Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 67: Trừng phạt
Độc Hậu Trùng Sinh, Nàng Thê Hung Hãn Của Lãnh Vương Phúc Hắc
Thu Thủy Linh Nhi
1,249 từ
11:42 - 26/05/2026
1,102
"A!" Tô Minh Ngọc sợ hãi kêu nhảy dựng lên, lại không nghĩ rằng, động tác quá mạnh làm cho đàn cổ trước mặt rơi xuống mặt đất.
Hơn nữa rơi xuống lại rất cổ quái, rơi xuống một cái lại bật lên rồi lại rơi xuống..
Bởi vì chỗ ngồi của Hạ Lan Tuyết, không những cản trở tầm mắt của Cơ Hoa Âm, mà còn cản trở động tác hắn cứu đàn.
Thật là bi ai, đàn cổ bị rớt lên bật xuống hai lần gãy mất rồi.
Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Tô Minh Ngọc sợ hãi trắng bệch, bất chấp có con vật nhỏ đang chạy trong cổ áo ấp úng.
"Hoa Âm, ta... A." Cũng không biết là do bị tiểu động vật kia cắn hay là bị làm sao, nàng ta vừa định giải thích, khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên lại vặn vẹo, cả thân thể căng thẳng, sợ hãi vừa thống khổ nhìn Cơ Hoa Âm, đột nhiên, như không chịu được nữa, vành mắt đỏ lên, chạy đi mất.
"Ui cha." Hạ Lan Tuyết hậu tri hậu giác đứng dậy, đi đến bên cạnh đàn cổ bị rơi, lại nhìn qua bóng dáng Tô Minh Ngọc đang bỏ chạy, vẻ mặt rất ngạc nhiên cùng khó hiểu, "A, Tô tỷ tỷ làm rơi đàn của ngươi, bỏ chạy mất rồi ?"
"Nên chạy không phải là ngươi sao?" Cơ Hoa Âm ngẩng đầu lên, đáy mắt thoáng cái ngưng tụ ánh sáng lạnh lẽo.
"A? Thế nào lại là ta?"Hạ Lan Tuyết giả bộ hồ đồ, ngượng ngùng cười cười, nhìn thân hình cao lớn của hắn đứng lên, sợ xoay người bỏ chạy, "Ui, ta thiếu chút nữa đã quên mất, cha ta bị bệnh, đang đợi ta mua thuốc về nhà."
Nhưng mà, hiển nhiên nàng không có vận may như Tô Minh Ngọc, cho dù nàng dùng khinh công, đã nhảy lên ngọn cây cao như vậy rồi còn bị hắn bắt được .
Trên cây ngô đồng cạnh đó, tay hắn đang nắm lấy cái cổ mảnh khảnh của nàng.
"Không có làm việc trái với lương tâm, chạy cái gì?" Giọng nói hắn không có tý cảm xúc nào, nhưng ánh mắt hắn lại như lưỡi dao, nhìn nàng chằm chằm như nhìn một con mồi đợi làm thịt.
"Ta nói là, cha ta bị bệnh, đang chờ ta mua thuốc về." Bất chấp trên cổ đau đớn, nàng cố gắng nhìn hắn cười nịnh nọt, cười hết sức nhu thuận, biết điều.
"Tiếp tục diễn." Hắn lẳng lặng nhìn nàng, trên tay độ mạnh yếu từng điểm từng điểm buộc chặt.
Hô hấp Hạ Lan Tuyết không thoải mái, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt đỏ bừng, vội giãy giụa la ầm lên, "Được rồi được rồi, cha ta không có bệnh, tổ mẫu ta bị bệnh, được chưa?"
"Nói năng bậy bạ." Cơ Hoa Âm đột nhiên nhẹ buông tay, thân thể Hạ Lan Tuyết mềm nhũn, thiếu chút nữa té xuống, giật mình một cái, sợ hãi vội vàng nhắm mắt lại, đột nhiên bên hông bị túm lại.
A, vẫn không nỡ bỏ nàng đi?
Bên môi nàng mới sung sướng cong lên, liền cảm giác trước ngực chợt lạnh, quần áo như bị tuột ra, chẳng những lộ ra q**n l*t bên trong, còn lộ ra cần cổ bạch ngọc cùng với xương quai xanh tinh xảo.
"Này, ngươi làm gì thế? Ban ngày ban mặt đùa giỡn bổn tiểu thư **?" Hạ Lan Tuyết tiểu tâm can run rẩy, người này sẽ không phải mượn cớ tức giận mà ba ba bằng bằng nàng trên tàng cây chứ?
Mặc dù nàng cũng là vui lòng , nhưng lại có cảm giác sự việc tiến triển quá nhanh hơn nữa, lần đầu tiên của nàng không thể ấm áp một chút sao?
Mới suy nghĩ miên man, chỉ thấy Cơ Hoa Âm đem nàng hai tay giơ lên cao đỉnh đầu, một tay khác cầm lấy thắt lưng của nàng, rồi buộc chặt hai tay nàng lại.
"Cơ Hoa Âm, ngươi muốn làm gì? Sẽ không phải là chơi mấy trò b**n th** kia chứ? Lão nương không làm, mau buông ta ra, không phải vậy... A..."
Đai lưng bị buộc vào cành cây, cả người nàng bị đẩy ra ngoài, đung đưa vài vòng trong không trung.
Một hồi qua đi, Hạ Lan Tuyết mới bi thống nhận ra rằng, nàng bị tên khốn kiếp kia treo trên cây to.
Hơn nữa rơi xuống lại rất cổ quái, rơi xuống một cái lại bật lên rồi lại rơi xuống..
Bởi vì chỗ ngồi của Hạ Lan Tuyết, không những cản trở tầm mắt của Cơ Hoa Âm, mà còn cản trở động tác hắn cứu đàn.
Thật là bi ai, đàn cổ bị rớt lên bật xuống hai lần gãy mất rồi.
Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn của Tô Minh Ngọc sợ hãi trắng bệch, bất chấp có con vật nhỏ đang chạy trong cổ áo ấp úng.
"Hoa Âm, ta... A." Cũng không biết là do bị tiểu động vật kia cắn hay là bị làm sao, nàng ta vừa định giải thích, khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên lại vặn vẹo, cả thân thể căng thẳng, sợ hãi vừa thống khổ nhìn Cơ Hoa Âm, đột nhiên, như không chịu được nữa, vành mắt đỏ lên, chạy đi mất.
"Ui cha." Hạ Lan Tuyết hậu tri hậu giác đứng dậy, đi đến bên cạnh đàn cổ bị rơi, lại nhìn qua bóng dáng Tô Minh Ngọc đang bỏ chạy, vẻ mặt rất ngạc nhiên cùng khó hiểu, "A, Tô tỷ tỷ làm rơi đàn của ngươi, bỏ chạy mất rồi ?"
"Nên chạy không phải là ngươi sao?" Cơ Hoa Âm ngẩng đầu lên, đáy mắt thoáng cái ngưng tụ ánh sáng lạnh lẽo.
"A? Thế nào lại là ta?"Hạ Lan Tuyết giả bộ hồ đồ, ngượng ngùng cười cười, nhìn thân hình cao lớn của hắn đứng lên, sợ xoay người bỏ chạy, "Ui, ta thiếu chút nữa đã quên mất, cha ta bị bệnh, đang đợi ta mua thuốc về nhà."
Nhưng mà, hiển nhiên nàng không có vận may như Tô Minh Ngọc, cho dù nàng dùng khinh công, đã nhảy lên ngọn cây cao như vậy rồi còn bị hắn bắt được .
Trên cây ngô đồng cạnh đó, tay hắn đang nắm lấy cái cổ mảnh khảnh của nàng.
"Không có làm việc trái với lương tâm, chạy cái gì?" Giọng nói hắn không có tý cảm xúc nào, nhưng ánh mắt hắn lại như lưỡi dao, nhìn nàng chằm chằm như nhìn một con mồi đợi làm thịt.
"Ta nói là, cha ta bị bệnh, đang chờ ta mua thuốc về." Bất chấp trên cổ đau đớn, nàng cố gắng nhìn hắn cười nịnh nọt, cười hết sức nhu thuận, biết điều.
"Tiếp tục diễn." Hắn lẳng lặng nhìn nàng, trên tay độ mạnh yếu từng điểm từng điểm buộc chặt.
Hô hấp Hạ Lan Tuyết không thoải mái, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt đỏ bừng, vội giãy giụa la ầm lên, "Được rồi được rồi, cha ta không có bệnh, tổ mẫu ta bị bệnh, được chưa?"
"Nói năng bậy bạ." Cơ Hoa Âm đột nhiên nhẹ buông tay, thân thể Hạ Lan Tuyết mềm nhũn, thiếu chút nữa té xuống, giật mình một cái, sợ hãi vội vàng nhắm mắt lại, đột nhiên bên hông bị túm lại.
A, vẫn không nỡ bỏ nàng đi?
Bên môi nàng mới sung sướng cong lên, liền cảm giác trước ngực chợt lạnh, quần áo như bị tuột ra, chẳng những lộ ra q**n l*t bên trong, còn lộ ra cần cổ bạch ngọc cùng với xương quai xanh tinh xảo.
"Này, ngươi làm gì thế? Ban ngày ban mặt đùa giỡn bổn tiểu thư **?" Hạ Lan Tuyết tiểu tâm can run rẩy, người này sẽ không phải mượn cớ tức giận mà ba ba bằng bằng nàng trên tàng cây chứ?
Mặc dù nàng cũng là vui lòng , nhưng lại có cảm giác sự việc tiến triển quá nhanh hơn nữa, lần đầu tiên của nàng không thể ấm áp một chút sao?
Mới suy nghĩ miên man, chỉ thấy Cơ Hoa Âm đem nàng hai tay giơ lên cao đỉnh đầu, một tay khác cầm lấy thắt lưng của nàng, rồi buộc chặt hai tay nàng lại.
"Cơ Hoa Âm, ngươi muốn làm gì? Sẽ không phải là chơi mấy trò b**n th** kia chứ? Lão nương không làm, mau buông ta ra, không phải vậy... A..."
Đai lưng bị buộc vào cành cây, cả người nàng bị đẩy ra ngoài, đung đưa vài vòng trong không trung.
Một hồi qua đi, Hạ Lan Tuyết mới bi thống nhận ra rằng, nàng bị tên khốn kiếp kia treo trên cây to.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cầu phúc
Chương 2: 2: Đánh vỡ
Chương 3: 3: Hoàng thượng oai hùng
Chương 4: 4: Phản ứng ở khắp nơi
Chương 5: 5: An tâm
Chương 6: 6: Tỉnh lại
Chương 7: 7: Trị liệu
Chương 8: 8: Thay y phục
Chương 9: 9: Cứu mạng
Chương 10: 10: Cố nhân
Chương 11: 11: Thương
Chương 12: 12: Khó có thể mở miệng
Chương 13: 13: Không biết xấu hổ
Chương 14: 14: Phát tác
Chương 15: 15: Quỵt nợ
Chương 16: 16: Nếu không đi
Chương 17: 17: Lấy oán trả ơn
Chương 18: 18: Đáng tiếc
Chương 19: 19: Làm chủ
Chương 20: 20: Song hoàng
Chương 21: 21: Cười giỡn
Chương 22: 22: Thiếu Khâm đại nhân
Chương 23: 23: Người tuyệt vời
Chương 24: 24: Gấp gáp
Chương 25: 25: Cười giỡn
Chương 26: 26: Không thú vị
Chương 27: 27: Không cam lòng
Chương 28: 28: Tiên phát chế nhân
Chương 29: 29: Chết không có gì đáng tiếc
Chương 30: 30: Đau đầu
Chương 31: 31: Tâm ý
Chương 32: 32: Xử trí
Chương 33: 33: Đụng vào
Chương 34: 34: Tô đại tiểu thư
Chương 35: 35: Bị đen
Chương 36: 36: Phá án
Chương 37: 37: An ủi
Chương 38: 38: Không đếm xỉa đến
Chương 39: 39: Quen thuộc
Chương 40: 40: Chỗ đau
Chương 41: 41: Thái tử
Chương 42: 42: Tương tự
Chương 43: 43: Sắc giới
Chương 44: 44: Chọn giường
Chương 45: 45: Trúng gió
Chương 46: 46: Đùa
Chương 47: 47: Cắn chết hắn
Chương 48: 48: Chế nhạo
Chương 49: 49: Tiểu tặc
Chương 50: 50: Đồ cưới
Chương 51: 51: Ước hẹn ba năm
Chương 52: 52: Bá đạo
Chương 53: 53: Nhãn đao tử
Chương 54: 54: Hung ác
Chương 55: 55: Suy đoán
Chương 56: 56: Đần độn
Chương 57: 57: Nhớ không rõ
Chương 58: 58: Trêu chọc
Chương 59: 59: Khiển trách
Chương 60: 60: Chải đầu
Chương 61: 61: Không được vào cửa
Chương 62: 62: Hưởng thụ
Chương 63: 63: Nghe lén
Chương 64: 64: Chất vấn
Chương 65: 65: Kim ốc tàng kiều
Chương 66: 66: Người thô lỗ
Chương 67: 67: Trừng phạt
Chương 68: 68: Yêu cầu
Chương 69: 69: Minh đoạt
Chương 70: 70: Trộm?
Chương 71: 71: Bất tiện
Chương 72: 72-1: Cơ Hoa Âm, ta sai rồi (1)
Chương 73: 73-1: Ép buộc
Chương 74: 74: Tương kế tựu kế
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77-1: Xúi giục
Chương 78: 78-1
Chương 79: 79: Hoàng tước ở phía sau
Chương 80: 80: Say rượu
Chương 81: 81: Trêu ghẹo
Chương 82: 82-1: Chỉ có hắn (1)
Chương 83: 83: Chim to
Chương 84: 84: Mềm nắn rắn buông
Chương 85: 85: Đánh nhau
Chương 86: 86: Không đói bụng
Chương 87: 87: Dạy nàng luyện võ
Chương 88: 88: Ngạc nhiên mừng rỡ
Chương 89: 89: Nam Cung Khế
Chương 90: 90: Quân cờ
Chương 91: 91: Trừ tà
Chương 92: 92: Giết chết luận
Chương 93: 93: Hỉ sự
Chương 94: 94: Đề điểm
Chương 95: 95: Hiểu lầm lớn
Chương 96: 96: Không có thiên lý
Chương 97: 97: Nhắc nhở
Chương 98: 98: Hô hấp, ngu ngốc
Chương 99: 99: Còn muốn
Chương 100: 100: Quy củ
Chương 101: 101: Nhìn có chút hả hê
Chương 102: 102: Thích ăn
Chương 103: 103: Kế phản gián
Chương 104: 104: Bị cầm tù
Chương 105: 105: Không muốn đưa
Chương 106: 106: Người quan trọng
Chương 107: 107: Có phúc
Chương 108: 108: Kỳ dược
Chương 109: 109: Trọng viết
Chương 110: 110: Yêu cầu
Chương 111: 111: Sinh nghi
Chương 112: 112: Tiến cung lại gặp mặt
Chương 113: 113: Đến
Chương 114: 114: Cái gì cũng không biết làm, liền cút
Chương 115: 115: Đã ghiền
Chương 116: 116: Ăn cây táo, rào cây sung
Chương 117: 117: Tìm phu (1)
Chương 118: 118-1: Săn sóc (1)
Chương 119: 119: Động tâm tư đến đoạt
Chương 120: 120: Kinh hãi
Chương 121: 121: Phóng hỏa
Chương 122: 122: Cho tới nay đều là giải dược của hắn
Chương 123: 123: Giả ngu
Chương 124: 124: Nhớ tới ta thì mang ta theo
Chương 125: 125: Ta cưới ngươi
Chương 126: 126: Nghĩ tới ta và ngươi?
Chương 127: 127: Tìm cớ
Chương 128: 128: Mỹ vị
Chương 129: 129: Cơ tướng quân rất hiểu phụ nữ sao?
Chương 130: 130: Không trăng không gió đêm
Chương 131: 131: Chỉnh người
Chương 132: 132: Thiếu Khâm đại nhân bị bệnh
Chương 133: 133: Nàng đã lại bị hắn khống chế được, tránh không thoát
Chương 134: 134: Khóc cái gì? Không phải là để ngươi cắn sao?
Chương 135: 135: Hắn không muốn gặp ta
Chương 136: 136: Sức ghen quá trớn
Chương 137: 137: Phu xướng phụ tùy
Chương 138: 138: Phu xướng phụ tùy
Chương 139: 139: Chân tướng, vị hôn phu?
Chương 140: 140: Không ngoan ngoãn
Chương 141: 141: Đêm nay ta lưu lại
Chương 142: 142: Ngươi có thể hay không? Nếu không để ta
Chương 143: 143: Ân cứu mạng
Chương 144: 144: Sư tử Hà Đông rống hóa thân con cừu nhỏ
Chương 145: 145: Ngoa nhân tiền bạc
Chương 146: 146: Nghe diễn
Chương 147: 147: Hắn rất yêu thích ta
Chương 148: 148: Y quan đổi dược cho ngươi, đi đâu rồi?
Chương 149: 149: Kiểm tra, vui vẻ chốn khuê phòng
Chương 150: 150: Trốn
Chương 151: 151: Khá lắm nha đầu vô tâm
Chương 152: 152: Phẩm rượu rất kém cỏi (Khả năng uống rượu)
Chương 153: 153: Đau thắt lưng
Chương 154: 154: Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt
Chương 155: 155: Khách điếm ngăn chặn
Chương 156: 156: Tranh đoạt
Chương 157: 157: Hồi kinh
Chương 158: 158: Thân thế của Gia
Chương 159: 159: Đừng mơ tưởng
Chương 160: 160: Thân thể đơn bạc, không thể trải qua mệt mỏi
Chương 161: 161: Ở riêng
Chương 162: 162-1: Hạnh phúc, nở hoa kết quả (hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp