Chương 10: Những bí mật của Thiên Lực

Khi nhóm của Lý Vân trốn ra khỏi quán rượu, không khí xung quanh như đặc lại, những ánh mắt lạnh lùng của kẻ thù vẫn đuổi theo họ. Họ chạy băng qua những con phố hẹp, lòng đầy lo âu nhưng không một ai dám dừng lại. Đường Tử dẫn đầu, từng bước chân mạnh mẽ như một bức tường thành, bảo vệ những người phía sau.

“Chúng ta cần phải tìm nơi ẩn nấp!” Tôn Phong kêu lên, ánh mắt tìm kiếm một chỗ trú.

“Đến đó!” Lãnh Mặc chỉ vào một ngõ hẹp bên phải, nơi có những thùng gỗ chất đống. Nhóm ngay lập tức lao vào, giấu mình sau những thùng hàng.

Hơi thở dồn dập, Lý Vân cảm thấy mồ hôi lạnh lưng. “Chúng ta không thể ở đây lâu,” cô thì thầm, “họ sẽ tìm thấy chúng ta.”

Nhan Nguyệt cúi đầu, đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự lo lắng. “Nếu họ tìm thấy chúng ta, mọi thứ sẽ chấm dứt,” cô nói, giọng yếu ớt.

“Chúng ta cần tìm hiểu về Thiên Lực,” Tôn Phong nói, cố gắng giữ tinh thần cho cả nhóm. “Có thể nó sẽ giúp chúng ta chống lại họ.”

“Thiên Lực?” Lãnh Mặc lặp lại, vẻ mặt nghi hoặc. “Nhưng chúng ta không biết gì về nó. Làm sao tìm ra được?”

“Có một nơi,” Lý Vân đột ngột nói, ánh mắt cô sáng lên. “Nghe nói có một ngôi đền cổ nằm ở phía Bắc, nơi thờ cúng Thiên Lực. Nếu chúng ta có thể đến đó, có thể tìm thấy câu trả lời.”

“Ngôi đền đó có thể bị Thái Hạo biết đến,” Đường Tử cảnh báo, “nhưng nếu đó là cơ hội duy nhất, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.”

“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Lý Vân quyết định. “Đi thôi!”

Nhóm khẽ rời khỏi chỗ ẩn nấp, nhẹ nhàng bước ra khỏi con hẻm. Họ đi về phía Bắc, hướng đến ngôi đền, trong lòng đầy hồi hộp. Mọi người đều cảm nhận được sự căng thẳng đang gia tăng. Mỗi bước đi như đưa họ gần hơn tới một bí mật lớn lao.

Khi họ đến gần ngôi đền, một cảnh tượng kỳ diệu mở ra trước mắt. Đền thờ nằm giữa những tảng đá khổng lồ, cây cối bao quanh tạo thành một vòng tay bảo vệ. Nhưng điều khiến Lý Vân ngạc nhiên nhất là những dòng chữ cổ khắc trên đá, phát sáng nhẹ nhàng như những vì sao trong đêm.

“Những dòng chữ này… có thể cho chúng ta biết về Thiên Lực,” Nhan Nguyệt nói, ánh mắt rạng ngời.

Tôn Phong tiến lại gần, bàn tay chạm vào bề mặt đá. “Có thể chúng ta cần phải giải mã chúng,” anh nói. “Để tìm ra cách sử dụng Thiên Lực.”

“Có lẽ tôi có thể giúp,” Lãnh Mặc nói, ánh mắt cô tập trung vào những dòng chữ. “Tôi đã từng nghe mẹ nói về những bí mật này.”

“Thế thì hãy bắt đầu đi,” Đường Tử thúc giục, “chúng ta không còn thời gian.”

Nhóm ngồi xuống, tập trung vào những dòng chữ. Lý Vân cảm thấy một sức mạnh kỳ diệu lan tỏa trong không khí, như thể ngôi đền này đang chờ đợi sự xuất hiện của họ. Thời gian trôi qua, những âm thanh xung quanh dần dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng thở của cả nhóm.

“Cái này… có nghĩa là…” Lãnh Mặc bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt cô mở to. “Thiên Lực có thể được khai thác từ những nguồn năng lượng tự nhiên. Chúng ta cần tìm kiếm những nơi có sức mạnh này.”“Nhưng làm sao để tìm được?” Tôn Phong hỏi, vẻ mặt trăn trở.

“Có thể có những dấu hiệu, như những hiện tượng tự nhiên kỳ lạ,” Nhan Nguyệt đề xuất. “Nếu chúng ta chú ý, có thể sẽ phát hiện ra.”

“Chúng ta cần phân chia ra,” Đường Tử nói. “Một nhóm sẽ tìm kiếm xung quanh, nhóm còn lại sẽ ở lại đây để nghiên cứu thêm.”

“Được,” Lý Vân đồng ý. “Tôn Phong và Nhan Nguyệt sẽ ở lại đây với tôi. Đường Tử và Lãnh Mặc hãy đi tìm những dấu hiệu xung quanh.”

Nhóm chia tay, mỗi người đều mang trong lòng hy vọng và lo lắng. Lý Vân nhìn theo Đường Tử và Lãnh Mặc, lòng cô dâng trào một cảm giác không thể diễn tả. Họ đang bước vào một hành trình mới, và mọi thứ sẽ không dễ dàng.

Trong khi đó, Đường Tử và Lãnh Mặc đi sâu vào rừng, tìm kiếm những dấu hiệu của Thiên Lực. Họ đi qua những tán cây rậm rạp, lắng nghe âm thanh của thiên nhiên. Đột nhiên, Lãnh Mặc dừng lại, đưa tay chỉ về phía một dòng suối.

“Nhìn kìa, dòng suối này phát sáng!” cô kêu lên.

“Đúng rồi,” Đường Tử nhìn chăm chú. “Có thể đây là một dấu hiệu của Thiên Lực.”

Họ tiến lại gần, nước trong suối lấp lánh như những viên ngọc. Đường Tử cúi xuống, thò tay vào dòng nước, cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ.

“Chúng ta phải báo cho nhóm,” anh nói, ánh mắt quyết tâm. “Đây có thể là nguồn năng lượng mà chúng ta cần.”

Trở lại ngôi đền, Lý Vân cùng Tôn Phong và Nhan Nguyệt đang nghiên cứu những dòng chữ. “Có điều gì đó rất đặc biệt,” Tôn Phong nói. “Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về cách điều khiển Thiên Lực.”

“Có lẽ chúng ta sẽ cần một nghi thức nào đó,” Nhan Nguyệt gợi ý.

Ngay khi họ đang thảo luận, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài. Nhóm lập tức dừng lại, ánh mắt trao nhau sự lo lắng.

“Có ai đó đến!” Lý Vân thì thầm.

Họ nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, trái tim đập nhanh như trống. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, và họ nhận ra rằng một nhóm người đang tiến vào ngôi đền, dẫn đầu bởi Thái Hạo. Hắn ta cười khẩy, ánh mắt đầy kiêu ngạo.

“Đã đến lúc các ngươi phải trả giá cho những gì đã làm,” Thái Hạo tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp nơi.

Lý Vân cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào. Họ đã không còn thời gian để chuẩn bị. Cuộc chiến sắp bắt đầu, và họ phải tìm cách sử dụng Thiên Lực nếu không muốn thất bại.

Trong giây phút ấy, Lý Vân cảm nhận được sức mạnh trong mình đang trỗi dậy. Cô nắm chặt tay, quyết tâm không để bản thân và những người bạn bị đánh bại. Họ sẽ chiến đấu, không chỉ cho chính mình mà còn cho tất cả những người đang chờ đợi một tia hy vọng.

truyenfull,truyenfull vn

0 bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!

Đăng Nhập

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!