Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 97: Long Tích
Ánh nắng ngày đông giờ đây đã lên tới đỉnh đầu. Ở trong tân phòng nơi hoàng cung xa hoa, sau khi mây mưa qua đi, Thiên Tuệ ngồi tự nhiên trước gương đồng bóng loáng phản chiếu cả ngoại diện của nàng. Nàng thật sự rất đẹp.
Chỉ sau một đêm dường như nàng càng xinh đẹp hơn, sự non nớt hồn nhiên ban đầu đã bị vẻ quyến rũ mị hoặc thay thế. Nàng toát lên vẻ đẹp cuốn hút của một phụ nữ trưởng thành khiến cho Chí Trung đang giúp nàng chải mái tóc dài muốn phạm tội.
Nhưng hắn lại không dám tiến tới nữa vì lúc này hắn cảm nhận rất rõ sự bực tức muốn bùng nổ của nàng qua đôi má đỏ hồng.
“Hì hì, nương tử à, nàng đừng giận nữa mà, lần tới ta sẽ tiết chế lại...” Hắn chưa nói hết thì nàng đã giận dữ phồng má đào:
“Lần tới, chàng còn muốn lần tới sao, người ta rõ là không muốn nữa mà.” Cái tên này đúng là cầm thú mà, tinh lực hắn nhiều đến mức làm cả người nàng muốn rã ra. Nàng cầu xin tha nhưng hắn lại làm càng mạnh hơn nữa mới tức chứ. Còn dám nói có lần sau gì nữa.
Nhìn thấy Thiên Tuệ sắp bùng nổ hắn liền im thin luôn. Dù sao cũng là hắn đuối lý, thú thật lúc đó không hiểu sao hắn lại không thể kiềm chế được mình, cứ như vậy làm nàng. Càng chìm đắm trong dư vị ngọt ngào đó càng khiến cả cơ thể hắn như phiêu diêu giữa chốn tiên cảnh. Thậm chí hắn còn cảm giác rất rõ là cơ thể mình trở nên mạnh hơn, dù chỉ là chút ít.
“Xong rồi, đẹp không?” Hắn hí hửng hỏi nàng. Vì muốn tự tay uốn tóc cho nàng mà hắn đã bỏ rất nhiều công phu vào học đó, quả là xứng đáng mà.
Nhìn vào trong gương Thiên Tuệ kinh diễm che miệng, suýt nữa thì không nhận ra mình nữa luôn. Bím tóc tết đẹp quá phù hợp với gương mặt khuynh thành kia càng làm nàng trở nên hoàn mĩ hơn.
Dáng vẻ Thiên Tuệ lúc này khiến hắn có cảm giác rất thành tựu, cảm giác này còn tốt hơn những trận viễn chinh xưa, tốt hơn những lúc thành công của những chính sách hắn đề ra nữa.
Hắn xoay người Thiên Tuệ lại, như muốn khắc rõ từng vẻ đẹp vào trong tâm trí hắn. Trong mắt hắn lúc này chỉ có sự yêu chiều chân thành khiến Thiên Tuệ bị hãm sâu vào đó mà vô ý buông xuống đề phòng. Hắn đưa sát mặt lại gần nàng, muốn đặt lên đôi môi nhỏ ngọt một nụ hôn thì...
Theo phản xạ cơ thể hắn ôm lấy cả người Thiên Tuệ ngã xuống ghế đệm, tránh thoát đạo công kích kh*ng b* kia.
Rầm... Một nửa căn phòng cứ thế bị phá huỷ, từng lát gạch ngói đổ vỡ, đạo công kích kia để lại những vệt lửa hằng rõ lên trên nền nhà, tường, khung cửa cháy khét...
Hắn không dám tưởng tượng hậu quả thế nào nếu như mình chỉ chậm một giây thôi. Tim của hai người đập mạnh liên hồi, Thiên Tuệ vẫn chưa thoát khỏi chấn kinh thì một sự phẫn nộ đã thoát khỏi Chí Trung, hắn gầm lên khiến nàng tỉnh ra: “Kẻ nào?”
“Ha ha hoàng đệ, ngày vui của đệ mà người đại ca ta đây phải đội mồ sống dậy để chúc phúc đấy, quà ra mắt của ta tốt chứ nhỉ?” Một giọng nói mang theo tiếng cười khinh miệt vang lên hấp dẫn sự chú ý của cả hai.
Đó là một kẻ mặc y phục toàn tử sắc từ trên xuống dưới, cái quan trọng là hắn có nét mặt giống với Chí Trung tới ba phần lận, nhưng không hề có khí thế vương giả kia, chỉ có sự hận ý lạnh lẽo mà thôi.
“Long Tích...” khuôn mặt Chí Trung nghiêm lại, không phải là vì sự xuất hiện của hắn mà là vì không có một ám vệ nào xuất hiện hết, nói đúng hơn là tất cả ám vệ hiện không có ở trong cung. Làm cách nào hắn có thể khiến các ám vệ rời khỏi vị trí?
Dường như kẻ tên Long Tích cũng không kinh ngạc lắm vì vẻ mặt này của Chí Trung vì hắn đã biết rằng hắn (Chí Trung) biết mình còn sống, đồng thời cũng lý giải sự nghi hoặc kia. Hắn hả hê vì đại sự sắp thành mà nói: “Chắc ngươi đang muốn tìm ám vệ nhỉ, rất tiếc bọn chúng đã không về được nữa để nhìn thấy cái chết của hoàng đế bọn chúng.”
Vừa dứt lời thì Chí Trung đã nhanh chóng phi đến chỗ hắn. Khí thế sát phạt quyết đoán tôi luyện qua nhiều năm phát ra cộng thêm yếu tố bất ngờ khiến cho Long Tích luống cuống vội vàng tập trung hỏa cầu, không kịp phòng thủ.
Công kích của Chí Trung mang theo ám nguyên tố có lực xâm thực mạnh mẽ thẳng tiến vào cánh tay trái của Long Tích khiến hắn ngã một cú đau đớn. Cùng lúc đó một chiếc cành nhọn đâm về phía hắn ở góc độ hắn không thể né được đã bị đóng băng hoàn toàn.
Thiên Tuệ dĩ nhiên là người phóng băng tiễn đóng băng chiếc cành kia cứu thoát Chí Trung trong gan tấc, hắn không cần quay đầu lại cũng biết rằng nàng luôn ở sau hắn, chỉ là hắn cảm thấy dường như băng tiễn kia mạnh hơn trước một chút rồi.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh đến mức thâm trầm.
“A... A... A...” Tiếng gào thét trong đau đớn của Long Tích làm chấn động đi bầu không khí này.
“Ngươi nên huỷ cánh tay kia đi, nếu không ngươi sẽ nhận lấy cái chết không thể nghi ngờ,” một giọng nói già nua khàn khàn vang lên. Từ chỗ giọng nói ấy, một bóng hình lộ ra ánh sáng.
Là lão yêu bà kia, lúc này khí tức tà ác quanh quẩn phát ra từ cơ thể ấy càng nặng hơn trước. Cành cây đó là một đòn công kích của bà ta hòng nhất kích tất sát đoạt mạng Chí Trung nhưng không thành.
Vì chịu sự dày vò quá đau đớn kia nên hắn không nghe ra được gì hết, bà ta mặt vẫn dửng dưng hạ một kích chặt đứt cánh tay kia của hắn, lúc này sự đau đớn đã ngừng lại.
Cảnh tượng như vậy khiến Thiên Tuệ muốn nôn ọe ra hết tất cả đồ ăn trong bụng mình, cũng may là Chí Trung ở bên cạnh vỗ lưng khiến nàng hơi bình tĩnh lại.
Bà ta giơ hai tay ra, miệng niệm chú ngữ, khuôn mặt bình tĩnh nhìn về phía hai người: “Chí Trung, hãy chuẩn bị đi, ngày này năm sau là ngày giỗ của hai ngươi.”
Tửng đợt cây đâm xuyên qua nền đất mà nhô cao lên, che đi cả cái nắng gắt, trông vô cùng rắn chắc mà nguy hiểm. Chúng đồng loạt công kích về phía Chí Trung và Thiên Tuệ.
Chỉ sau một đêm dường như nàng càng xinh đẹp hơn, sự non nớt hồn nhiên ban đầu đã bị vẻ quyến rũ mị hoặc thay thế. Nàng toát lên vẻ đẹp cuốn hút của một phụ nữ trưởng thành khiến cho Chí Trung đang giúp nàng chải mái tóc dài muốn phạm tội.
Nhưng hắn lại không dám tiến tới nữa vì lúc này hắn cảm nhận rất rõ sự bực tức muốn bùng nổ của nàng qua đôi má đỏ hồng.
“Hì hì, nương tử à, nàng đừng giận nữa mà, lần tới ta sẽ tiết chế lại...” Hắn chưa nói hết thì nàng đã giận dữ phồng má đào:
“Lần tới, chàng còn muốn lần tới sao, người ta rõ là không muốn nữa mà.” Cái tên này đúng là cầm thú mà, tinh lực hắn nhiều đến mức làm cả người nàng muốn rã ra. Nàng cầu xin tha nhưng hắn lại làm càng mạnh hơn nữa mới tức chứ. Còn dám nói có lần sau gì nữa.
Nhìn thấy Thiên Tuệ sắp bùng nổ hắn liền im thin luôn. Dù sao cũng là hắn đuối lý, thú thật lúc đó không hiểu sao hắn lại không thể kiềm chế được mình, cứ như vậy làm nàng. Càng chìm đắm trong dư vị ngọt ngào đó càng khiến cả cơ thể hắn như phiêu diêu giữa chốn tiên cảnh. Thậm chí hắn còn cảm giác rất rõ là cơ thể mình trở nên mạnh hơn, dù chỉ là chút ít.
“Xong rồi, đẹp không?” Hắn hí hửng hỏi nàng. Vì muốn tự tay uốn tóc cho nàng mà hắn đã bỏ rất nhiều công phu vào học đó, quả là xứng đáng mà.
Nhìn vào trong gương Thiên Tuệ kinh diễm che miệng, suýt nữa thì không nhận ra mình nữa luôn. Bím tóc tết đẹp quá phù hợp với gương mặt khuynh thành kia càng làm nàng trở nên hoàn mĩ hơn.
Dáng vẻ Thiên Tuệ lúc này khiến hắn có cảm giác rất thành tựu, cảm giác này còn tốt hơn những trận viễn chinh xưa, tốt hơn những lúc thành công của những chính sách hắn đề ra nữa.
Hắn xoay người Thiên Tuệ lại, như muốn khắc rõ từng vẻ đẹp vào trong tâm trí hắn. Trong mắt hắn lúc này chỉ có sự yêu chiều chân thành khiến Thiên Tuệ bị hãm sâu vào đó mà vô ý buông xuống đề phòng. Hắn đưa sát mặt lại gần nàng, muốn đặt lên đôi môi nhỏ ngọt một nụ hôn thì...
Theo phản xạ cơ thể hắn ôm lấy cả người Thiên Tuệ ngã xuống ghế đệm, tránh thoát đạo công kích kh*ng b* kia.
Rầm... Một nửa căn phòng cứ thế bị phá huỷ, từng lát gạch ngói đổ vỡ, đạo công kích kia để lại những vệt lửa hằng rõ lên trên nền nhà, tường, khung cửa cháy khét...
Hắn không dám tưởng tượng hậu quả thế nào nếu như mình chỉ chậm một giây thôi. Tim của hai người đập mạnh liên hồi, Thiên Tuệ vẫn chưa thoát khỏi chấn kinh thì một sự phẫn nộ đã thoát khỏi Chí Trung, hắn gầm lên khiến nàng tỉnh ra: “Kẻ nào?”
“Ha ha hoàng đệ, ngày vui của đệ mà người đại ca ta đây phải đội mồ sống dậy để chúc phúc đấy, quà ra mắt của ta tốt chứ nhỉ?” Một giọng nói mang theo tiếng cười khinh miệt vang lên hấp dẫn sự chú ý của cả hai.
Đó là một kẻ mặc y phục toàn tử sắc từ trên xuống dưới, cái quan trọng là hắn có nét mặt giống với Chí Trung tới ba phần lận, nhưng không hề có khí thế vương giả kia, chỉ có sự hận ý lạnh lẽo mà thôi.
“Long Tích...” khuôn mặt Chí Trung nghiêm lại, không phải là vì sự xuất hiện của hắn mà là vì không có một ám vệ nào xuất hiện hết, nói đúng hơn là tất cả ám vệ hiện không có ở trong cung. Làm cách nào hắn có thể khiến các ám vệ rời khỏi vị trí?
Dường như kẻ tên Long Tích cũng không kinh ngạc lắm vì vẻ mặt này của Chí Trung vì hắn đã biết rằng hắn (Chí Trung) biết mình còn sống, đồng thời cũng lý giải sự nghi hoặc kia. Hắn hả hê vì đại sự sắp thành mà nói: “Chắc ngươi đang muốn tìm ám vệ nhỉ, rất tiếc bọn chúng đã không về được nữa để nhìn thấy cái chết của hoàng đế bọn chúng.”
Vừa dứt lời thì Chí Trung đã nhanh chóng phi đến chỗ hắn. Khí thế sát phạt quyết đoán tôi luyện qua nhiều năm phát ra cộng thêm yếu tố bất ngờ khiến cho Long Tích luống cuống vội vàng tập trung hỏa cầu, không kịp phòng thủ.
Công kích của Chí Trung mang theo ám nguyên tố có lực xâm thực mạnh mẽ thẳng tiến vào cánh tay trái của Long Tích khiến hắn ngã một cú đau đớn. Cùng lúc đó một chiếc cành nhọn đâm về phía hắn ở góc độ hắn không thể né được đã bị đóng băng hoàn toàn.
Thiên Tuệ dĩ nhiên là người phóng băng tiễn đóng băng chiếc cành kia cứu thoát Chí Trung trong gan tấc, hắn không cần quay đầu lại cũng biết rằng nàng luôn ở sau hắn, chỉ là hắn cảm thấy dường như băng tiễn kia mạnh hơn trước một chút rồi.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh đến mức thâm trầm.
“A... A... A...” Tiếng gào thét trong đau đớn của Long Tích làm chấn động đi bầu không khí này.
“Ngươi nên huỷ cánh tay kia đi, nếu không ngươi sẽ nhận lấy cái chết không thể nghi ngờ,” một giọng nói già nua khàn khàn vang lên. Từ chỗ giọng nói ấy, một bóng hình lộ ra ánh sáng.
Là lão yêu bà kia, lúc này khí tức tà ác quanh quẩn phát ra từ cơ thể ấy càng nặng hơn trước. Cành cây đó là một đòn công kích của bà ta hòng nhất kích tất sát đoạt mạng Chí Trung nhưng không thành.
Vì chịu sự dày vò quá đau đớn kia nên hắn không nghe ra được gì hết, bà ta mặt vẫn dửng dưng hạ một kích chặt đứt cánh tay kia của hắn, lúc này sự đau đớn đã ngừng lại.
Cảnh tượng như vậy khiến Thiên Tuệ muốn nôn ọe ra hết tất cả đồ ăn trong bụng mình, cũng may là Chí Trung ở bên cạnh vỗ lưng khiến nàng hơi bình tĩnh lại.
Bà ta giơ hai tay ra, miệng niệm chú ngữ, khuôn mặt bình tĩnh nhìn về phía hai người: “Chí Trung, hãy chuẩn bị đi, ngày này năm sau là ngày giỗ của hai ngươi.”
Tửng đợt cây đâm xuyên qua nền đất mà nhô cao lên, che đi cả cái nắng gắt, trông vô cùng rắn chắc mà nguy hiểm. Chúng đồng loạt công kích về phía Chí Trung và Thiên Tuệ.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Văn án
Chương 2: 2: Sự khởi đầu (1)
Chương 3: 3: Sự khởi đầu (2)
Chương 4: 4: Sự khởi đầu (3)
Chương 5: 5: Tiên tộc
Chương 6: 6: Thuận Thiên Kiếm
Chương 7: 7: Kiểm tra ma lực (1)
Chương 8: 8: Kiểm tra ma lực (2)
Chương 9: 9: Thiên cấp tư chất
Chương 10: 10: Tỉ thí
Chương 11: 11: Cửa nát nhà tan
Chương 12: 12: Điệu hổ ly sơn
Chương 13: 13: Tiên – Ma đại chiến (1)
Chương 14: 14: Tiên – Ma đại chiến (2)
Chương 15: 15: Tiên – Ma đại chiến (3)
Chương 16: 16: Tiên – Ma đại chiến (4)
Chương 17: 17: Tà binh Lệ Kình
Chương 18: 18: Yêu Vương Chuẩn Lâm
Chương 19: 19: Bí kỹ hợp kích
Chương 20: 20: Rút lui
Chương 21: 21: Tương lai u ám
Chương 22: 22: Lựa chọn của La Thiên Tuệ
Chương 23: 23: Luân Trầm – Địa Ngục Huyết Hà
Chương 24: 24: La Thiên Tuệ quyết đấu Đình Phong
Chương 25: 25: Thuồng luồng
Chương 26: 26: Thanh kiếm kì lạ
Chương 27: 27: Thiên Đường hỏa
Chương 28: 28: Gặp gỡ Phong Nha
Chương 29: 29: Nguy hiểm rình rập
Chương 30: 30: Bí kíp ‘Vô địch thiên hạ’
Chương 31: 31: Liên Châu ấn ký
Chương 32: 32: Nỏ Liên Châu
Chương 33: 33: Cường giả tam hệ
Chương 34: 34: Con đường của Minh Hoa
Chương 35: 35: Hai năm (1)
Chương 36: 36: Hai năm (2)
Chương 37: 37: U Minh Hoa quyết đấu La Thiên Tuệ
Chương 38: 38: Đường tương lai
Chương 39: 39: Tai họa (1)
Chương 40: 40: Tai họa (2)
Chương 41: 41: 60 phút 00 giây
Chương 42: 42: Quái vật từ cánh cổng
Chương 43: 43: Linh lực của Minh Hoa
Chương 44: 44: Thanh Giang – Linh Quang Loạn Tiễn
Chương 45: 45: Đột phá trong mưa
Chương 46: 46: Băng nguyên tố
Chương 47: 47: Hư vô?
Chương 48: 48: Đại chiến mộc tinh (1)
Chương 49: 49: Đại chiến mộc tinh (2)
Chương 50: 50: Giết người đoạt bảo
Chương 51: 51: Thiên Di bộ pháp (1)
Chương 52: 52: Thiên Di bộ pháp (2)
Chương 53: 53: Thiên Di bộ pháp (3)
Chương 54: 54: Gặp gỡ Chí Trung
Chương 55: 55: Thiên Tuệ đấu Chí Trung
Chương 56: 56: Duyên mệnh
Chương 57: 57: Gặp mộc tinh yêu nữ
Chương 58: 58: Kiếm ý
Chương 59: 59: Hang động lạ (1)
Chương 60: 60: Hang động lạ (2)
Chương 61: 61: Hang động lạ (3)
Chương 62: 62: Lộ mặt
Chương 63: 63: Hấp thụ mộc tinh yêu nữ
Chương 64: 64: Thiên Tuệ tấn công
Chương 65: 65: Gặp lại Chí Trung
Chương 66: 66: Lạc mất Thiên Tuệ
Chương 67: 67: Đụng độ sơn tặc
Chương 68: 68: Diện Trư
Chương 69: 69: Minh Hoa diệt sơn tặc
Chương 70: 70: Thanh Loan
Chương 71: 71: Đào gia
Chương 72: 72: Bài thơ trên cây gạo
Chương 73: 73: Chạm trán
Chương 74: 74: Ghen?
Chương 75: 75: Thiên tử
Chương 76: 76: Gặp lại tỉ tỉ
Chương 77: 77: Mộng
Chương 78: 78: Đào đại nhân đối thoại cùng Công Uẩn
Chương 79: 79: Lời thề dưới ánh trăng (1)
Chương 80: 80: Lời thề dưới ánh trăng (2)
Chương 81: 81: Lời thề dưới ánh trăng (3)
Chương 82: 82: Cảm xúc
Chương 83: 83: Võ quán
Chương 84: 84: Luận võ (1)
Chương 85: 85: Luận võ (2)
Chương 86: 86: Luận võ (3)
Chương 87: 87: Lưỡng cực mệnh hồn
Chương 88: 88: Âm mưu của Chí Trung
Chương 89: 89: Đột nhập phủ thân vệ
Chương 90: 90: Hôn lễ (1)
Chương 91: 91: Hôn lễ (2)
Chương 92: 92: Chúc phúc
Chương 93: 93: Minh hoa được tỏ tình!!!
Chương 94: 94: Lén lút
Chương 95: 95: Minh Hoa bị thương
Chương 96: 96: Trước sóng gió
Chương 97: 97: Long Tích
Chương 98: 98: Quỷ đỏ
Chương 99: 99: Chiến thắng? (1)
Chương 100: 100: Chiến thắng? (2)
Chương 101: 101: Hủy diệt tất cả (1)
Chương 102: 102: Hủy diệt tất cả (2)
Chương 103: 103: Hủy diệt tất cả (3)
Chương 104: 104: Cửu Kinh đại trận
Chương 105: 105: Quỷ Thạch vương (1)
Chương 106: 106: Quỷ Thạch vương (2)
Chương 107: 107: Quỷ Thạch vương (3)
Chương 108: 108: Cửu Kinh Đại Trận (1)
Chương 109: 109: Cửu Kinh Đại Trận (2)
Chương 110: 110: Tân đế (1)
Chương 111: 111: Tân đế (2)
Chương 112: 112: Thế giới bên kia (1)
Chương 113: 113: Thế giới bên kia (2)
Chương 114: 114: Hắc điểu ca lâu la (1)
Chương 115: 115: Hắc điểu ca lâu la (2)
Chương 116: 116: Hắc điểu ca lâu la (3)
Chương 117: 117: Dòng sông Luân Hồi
Chương 118: 118: Bí mật của Thủ Hộ thần
Chương 119: 119: Ma Đồ Hiên Viên Chấn Thiên (1)
Chương 120: 120: Ma Đồ Hiên Viên Chấn Thiên (2)
Chương 121: 121: Tân tứ Thủ Hộ thần (1)
Chương 122: 122: Tân tứ Thủ Hộ thần (2)
Chương 123: 123: Kế hoạch quay về cố hương
Chương 124: 124: Mật tin của Huyền Vũ (1)
Chương 125: 125: Mật tin của Huyền Vũ (2)
Chương 126: 126: Mật tin của Huyền Vũ (3)
Chương 127: 127: Chiến tranh nổ ra (1)
Chương 128: 128: Chiến tranh nổ ra (2)
Chương 129: 129: Chiến tranh nổ ra (3)
Chương 130: 130: Sóc Thiên quyết chiến Ân, Thương (1)
Chương 131: 131: Sóc Thiên quyết chiến Ân, Thương (2)
Chương 132: 132: Hàng phục Bạch Kê Tinh (1)
Chương 133: 133: Hàng phục Bạch Kê Tinh (2)
Chương 134: 134: Tấn công hậu phương (1)
Chương 135: 135: Tấn công hậu phương (2)
Chương 136: 136: Tuần Thiên Cáp (1)
Chương 137: 137: Tuần Thiên Cáp (2)
Chương 138: 138: Long Quân Thần Vương
Chương 139: 139: Tiên thổ (1)
Chương 140: 140: Tiên thổ (2)
Chương 141: 141: Tiên thổ (3)
Chương 142: 142: Tiên thổ (4)
Chương 143: 143: Tiên thổ (5)
Chương 144: 144: Tiên thổ (Hồi kết)
Chương 145: 145: Đảo vàng (1)
Chương 146: 146: Đảo vàng (2)
Chương 147: 147: Đảo vàng (3)
Chương 148: 148: Đảo vàng (4)
Chương 149: 149: Đảo vàng (5)
Chương 150: 150: Đảo vàng (6)
Chương 151: 151: Đảo vàng (7)
Chương 152: 152: Đảo vàng (8)
Chương 153: 153: Đảo vàng (9)
Chương 154: 154: Đảo vàng (10)
Chương 155: 155: Có ta ở đây
Chương 156: 156: Nguy Cơ nguyên hồn
Chương 157: 157: Vỡ trận
Chương 158: 158: Trở về
Chương 159: 159: Xin hãy giúp chúng tôi
Chương 160: 160: Ta thật sự đã trở về rồi
Chương 161: 161: Càn Khôn Bá Thể và Cửu Ảnh Nhiếp Hồn
Chương 162: 162: Cảnh Sát Thời Gian
Chương 163: 163: Trimurti
Chương 164: 164: Bạch Hổ
Chương 165: 165: Xà Lời tử trận
Chương 166: 166: Không gian chiến trường
Chương 167: 167: Hạ sát Thanh Long
Chương 168: 168: Ngũ thạch hội tụ, trở về!
Chương 169: 169: Thế giới mới
Chương 170: 170: Nguy hiểm tiềm tàng
Chương 171: 171: 170: Tinh thần lực của Minh Hoa
Chương 172: 172: 171: Tình cảnh của Hưng Nam (1)
Chương 173: 173: 172: Tình cảnh của Hưng Nam (2)
Chương 174: 174: 173: Ám sát
Chương 175: 175: 174: Bạch Khôi Nguyên (1)
Chương 176: 176: 175: Bạch Khôi Nguyên (2)
Chương 177: 177: 176: Tập đoàn Bạch gia
Chương 178: 178: 177: Linh phẩm binh khí (1)
Chương 179: 179: 178: Linh phẩm binh khí (2)
Chương 180: 180: 179: Linh phẩm binh khí (3)
Chương 181: 181: 180: Linh phẩm bảo khí cực phẩm
Chương 182: 182: 181: Tiền đặt cọc
Chương 183: 183: 182: Bên trong huyền khí
Chương 184: 184: 183: Sao băng
Chương 185: 185: 184: Bạch gia nội đấu
Chương 186: 186: 185: Nhân Phẩm Quán
Chương 187: 187: 186: Dưới cơn mưa
Chương 188: 188: 187: Xương Cuồng và Long Quân Thần Vương (1)
Chương 189: 189: 188: Xương Cuồng và Long Quân Thần Vương (2)
Chương 190: 190: 189: Đến Bạch gia (1)
Chương 191: 191: 190: Đến Bạch gia (2)
Chương 192: 192: 191: Đến Bạch gia (3)
Chương 193: 193: 192: Thành phố Bạch gia (1)
Chương 194: 194: 193: Thành phố Bạch gia (2)
Chương 195: 195: 194: Thành phố Bạch gia (3)
Chương 196: 196: 195: Thành phố Bạch gia (4)
Chương 197: 197: 196: Thành phố Bạch gia (5)
Chương 198: 198: 197: Minh Hoa diện đồ mới (1)
Chương 199: 199: 198: Minh Hoa diện đồ mới (2)
Chương 200: 200: 199: Tà tai (1)
Chương 201: 201: 200: Tà tai (2)
Chương 202: 202: 201: Kẻ thù của Minh Hoa
Chương 203: 203: 202: Mật thất (1)
Chương 204: 204: 203: Mật thất (2)
Chương 205: 205: 204: Mật thất (3)
Chương 206: 206: 205: Mật thất (4)
Chương 207: 207: 206: Chu Tước (1)
Chương 208: 208: 207: Chu Tước (2)
Chương 209: 209: 208: Đi tới Đại Thanh
Chương 210: 210: 209: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (1)
Chương 211: 211: 210: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (2)
Chương 212: 212: 211: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (3)
Chương 213: 213: 212: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (4)
Chương 214: 214: 213: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (5)
Chương 215: 215: 214: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (6)
Chương 216: 216: 215: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (7)
Chương 217: 217: 216: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (8)
Chương 218: 218: 217: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (9)
Chương 219: 219: 218: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (10)
Chương 220: 220: 219: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (11)
Chương 221: 221: 220: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (12)
Chương 222: 222: 221: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (13)
Chương 223: 223: 222: Tứ quốc tranh bá, thuồng luồng tập kích (14)
Chương 224: 224: 223: Ám Sát Vân Giai Kỳ (1)
Chương 225: 225: 224: Ám Sát Vân Giai Kỳ (2)
Chương 226: 226: 225: Ám Sát Vân Giai Kỳ (3)
Chương 227: 227: 226: Quỷ Tộc (1)
Chương 228: 228: 227: Quỷ Tộc (2)
Không tìm thấy chương nào phù hợp