. Dù từ nhỏ Loan đã sống sung sướng và không phải lo nghĩ gì nhung Loan không giống như những tiểu thư khác. Loan luôn tự lập và tự chủ, luôn đi lên bằng chính sức lực của mình.
Suốt buổi khiêu vũ. Felipe không hề rời Loan nửa bước. Cứ mỗi lần Loan định trốn. Felipe nở một nụ cười quyến rũ đầy mê hoặc. Bằng một giọng phá hủy, Felipe nói.
_Em đừng có dại mà làm trái lời anh. Nếu không anh sẽ hôn em.
Mỗi lần nghe Felipe nhắc lại câu nói đó. Loan líu ríu làm theo như một con cừu bị con sói bắt nhốt vào chuồng. Loan không biết mình làm theo lời Felipe nói vì sợ bị hôn hay thực lòng mình muốn thế nhưng có một điều chắc chắn. Loan hạnh phúc vì được cùng Felipe trải qua một đêm tuyệt diệu như đêm nay.
Buổi khiêu vũ kết thúc. Felipe đưa Loan về phòng. Mở cửa phòng. Loan mỉm cười.
_Cảm ơn anh vì tất cả. Dù tôi vẫn không hết cảm giác ghét anh nhưng thực lòng tôi rất vui vì được làm quen với anh. Ngày mai tôi đi rồi, mong rằng mai sau khi gặp lại tôi và anh không còn cãi nhau như thế này nữa.
Felipe buồn rầu hỏi.
_Cô nhất định phải đi sao? Hành trình còn dài kia mà.
_Tôi đi du lịch đủ rồi. Tâm tư cũng đã dịu bớt. Tôi cần về nhà đón giáng sinh cùng gia đình.
_Giáng sinh còn nửa tháng nửa mới tới. Cô cần gì phải vội như thế?
_Còn bao lâu đâu quan trọng. Điều quan trọng là cảm giác được chuẩn bị giáng sinh cùng người thân trong gia đình.
_Vậy là cô nhất định rời tàu vào ngày mai.
_Đúng thế. Chào anh. Chúc anh ngủ ngon.
Loan mở cửa. Ép sát Loan vào cánh cửa. Felipe chống hai tay qua đầu Loan. Felipe nói.
_Sao chúng ta không cùng nhau uống vài ly?
Loan cụp mắt.
_Tôi không muốn uống rượu. Tôi cần tỉnh táo để đi ngủ sớm.
_Cô không hiểu là hai ly rượu có thể giúp ngủ ngon hơn sao?
Loan chống tay vào ngực Felipe.
_Anh đừng nói lôi thôi nữa. Anh về phòng của anh đi.
Felipe l**m môi.
_Đối với một người có chút thân quen như tôi. Cô không thể uống vài ly coi như là chia tay sao? Cô cũng biết chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau hoặc có thể gặp lại nhưng không biết là đến khi nào.
Loan ấp úng.
_Nhưng...nhưng chia tay cũng đâu cần phải uống rượu. Chúng ta có thể nói chuyện hay tạm biệt nhau như thế này không phải hay hơn sao?
_Xin lỗi. Tôi không thích nói nhiều khi chia tay ai đó, cũng không muốn tạm biệt chỉ bằng mấy câu chào. Cô đi uống cùng tôi chứ?
Loan ngẩng mặt lên nhìn Felipe. Loan mở to mắt, mặt nóng bừng. Khoảng cách giữa hai người quá gần. Loan có thể gửi thấy mùi nước hoa, mùi kem cạo râu và mùi xà phòng tắm toát ra từ cơ thể Felipe.
Loan khó nhọc nói.
_Được...được rồi. Tôi sẽ uống với anh vài ly.
Felipe cười.
_Có thế chứ. Tôi rất mừng vì cô đã nhận lời.
Nhìn khuôn mặt tươi rói và ánh mắt dễ sợ của Felipe. Loan lo sợ vu vơ. Loan linh cảm nhất định Felipe đang giở trò gì đó nhưng là trò gì thì Loan đành chịu.
_Anh là gì của cô ấy?
Loan vội gỡ tay Felipe ra khỏi eo mình.
_Anh ấy là bạn của em.
_Bạn của em là một người đặc biệt.
_Em biết. Chúng ta ra đằng kia nói chuyện được không?
Loan và Domenech tảng lờ Felipe đi. Felipe nhếch mép nói.
_Xin lỗi nhưng tôi không thể để anh đưa bạn nhảy của tôi đi được.
Felipe lôi Loan đi. Loan nhìn vẻ mặt buồn bã của Domenech. Loan tức giận bảo Felipe.
_Anh đang làm gì thế? Sao anh cứ tìm cách phá tôi mãi. Anh có biết phải khó khăn lắm tôi mới tìm được một chàng trai tử tế như Domenech không?
Felipe ghen tuông hỏi.
_Cô thích anh ta à?
_Đúng, tôi thích anh ấy. Bây giờ anh có thể buông tay tôi ra được chưa?
Felipe bóp tay Loan thật đau. Lôi Loan đứng sát vào người. Felipe gằn giọng.
_Cô muốn anh chàng của cô biết chúng ta đã làm gì không?
Loan lắp bắp.
_Anh….anh nói thế nghìa là sao?
_Cô thật ngây thơ.
Felipe hôn Loan. Trước bao nhiêu người như thế này, nụ hôn của họ không thể dấu giếm được ai. Lúc nãy chỉ có già nửa người tin rằng Loan là nhân tình của Felipe thì bây giờ Loan không cần đoán, tất cả đều nghĩ Loan và Felipe đã vượt quá mức độ quan hệ bạn bè, thâm chí cả anh chàng người Ý kia cũng không thoát khỏi suy nghĩ giống như mọi người.
Loan thấy thật sự sai lầm khi nhận lời tham gia dự khiêu vũ. Bây giờ cái mác người tình đã đóng lên vai Loan rồi. Loan không còn chạy đi đâu được nữa.
Nhưng Loan không còn phải chịu đựng ánh mắt tò mò, thương hại và khinh ghét của mọi người lâu. Ngày mai, Loan sẽ rời khỏi tàu. Loan sẽ bỏ lại mọi thứ sau lưng. Loan tin rằng, cũng giống như những cô gái, họ sẽ sớm quên Loan là ai.
Mím chặt môi. Loan căm phẫn nói.
_Anh là đồ tồi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.
Loan vùng vằng muốn bỏ đi nhưng Felipe giữ chặt Loan lại. Felipe gằn giọng.
_Nếu cô muốn đi, cô có thể đi khi buổi tiệc kết thúc. Còn từ bây giờ cho đến lúc đó, cô là bạn nhảy của tôi.
_Tôi không có hứng.
_Chắc cô lại muốn tôi hôn cô?.
_Anh….!!
Feipe nheo mắt nói.
_Hình như cô đã quên lời nói của tôi. Tôi đã nói trước là tôi sẽ trừng phạt cô bằng nụ hôn. Tôi không hề làm gì mà không xin phép trước.
Loan tức muốn điên lên.
_Tôi không phải người hầu, nhân viên, hay có liên quan đến anh. Anh lấy quyền gì mà đòi trừng phạt tôi.
Felipe dài giọng.
_Ồ, em yêu. Điều này đâu cần thiết phải nhiều lý do như thế. Chỉ cần anh muốn, anh sẽ làm những gì mà anh thích.
Trong khi mọi người xoay theo điệu nhạc. Felipe ôm chặt lấy Loan, chỉ có bước chân hai người là di chuyển, còn cơ thể thì không.
Loan đỏ bừng mặt khi Felipe thì thầm vào tai mình.
_Tối nay, anh có thể đến phòng em chứ?
Loan mềm nhũn. Nếu không được Felipe ôm có lẽ Loan đã ngã xuống đất rồi. Loan không có kinh nghiệm trong chuyện này. Một cô gái hai mươi sáu tuổi mà vẫn ngây thơ như một cô gái mới trưởng thành thật không thể nào tin nổi.
Loan nói không ra hơi.
_Anh…anh im đi. Đừng nói lung tung.
Felipe bật cười.
_Sao thế em yêu? Em sợ à?
Loan cáu.
_Tôi đã nói là anh im đi.
Cả hai vừa nhảy vừa đùa nhau. Loan cảm thấy nhẹ lòng được một chút.Tuy vẫn còn giận Felipe vì dám biến mình thành chủ đề bàn tán của mọi người nhưng đêm nay là đêm khó quên đối với Loan. Lan thấy mình giống như một nàng công chúa bước ra từ trong một câu chuyện cổ tích. Dù từ nhỏ Loan đã sống sung sướng và không phải lo nghĩ gì nhung Loan không giống như những tiểu thư khác. Loan luôn tự lập và tự chủ, luôn đi lên bằng chính sức lực của mình.
Suốt buổi khiêu vũ. Felipe không hề rời Loan nửa bước. Cứ mỗi lần Loan định trốn. Felipe nở một nụ cười quyến rũ đầy mê hoặc. Bằng một giọng phá hủy, Felipe nói.
_Em đừng có dại mà làm trái lời anh. Nếu không anh sẽ hôn em.
Mỗi lần nghe Felipe nhắc lại câu nói đó. Loan líu ríu làm theo như một con cừu bị con sói bắt nhốt vào chuồng. Loan không biết mình làm theo lời Felipe nói vì sợ bị hôn hay thực lòng mình muốn thế nhưng có một điều chắc chắn. Loan hạnh phúc vì được cùng Felipe trải qua một đêm tuyệt diệu như đêm nay.
Buổi khiêu vũ kết thúc. Felipe đưa Loan về phòng. Mở cửa phòng. Loan mỉm cười.
_Cảm ơn anh vì tất cả. Dù tôi vẫn không hết cảm giác ghét anh nhưng thực lòng tôi rất vui vì được làm quen với anh. Ngày mai tôi đi rồi, mong rằng mai sau khi gặp lại tôi và anh không còn cãi nhau như thế này nữa.
Felipe buồn rầu hỏi.
_Cô nhất định phải đi sao? Hành trình còn dài kia mà.
_Tôi đi du lịch đủ rồi. Tâm tư cũng đã dịu bớt. Tôi cần về nhà đón giáng sinh cùng gia đình.
_Giáng sinh còn nửa tháng nửa mới tới. Cô cần gì phải vội như thế?
_Còn bao lâu đâu quan trọng. Điều quan trọng là cảm giác được chuẩn bị giáng sinh cùng người thân trong gia đình.
_Vậy là cô nhất định rời tàu vào ngày mai.
_Đúng thế. Chào anh. Chúc anh ngủ ngon.
Loan mở cửa. Ép sát Loan vào cánh cửa. Felipe chống hai tay qua đầu Loan. Felipe nói.
_Sao chúng ta không cùng nhau uống vài ly?
Loan cụp mắt.
_Tôi không muốn uống rượu. Tôi cần tỉnh táo để đi ngủ sớm.
_Cô không hiểu là hai ly rượu có thể giúp ngủ ngon hơn sao?
Loan chống tay vào ngực Felipe.
_Anh đừng nói lôi thôi nữa. Anh về phòng của anh đi.
Felipe l**m môi.
_Đối với một người có chút thân quen như tôi. Cô không thể uống vài ly coi như là chia tay sao? Cô cũng biết chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau hoặc có thể gặp lại nhưng không biết là đến khi nào.
Loan ấp úng.
_Nhưng...nhưng chia tay cũng đâu cần phải uống rượu. Chúng ta có thể nói chuyện hay tạm biệt nhau như thế này không phải hay hơn sao?
_Xin lỗi. Tôi không thích nói nhiều khi chia tay ai đó, cũng không muốn tạm biệt chỉ bằng mấy câu chào. Cô đi uống cùng tôi chứ?
Loan ngẩng mặt lên nhìn Felipe. Loan mở to mắt, mặt nóng bừng. Khoảng cách giữa hai người quá gần. Loan có thể gửi thấy mùi nước hoa, mùi kem cạo râu và mùi xà phòng tắm toát ra từ cơ thể Felipe.
Loan khó nhọc nói.
_Được...được rồi. Tôi sẽ uống với anh vài ly.
Felipe cười.
_Có thế chứ. Tôi rất mừng vì cô đã nhận lời.
Nhìn khuôn mặt tươi rói và ánh mắt dễ sợ của Felipe. Loan lo sợ vu vơ. Loan linh cảm nhất định Felipe đang giở trò gì đó nhưng là trò gì thì Loan đành chịu.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44
Chương 45: 45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142
Chương 143: 143
Chương 144: 144
Chương 145: 145
Chương 146: 146
Chương 147: 147
Chương 148: 148
Chương 149: 149
Chương 150: 150
Chương 151: 151
Chương 152: 152
Chương 153: 153
Chương 154: 154
Chương 155: 155
Chương 156: 156
Chương 157: 157
Chương 158: 158
Chương 159: 159
Chương 160: 160
Chương 161: 161
Chương 162: 162
Chương 163: 163
Chương 164: 164
Chương 165: 165
Chương 166: 166
Chương 167: 167
Chương 168: 168
Chương 169: 169
Chương 170: 170
Chương 171: 171
Chương 172: 172
Chương 173: 173
Chương 174: 174
Chương 175: 175
Chương 176: 176
Chương 177: 177
Chương 178: 178
Chương 179: 179
Chương 180: 180
Chương 181: 181
Chương 182: 182
Chương 183: 183
Chương 184: 184
Chương 185: 185
Chương 186: 186
Chương 187: 187
Chương 188: 188
Chương 189: 189
Chương 190: 190
Chương 191: 191
Chương 192: 192
Chương 193: 193
Chương 194: 194
Chương 195: 195
Chương 196: 196
Chương 197: 197
Chương 198: 198
Chương 199: 199
Chương 200: 200
Chương 201: 201
Chương 202: 202
Chương 203: 203
Chương 204: 204
Chương 205: 205
Chương 206: 206
Chương 207: 207
Chương 208: 208
Chương 209: 209
Chương 210: 210
Chương 211: 211
Chương 212: 212
Chương 213: 213
Chương 214: 214
Chương 215: 215
Chương 216: 216
Chương 217: 217
Chương 218: 218
Chương 219: 219
Chương 220: 220
Chương 221: 221
Chương 222: 222
Chương 223: 223
Chương 224: 224
Chương 225: 225
Chương 226: 226
Chương 227: 227
Chương 228: 228
Chương 229: 229
Chương 230: 230
Chương 231: 231
Chương 232: 232
Chương 233: 233
Chương 234: 234
Chương 235: 235
Chương 236: 236
Chương 237: 237
Chương 238: 238
Chương 239: 239
Chương 240: 240
Chương 241: 241
Chương 242: 242
Chương 243: 243
Chương 244: 244
Chương 245: 245
Chương 246: 246
Chương 247: 247
Chương 248: 248
Chương 249: 249
Chương 250: 250
Chương 251: 251
Chương 252: 252
Chương 253: 253
Chương 254: 254
Chương 255: 255
Chương 256: 256
Chương 257: 257
Chương 258: 258
Chương 259: 259
Chương 260: 260
Chương 261: 261
Chương 262: 262
Chương 263: 263
Chương 264: 264
Chương 265: 265
Chương 266: 266
Chương 267: 267
Chương 268: 268
Chương 269: 269
Chương 270: 270
Chương 271: 271
Chương 272: 272
Chương 273: 273
Chương 274: 274
Chương 275: 275
Chương 276: 276
Chương 277: 277
Chương 278: 278
Chương 279: 279
Chương 280: 280
Chương 281: 281
Chương 282: 282
Chương 283: 283
Chương 284: 284
Chương 285: 285
Chương 286: 286
Chương 287: 287
Chương 288: 288
Chương 289: 289
Chương 290: 290
Chương 291: 291
Chương 292: 292
Chương 293: 293
Chương 294: 294
Chương 295: 295
Chương 296: 296
Chương 297: 297
Chương 298: 298
Chương 299: 299
Chương 300: 300
Chương 301: 301
Chương 302: 302
Chương 303: 303
Chương 304: 304
Chương 305: 305
Chương 306: 306
Chương 307: 307
Chương 308: 308
Chương 309: 309
Chương 310: 310
Chương 311: 311
Chương 312: 312
Chương 313: 313
Chương 314: 314
Chương 315: 315
Chương 316: 316
Chương 317: 317
Không tìm thấy chương nào phù hợp