FULL
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, sạch, sủng, nhẹ nhàng, 2s
Convert: Sakahara
Editor: Mãn Mãn
Số chương: 72
Giới thiệu 1:
Một weibo nổi tiếng đã đăng bài: Nhiếp ảnh gia Tô Dương xinh đẹp đã là hoa có chủ.
Kèm theo đó là tấm ảnh Tô Dương đang ôm hôn một người đàn ông trong bãi để xe ngầm.
Không ngờ fan của Cố Hằng đã thừa nhận: Chúc mừng Cố ảnh đế rốt cuộc cũng bê được mỹ nhân về nhà.
Nhân viên của tập đoàn Phương Dịch lại tỏ vẻ: Bóng lưng này rõ ràng là của Lục tổng nhà chúng tôi.
Không ngờ tổng giám đốc Tưởng Bách Xuyên luôn khiêm tốn lạnh nhạt lại đăng một trạng thái mới: [Chúc mừng hai năm kết hôn! @Tô Dương]
Khiến cư dân mạng nổi sóng.
giới thiệu 2:
Trong mắt Tô Dương, cho dù là tác phẩm giúp cô đoạt được giải thưởng chụp ảnh, cũng không khiến cô mê muội bằng một tấm hình mà bản thân tùy ý chụp Tưởng Bách Xuyên.
Cô trầm mê việc chụp ảnh, nhưng càng trầm mê toàn bộ những thể nghiệm cảm quan cực hạn mà người đàn ông này mang lại cho cô, bất kể là về mặt thể xác hay tinh thần.
Chính ở trong vòng luẩn quẩn lưu động này, hắn tựa như thuốc phiện, khiến cho người trầm luân.
Đôi lời của editor: "Không có sủng nhất, chỉ có sủng hơn", đây là một câu quy kết lại mà mình dành cho truyện sau khi đọc xong.
Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương, Tô Dương, cùng Tưởng Bách Xuyên.
Tình yêu của họ không quá dồn dập, không quá nóng bỏng, họ đã qua những năm tháng bồng bột của thời niên thiếu ấy từ lâu. Nhưng, giữa bề bộn của cuộc sống, giữa những khoảnh khắc bận rộn không bứt mình ra nổi, từ những tin nhắn, những hành động nhỏ nhặt, vẫn có thể cảm nhận được sự quan tâm cùng tình yêu mà họ dành cho nhau.
11 năm, đời người có thể có mấy cái "11 năm"?
Tưởng Bách Xuyên đã dành cho Tô Dương 11 năm của cuộc đời mình. Thời gian của anh, sẽ luôn luôn thuộc về cô, trong quá khứ cũng vậy, hiện tại cũng vậy, mà tương lại, lại càng như thế. Anh sẽ dùng cả đời mình, ở lại bên cạnh cô.
Convert: Sakahara
Editor: Mãn Mãn
Số chương: 72
Giới thiệu 1:
Một weibo nổi tiếng đã đăng bài: Nhiếp ảnh gia Tô Dương xinh đẹp đã là hoa có chủ.
Kèm theo đó là tấm ảnh Tô Dương đang ôm hôn một người đàn ông trong bãi để xe ngầm.
Không ngờ fan của Cố Hằng đã thừa nhận: Chúc mừng Cố ảnh đế rốt cuộc cũng bê được mỹ nhân về nhà.
Nhân viên của tập đoàn Phương Dịch lại tỏ vẻ: Bóng lưng này rõ ràng là của Lục tổng nhà chúng tôi.
Không ngờ tổng giám đốc Tưởng Bách Xuyên luôn khiêm tốn lạnh nhạt lại đăng một trạng thái mới: [Chúc mừng hai năm kết hôn! @Tô Dương]
Khiến cư dân mạng nổi sóng.
giới thiệu 2:
Trong mắt Tô Dương, cho dù là tác phẩm giúp cô đoạt được giải thưởng chụp ảnh, cũng không khiến cô mê muội bằng một tấm hình mà bản thân tùy ý chụp Tưởng Bách Xuyên.
Cô trầm mê việc chụp ảnh, nhưng càng trầm mê toàn bộ những thể nghiệm cảm quan cực hạn mà người đàn ông này mang lại cho cô, bất kể là về mặt thể xác hay tinh thần.
Chính ở trong vòng luẩn quẩn lưu động này, hắn tựa như thuốc phiện, khiến cho người trầm luân.
Đôi lời của editor: "Không có sủng nhất, chỉ có sủng hơn", đây là một câu quy kết lại mà mình dành cho truyện sau khi đọc xong.
Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương, Tô Dương, cùng Tưởng Bách Xuyên.
Tình yêu của họ không quá dồn dập, không quá nóng bỏng, họ đã qua những năm tháng bồng bột của thời niên thiếu ấy từ lâu. Nhưng, giữa bề bộn của cuộc sống, giữa những khoảnh khắc bận rộn không bứt mình ra nổi, từ những tin nhắn, những hành động nhỏ nhặt, vẫn có thể cảm nhận được sự quan tâm cùng tình yêu mà họ dành cho nhau.
11 năm, đời người có thể có mấy cái "11 năm"?
Tưởng Bách Xuyên đã dành cho Tô Dương 11 năm của cuộc đời mình. Thời gian của anh, sẽ luôn luôn thuộc về cô, trong quá khứ cũng vậy, hiện tại cũng vậy, mà tương lại, lại càng như thế. Anh sẽ dùng cả đời mình, ở lại bên cạnh cô.
Chương 1: Người đàn ông tựa như cây anh túc
Chương 2: Giành chiến thắng trên weibo
Chương 3: Tình yêu thuở niên thiếu
Chương 4: Ánh mắt chuyên tâm chăm chú, không chứa tạp vật
Chương 5: Chơi lớn một ván
Chương 6: Không chịu thua kém
Chương 7: Người đàn ông tốt ở nhà
Chương 8: Chuyến đi Hồng Kông
Chương 9: Dễ dàng trầm luân, khó lòng từ bỏ
Chương 10: Cô không quen với giường, chỉ quen với mùi vị thuộc về hắn ở trên giường mà thôi
Chương 11: Không thể nhường nhịn
Chương 12: Hướng về giấc mộng
Chương 13: Vở kịch tình cảm hàng năm
Chương 14: Duyên phận dây dưa không rõ
Chương 15: Thân mật
Chương 16: Vào V, 3 hợp 1 (1)
Chương 17: Nắm lấy cổ áo của anh mà ngủ
Chương 18: Thứ cô thích, chỉ cần anh có thể làm được, liền muốn lưu lại thay cô
Chương 19: My first love is... A Laca fan
Chương 20: Khoảng cách từ trái tim tới trái tim là 0
Chương 21: Tôi không có nghĩa vụ phải đối xử tốt với người phụ nữ nào, trừ Đồng Đồng
Chương 22: Canh một
Chương 23: Canh hai
Chương 24: Tiểu Ngũ nhà họ Tưởng
Chương 25: Sự tự luyến khó nói hết bằng một lời
Chương 26: Tạm biệt
Chương 27: Tình cha như núi
Chương 28: Bố Tưởng cười nhạo (1)
Chương 29: Sự ân cần của anh đã sớm trở thành một phần cuộc sống của cô (1)
Chương 30: Hồi ức (Tình yêu thuở niên thiếu)
Chương 31
Chương 32: Tưởng Bách Xuyên của tôi
Chương 33: Kiếp sau vẫn muốn gặp được anh
Chương 34: Lần đầu thất tín với người khác vì cô
Chương 35: Chỉ cần anh ở nhà thì cô chẳng thiếu thứ gì
Chương 36: Thể nghiệm cực hạn (H nhẹ)
Chương 37: Quà giáng sinh
Chương 38: Anh vẫn luôn là mối ràng buộc trong lòng cô
Chương 39: Phóng viên vây kín sân bay
Chương 40: Hỏi vay tiền Tô Dương
Chương 41: Sự ăn ý vô hình
Chương 42: Tưởng Mộ Tranh - Tiểu Xuyên, cháu thật hài hước
Chương 43: Yêu là một hành trình không hồi kết
Chương 44: Chưa từng hối hận khi yêu anh
Chương 45: Thần giao cách cảm
Chương 46: Như Hoa
Chương 47: Chuyện cô không biết
Chương 48: Bữa tiệc sinh nhật đặc biệt
Chương 49: Đánh cờ
Chương 50: Về những cuốn album ảnh
Chương 51: Đồng hành cùng cô
Chương 52-1: Hai hợp một
Chương 53: Tạo bánh bao nhỏ
Chương 54: Trúng số độc đắc
Chương 55: Hút thuốc ăn mừng
Chương 56: Cầu hôn
Chương 57: Vẽ ra một chiếc nhẫn
Chương 58: Tiếp tục vung kẹo
Chương 59: Đối thủ cạnh tranh
Chương 60: Niềm vui bất ngờ không bao giờ kết thúc
Chương 61: Thời gian dần trôi, năm tháng tĩnh lặng
Chương 62: Một chiếc ô, hai bóng hình, anh gìn giữ hạnh phúc của cô
Chương 63: Thời gian là kẻ trộm trên đoạn đường ấy
Chương 64: Thanh xuân không phai tàn
Chương 65: Ngoại truyện (1): Cục Bột và Cục Kẹo
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
Tác giả
M
Mộng Tiêu Nhị
34 tác phẩm
14,399,669 chữ
Truyện cùng tác giả
Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị
63 chương
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
83 chương
Cối Xay Gió Màu Xanh - Mộng Tiêu Nhị
93 chương
Mãi Yêu Em Như Vậy
92 chương
Khi Gió Nổi Lên
107 chương