Chương 7: Những bức tranh từ quá khứ

Nhan Nguyệt tỉnh dậy trong đêm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô ngồi dậy, nhịp tim đập nhanh trong lồng ngực. Giấc mơ vừa rồi không chỉ là một hình ảnh mơ hồ, mà là một câu chuyện sống động, những ký ức mà cô cảm nhận được như thể chúng thuộc về chính mình. Một vương quốc hùng mạnh, những cuộc chiến tàn khốc, và một chàng trai với đôi mắt màu xanh biếc – đó chính là Lãnh Mặc, nhưng lại là một phiên bản khác, mạnh mẽ và kiêu hãnh.

Cô bước ra khỏi nơi nghỉ ngơi, thấy Lý Vân đang ngồi bên bờ suối, ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt thanh tú của cô. Nhan Nguyệt tiến lại gần, cảm giác như có điều gì đó quan trọng cần phải chia sẻ. “Lý Vân, ta có một giấc mơ lạ lùng,” cô nói, giọng có phần run rẩy.

“Giấc mơ về điều gì?” Lý Vân hỏi, ánh mắt cô sáng lên với sự quan tâm.

“Về Lãnh Mặc,” Nhan Nguyệt bắt đầu kể lại, “Trong giấc mơ, ta thấy cô ấy đứng giữa một trận chiến khốc liệt, với khao khát báo thù trong ánh mắt. Nhưng có một điều kỳ lạ… ta cảm thấy như ta đã sống trong ký ức đó.”

Lý Vân lắng nghe, không rời mắt khỏi Nhan Nguyệt. “Có thể đây là một dấu hiệu,” cô nói. “Có thể quá khứ của Lãnh Mặc đang ảnh hưởng đến chúng ta.”

“Nhưng sao ta lại thấy nó?” Nhan Nguyệt hỏi, sự băn khoăn hiện rõ trên gương mặt.

“Có lẽ những khả năng của ngươi đang dẫn dắt ngươi đến sự thật,” Lý Vân đáp, “Chúng ta cần thảo luận với cả nhóm.”

Nhan Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng. Cô không muốn tạo ra bất kỳ căng thẳng nào giữa các thành viên. Họ cần phải đoàn kết hơn bao giờ hết, đặc biệt khi nguy hiểm vẫn đang rình rập.

Khi nhóm họ tụ tập lại bên ánh lửa, Nhan Nguyệt bắt đầu chia sẻ giấc mơ của mình. Đường Tử, Tôn Phong và Lãnh Mặc lắng nghe, trong khi ánh lửa nhảy múa, tạo ra những bóng đổ kỳ lạ trên mặt đất.

“Đó có thể là một điềm báo,” Đường Tử nói, giọng trầm. “Nếu quá khứ của cô ấy đang ảnh hưởng đến chúng ta, thì có thể chúng ta sẽ phải đối mặt với những kẻ thù mà Lãnh Mặc đã từng chiến đấu.”“Cô ấy có thể có nhiều bí mật hơn chúng ta nghĩ,” Tôn Phong thêm vào, ánh mắt anh lấp lánh với sự tò mò. “Nếu có ai đó đang thao túng, thì chúng ta cần phải tìm hiểu.”

Lãnh Mặc im lặng, ánh mắt cô dõi về phía xa xăm. “Những ký ức ấy… có thể là phần nào trong ta,” cô thừa nhận, “Ta đã từng sống trong những giấc mơ đó, nhưng ta không nhớ rõ.”

Nhan Nguyệt cảm thấy một làn sóng đồng cảm dâng trào. “Có thể ta có thể giúp cô tìm lại những ký ức đó,” cô nói. “Nếu chúng ta cùng nhau, có lẽ sẽ khám phá ra điều gì đó quan trọng.”

“Ta không muốn trở thành gánh nặng cho các ngươi,” Lãnh Mặc đáp, giọng cô lạnh lùng nhưng ẩn chứa một chút nỗi buồn.

“Chúng ta không thể để những bí mật chia rẽ,” Lý Vân khẳng định. “Chúng ta là một nhóm, và điều quan trọng là tin tưởng nhau.”

Lãnh Mặc nhìn Lý Vân, và trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy như có một sợi dây kết nối giữa họ. “Được rồi, ta sẽ cố gắng,” cô nói, giọng cô nhẹ nhàng hơn.

Nhóm họ quyết định rằng vào sáng hôm sau, họ sẽ tìm kiếm thông tin về những thế lực đang thao túng vương quốc của Lãnh Mặc. Nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy nỗi lo lắng, bởi những bí mật chưa được khám phá có thể mang lại nguy hiểm.

Khi đêm dần trôi qua, Nhan Nguyệt lại chìm vào giấc ngủ, nhưng lần này không còn cảm giác sợ hãi. Thay vào đó, cô cảm thấy như một cuộc hành trình mới đang bắt đầu, một cuộc tìm kiếm không chỉ cho Lãnh Mặc mà cho cả nhóm. Đó không chỉ là một cuộc chiến chống lại thế lực đen tối, mà còn là hành trình khám phá bản thân.

Khi bình minh ló rạng, nhóm họ chuẩn bị lên đường. Mỗi người trong nhóm đều mang theo những bí mật, những nỗi đau và những hy vọng. Họ biết rằng phía trước còn nhiều thử thách, nhưng cũng có thể là những khám phá bất ngờ.

Trên con đường họ đi, một cảm giác không yên tâm bủa vây. Có những ánh mắt đang dõi theo từ xa, những bóng đen lén lút rình rập. Chưa ai biết rằng những bí mật sẽ sớm bị phơi bày, và cuộc chiến thực sự đang chờ đón họ ở phía trước.

truyenfull,truyenfull vn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!