Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 2: Đánh vỡ
Độc Hậu Trùng Sinh, Nàng Thê Hung Hãn Của Lãnh Vương Phúc Hắc
Thu Thủy Linh Nhi
1,209 từ
11:40 - 26/05/2026
1,075
Thanh âm kia đúng là Hạ Lan Chi , nhưng hiển nhiên, bên trong không chỉ có một mình nàng ta.
Hạ Lan Tuyết là người từng trải, dựa vào đạo thanh âm vừa rồi cũng đoán được bên trong có chuyện gì phát sinh.
Nếu nói là Hạ Lan Chi tuổi không nhỏ, phát sinh chuyện như vậy cũng ở trong tình lý, như ở dĩ vãng, Hạ Lan Tuyết tất nhiên sẽ không truy cứu, nói không chừng còn có thể thành toàn.
Nhưng hiện nay, tỷ tỷ bệnh nặng, mà nàng làm muội muội lại dựa vào danh nghĩa cầu phúc cho tỷ tỷ, lại vụng trộm ở trong cung của tỷ tỷ.
Hạ Lan Tuyết cảm thấy rất đâm tâm.
"Bên trong là ai?" Nàng nghiêm nghị chất vấn.
Xạ Nguyệt, Ấp Nguyệt đều ngốc rồi, môi rung động lại nói không nên lời.
Hoàng hậu tàn nhẫn, các nàng đều biết , nếu như chuyện này bị vạch trần, các nàng không ai có thể sống được.
"Là, là - -" Ấp Nguyệt chính vắt hết óc nghĩ vơ vét lý do lừa dối cho qua, tuy nhiên, bên trong lại truyền tới thanh âm vui sướng, có nữ, cũng có nam.
Nữ tự nhiên là Hạ Lan Chi, còn thanh âm nam nhân kia...
Hạ Lan Tuyết cả người như bị sét đánh, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, cũng không biết ở đâu ra khí lực, theo bản năng đẩy Đàn Hương ra, lảo đảo vọt vào trong phòng.
"Nương nương." Ấp Nguyệt không ngăn cản lại, liền hô to, để bên người bên trong có thể nghe thấy.
Nhưng mà, sau màn trên mặt giường lớn, một đôi nam nữ đang quấn quýt si mê, lại hồn nhiên không hay có người xông vào.
Hạ Lan Chi thậm chí không vui nhăn hạ đôi mi thanh tú, trong miệng lẩm bẩm, "Nha đầu Ấp Nguyệt chết tiệt kia hô loạn cái gì không biết, tí nữa ta xử lý nàng."
"Để ý nàng làm chi?" Nam Cung Khế bàn tay nhẹ khẽ vuốt vuốt sống lưng bóng loáng của nàng, khóe môi mỉm cười, "Chi Nhi, vừa rồi có thoải mái không?"
"Ưm, Hoàng thượng, người xấu, Chi Nhi không để ý tới người." Hạ Lan Chi thẹn thùng vùi mặt trong ngực hắn, chỉ rầu rĩ cười.
Loại tư thái tiểu nữ nhi thẹn thùng này, chọc trong lòng Nam Cung Khế ngứa một chút, nhịn không được nghiêng người lại đè Hạ Lan Chi xuống.
Lại không nghĩ, lơ đãng nhìn lên, sau màn che có một người đang đứng, hắn sợ run , lại lăn từ trên người Hạ Lan Chi xuống.
"Hoàng thượng, làm sao vậy?" Hạ Lan Chi nghi hoặc hỏi.
Nam Cung Khế lại núp ở phía sau nàng, ngón tay chỉ màn che, nơm nớp lo sợ nói không lên một câu hoàn chỉnh, "Hoàng, hoàng hậu, sau..."
"Cái gì hoàng hậu?" Hạ Lan Chi theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Hạ Lan Tuyết mạnh mẽ vén màn che lên, âm lãnh đến gần, khuôn mặt nhỏ nhắn trong khoảnh khắc sợ không còn huyết sắc.
Còn không đợi nàng ta phản ứng, Nam Cung Khế đã một cước đạp nàng ta xuống giường, không để ý nàng ta té có bị thương không, đã liền quỳ trên mép giường, đáng thương mà vô tội giải thích với Hạ Lan Tuyết.
"Hoàng hậu, là tiện nhân kia dụ dỗ, mê hoặc trẫm, trẫm vốn là muốn đi tìm hoàng hậu , là nàng nói muốn thương lượng cùng trẫm chuyện hoàng hậu bệnh nặng..."
"Sau đó thì sao? Liền thương lượng đến trên giường?" Nhìn trên giường, dưới giường một đôi cẩu nam nữ này, Hạ Lan Tuyết không biết là nên khóc hay nên cười, suy nghĩ trong lòng thật giống như dấy lên ngọn lửa hừng hực, đốt lục phủ ngũ tạng nàng đều đau nhức.
Nhưng mà, cũng không phải đau lòng.
Nhìn Hạ Lan Tuyết âm trầm không thấy đáy mắt, Nam Cung Khế đáy mắt lóe qua thoáng cái tối tăm, mạnh mẽ nhào tới trước, ôm lấy Hạ Lan Tuyết.
"Hoàng hậu, trẫm sai rồi, trẫm cũng không dám nữa..."
Theo thanh âm hắn ân hận xin lỗi, một cái trâm bạch ngọc vươn tới hung hăng đâm vào cổ Hạ Lan Tuyết, trong nháy mắt máu đỏ tươi chảy ra, nhiễm đỏ quần áo nàng tỉ mỉ mặc vào.
Hạ Lan Tuyết là người từng trải, dựa vào đạo thanh âm vừa rồi cũng đoán được bên trong có chuyện gì phát sinh.
Nếu nói là Hạ Lan Chi tuổi không nhỏ, phát sinh chuyện như vậy cũng ở trong tình lý, như ở dĩ vãng, Hạ Lan Tuyết tất nhiên sẽ không truy cứu, nói không chừng còn có thể thành toàn.
Nhưng hiện nay, tỷ tỷ bệnh nặng, mà nàng làm muội muội lại dựa vào danh nghĩa cầu phúc cho tỷ tỷ, lại vụng trộm ở trong cung của tỷ tỷ.
Hạ Lan Tuyết cảm thấy rất đâm tâm.
"Bên trong là ai?" Nàng nghiêm nghị chất vấn.
Xạ Nguyệt, Ấp Nguyệt đều ngốc rồi, môi rung động lại nói không nên lời.
Hoàng hậu tàn nhẫn, các nàng đều biết , nếu như chuyện này bị vạch trần, các nàng không ai có thể sống được.
"Là, là - -" Ấp Nguyệt chính vắt hết óc nghĩ vơ vét lý do lừa dối cho qua, tuy nhiên, bên trong lại truyền tới thanh âm vui sướng, có nữ, cũng có nam.
Nữ tự nhiên là Hạ Lan Chi, còn thanh âm nam nhân kia...
Hạ Lan Tuyết cả người như bị sét đánh, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, cũng không biết ở đâu ra khí lực, theo bản năng đẩy Đàn Hương ra, lảo đảo vọt vào trong phòng.
"Nương nương." Ấp Nguyệt không ngăn cản lại, liền hô to, để bên người bên trong có thể nghe thấy.
Nhưng mà, sau màn trên mặt giường lớn, một đôi nam nữ đang quấn quýt si mê, lại hồn nhiên không hay có người xông vào.
Hạ Lan Chi thậm chí không vui nhăn hạ đôi mi thanh tú, trong miệng lẩm bẩm, "Nha đầu Ấp Nguyệt chết tiệt kia hô loạn cái gì không biết, tí nữa ta xử lý nàng."
"Để ý nàng làm chi?" Nam Cung Khế bàn tay nhẹ khẽ vuốt vuốt sống lưng bóng loáng của nàng, khóe môi mỉm cười, "Chi Nhi, vừa rồi có thoải mái không?"
"Ưm, Hoàng thượng, người xấu, Chi Nhi không để ý tới người." Hạ Lan Chi thẹn thùng vùi mặt trong ngực hắn, chỉ rầu rĩ cười.
Loại tư thái tiểu nữ nhi thẹn thùng này, chọc trong lòng Nam Cung Khế ngứa một chút, nhịn không được nghiêng người lại đè Hạ Lan Chi xuống.
Lại không nghĩ, lơ đãng nhìn lên, sau màn che có một người đang đứng, hắn sợ run , lại lăn từ trên người Hạ Lan Chi xuống.
"Hoàng thượng, làm sao vậy?" Hạ Lan Chi nghi hoặc hỏi.
Nam Cung Khế lại núp ở phía sau nàng, ngón tay chỉ màn che, nơm nớp lo sợ nói không lên một câu hoàn chỉnh, "Hoàng, hoàng hậu, sau..."
"Cái gì hoàng hậu?" Hạ Lan Chi theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy Hạ Lan Tuyết mạnh mẽ vén màn che lên, âm lãnh đến gần, khuôn mặt nhỏ nhắn trong khoảnh khắc sợ không còn huyết sắc.
Còn không đợi nàng ta phản ứng, Nam Cung Khế đã một cước đạp nàng ta xuống giường, không để ý nàng ta té có bị thương không, đã liền quỳ trên mép giường, đáng thương mà vô tội giải thích với Hạ Lan Tuyết.
"Hoàng hậu, là tiện nhân kia dụ dỗ, mê hoặc trẫm, trẫm vốn là muốn đi tìm hoàng hậu , là nàng nói muốn thương lượng cùng trẫm chuyện hoàng hậu bệnh nặng..."
"Sau đó thì sao? Liền thương lượng đến trên giường?" Nhìn trên giường, dưới giường một đôi cẩu nam nữ này, Hạ Lan Tuyết không biết là nên khóc hay nên cười, suy nghĩ trong lòng thật giống như dấy lên ngọn lửa hừng hực, đốt lục phủ ngũ tạng nàng đều đau nhức.
Nhưng mà, cũng không phải đau lòng.
Nhìn Hạ Lan Tuyết âm trầm không thấy đáy mắt, Nam Cung Khế đáy mắt lóe qua thoáng cái tối tăm, mạnh mẽ nhào tới trước, ôm lấy Hạ Lan Tuyết.
"Hoàng hậu, trẫm sai rồi, trẫm cũng không dám nữa..."
Theo thanh âm hắn ân hận xin lỗi, một cái trâm bạch ngọc vươn tới hung hăng đâm vào cổ Hạ Lan Tuyết, trong nháy mắt máu đỏ tươi chảy ra, nhiễm đỏ quần áo nàng tỉ mỉ mặc vào.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Cầu phúc
Chương 2: 2: Đánh vỡ
Chương 3: 3: Hoàng thượng oai hùng
Chương 4: 4: Phản ứng ở khắp nơi
Chương 5: 5: An tâm
Chương 6: 6: Tỉnh lại
Chương 7: 7: Trị liệu
Chương 8: 8: Thay y phục
Chương 9: 9: Cứu mạng
Chương 10: 10: Cố nhân
Chương 11: 11: Thương
Chương 12: 12: Khó có thể mở miệng
Chương 13: 13: Không biết xấu hổ
Chương 14: 14: Phát tác
Chương 15: 15: Quỵt nợ
Chương 16: 16: Nếu không đi
Chương 17: 17: Lấy oán trả ơn
Chương 18: 18: Đáng tiếc
Chương 19: 19: Làm chủ
Chương 20: 20: Song hoàng
Chương 21: 21: Cười giỡn
Chương 22: 22: Thiếu Khâm đại nhân
Chương 23: 23: Người tuyệt vời
Chương 24: 24: Gấp gáp
Chương 25: 25: Cười giỡn
Chương 26: 26: Không thú vị
Chương 27: 27: Không cam lòng
Chương 28: 28: Tiên phát chế nhân
Chương 29: 29: Chết không có gì đáng tiếc
Chương 30: 30: Đau đầu
Chương 31: 31: Tâm ý
Chương 32: 32: Xử trí
Chương 33: 33: Đụng vào
Chương 34: 34: Tô đại tiểu thư
Chương 35: 35: Bị đen
Chương 36: 36: Phá án
Chương 37: 37: An ủi
Chương 38: 38: Không đếm xỉa đến
Chương 39: 39: Quen thuộc
Chương 40: 40: Chỗ đau
Chương 41: 41: Thái tử
Chương 42: 42: Tương tự
Chương 43: 43: Sắc giới
Chương 44: 44: Chọn giường
Chương 45: 45: Trúng gió
Chương 46: 46: Đùa
Chương 47: 47: Cắn chết hắn
Chương 48: 48: Chế nhạo
Chương 49: 49: Tiểu tặc
Chương 50: 50: Đồ cưới
Chương 51: 51: Ước hẹn ba năm
Chương 52: 52: Bá đạo
Chương 53: 53: Nhãn đao tử
Chương 54: 54: Hung ác
Chương 55: 55: Suy đoán
Chương 56: 56: Đần độn
Chương 57: 57: Nhớ không rõ
Chương 58: 58: Trêu chọc
Chương 59: 59: Khiển trách
Chương 60: 60: Chải đầu
Chương 61: 61: Không được vào cửa
Chương 62: 62: Hưởng thụ
Chương 63: 63: Nghe lén
Chương 64: 64: Chất vấn
Chương 65: 65: Kim ốc tàng kiều
Chương 66: 66: Người thô lỗ
Chương 67: 67: Trừng phạt
Chương 68: 68: Yêu cầu
Chương 69: 69: Minh đoạt
Chương 70: 70: Trộm?
Chương 71: 71: Bất tiện
Chương 72: 72-1: Cơ Hoa Âm, ta sai rồi (1)
Chương 73: 73-1: Ép buộc
Chương 74: 74: Tương kế tựu kế
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77-1: Xúi giục
Chương 78: 78-1
Chương 79: 79: Hoàng tước ở phía sau
Chương 80: 80: Say rượu
Chương 81: 81: Trêu ghẹo
Chương 82: 82-1: Chỉ có hắn (1)
Chương 83: 83: Chim to
Chương 84: 84: Mềm nắn rắn buông
Chương 85: 85: Đánh nhau
Chương 86: 86: Không đói bụng
Chương 87: 87: Dạy nàng luyện võ
Chương 88: 88: Ngạc nhiên mừng rỡ
Chương 89: 89: Nam Cung Khế
Chương 90: 90: Quân cờ
Chương 91: 91: Trừ tà
Chương 92: 92: Giết chết luận
Chương 93: 93: Hỉ sự
Chương 94: 94: Đề điểm
Chương 95: 95: Hiểu lầm lớn
Chương 96: 96: Không có thiên lý
Chương 97: 97: Nhắc nhở
Chương 98: 98: Hô hấp, ngu ngốc
Chương 99: 99: Còn muốn
Chương 100: 100: Quy củ
Chương 101: 101: Nhìn có chút hả hê
Chương 102: 102: Thích ăn
Chương 103: 103: Kế phản gián
Chương 104: 104: Bị cầm tù
Chương 105: 105: Không muốn đưa
Chương 106: 106: Người quan trọng
Chương 107: 107: Có phúc
Chương 108: 108: Kỳ dược
Chương 109: 109: Trọng viết
Chương 110: 110: Yêu cầu
Chương 111: 111: Sinh nghi
Chương 112: 112: Tiến cung lại gặp mặt
Chương 113: 113: Đến
Chương 114: 114: Cái gì cũng không biết làm, liền cút
Chương 115: 115: Đã ghiền
Chương 116: 116: Ăn cây táo, rào cây sung
Chương 117: 117: Tìm phu (1)
Chương 118: 118-1: Săn sóc (1)
Chương 119: 119: Động tâm tư đến đoạt
Chương 120: 120: Kinh hãi
Chương 121: 121: Phóng hỏa
Chương 122: 122: Cho tới nay đều là giải dược của hắn
Chương 123: 123: Giả ngu
Chương 124: 124: Nhớ tới ta thì mang ta theo
Chương 125: 125: Ta cưới ngươi
Chương 126: 126: Nghĩ tới ta và ngươi?
Chương 127: 127: Tìm cớ
Chương 128: 128: Mỹ vị
Chương 129: 129: Cơ tướng quân rất hiểu phụ nữ sao?
Chương 130: 130: Không trăng không gió đêm
Chương 131: 131: Chỉnh người
Chương 132: 132: Thiếu Khâm đại nhân bị bệnh
Chương 133: 133: Nàng đã lại bị hắn khống chế được, tránh không thoát
Chương 134: 134: Khóc cái gì? Không phải là để ngươi cắn sao?
Chương 135: 135: Hắn không muốn gặp ta
Chương 136: 136: Sức ghen quá trớn
Chương 137: 137: Phu xướng phụ tùy
Chương 138: 138: Phu xướng phụ tùy
Chương 139: 139: Chân tướng, vị hôn phu?
Chương 140: 140: Không ngoan ngoãn
Chương 141: 141: Đêm nay ta lưu lại
Chương 142: 142: Ngươi có thể hay không? Nếu không để ta
Chương 143: 143: Ân cứu mạng
Chương 144: 144: Sư tử Hà Đông rống hóa thân con cừu nhỏ
Chương 145: 145: Ngoa nhân tiền bạc
Chương 146: 146: Nghe diễn
Chương 147: 147: Hắn rất yêu thích ta
Chương 148: 148: Y quan đổi dược cho ngươi, đi đâu rồi?
Chương 149: 149: Kiểm tra, vui vẻ chốn khuê phòng
Chương 150: 150: Trốn
Chương 151: 151: Khá lắm nha đầu vô tâm
Chương 152: 152: Phẩm rượu rất kém cỏi (Khả năng uống rượu)
Chương 153: 153: Đau thắt lưng
Chương 154: 154: Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt
Chương 155: 155: Khách điếm ngăn chặn
Chương 156: 156: Tranh đoạt
Chương 157: 157: Hồi kinh
Chương 158: 158: Thân thế của Gia
Chương 159: 159: Đừng mơ tưởng
Chương 160: 160: Thân thể đơn bạc, không thể trải qua mệt mỏi
Chương 161: 161: Ở riêng
Chương 162: 162-1: Hạnh phúc, nở hoa kết quả (hoàn)
Không tìm thấy chương nào phù hợp