Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 23: Tình này biết nói với ai
Thoáng chốc, ánh mắt bị một màu đen như mực bao phủ, hai người chen nhau trong quan tài ngọc khiến không gian lộ rõ vẻ chật hẹp, ta cũng không biết ta cùng Lạc Thần rốt cuộc là dùng tư thế xấu hổ như thế nào ôm lấy nhau, thân thể bất đắc dĩ dính sát vào nhau, co mình nằm trong chốn nhỏ hẹp này.
Trong hơi thở ngửi thấy mùi gỗ thơm từ quan tài, ta vừa muốn phân biệt rõ ràng, mùi gỗ thơm nọ lại nhanh chóng bị hương thơm dịu nhẹ kín đáo từ trêи người Lạc Thần tản ra che dấu.
Ta không thể không thừa nhận ta cực kỳ yêu thích mùi này, nhàn nhạt, như sương như khói, làm người ta tự nhiên muốn đến gần.
Mặt ta gần như chôn ở trước ngực nàng, rõ ràng có thể cảm giác nơi xương quai xanh chỗ xinh đẹp nổi lên, còn có cảm giác mềm mại cùng mùi thơm ngào ngạt chỉ có ở nữ tử, thân thể nàng không lạnh mà lại rất ấm áp, thậm chí có chút nóng.
Hô hấp đặc thù thuộc về nữ tử tuổi trẻ, mang theo trong veo, cuốn lấy hơi nóng, từng lần thổi qua lỗ tai ta.
Hô hấp quá gần gũi, khiến ta có chút không được tự nhiên; càng làm người ta muốn chết là tay Lạc Thần không thả nơi nào, lại cố tình muốn đặt nơi eo ta, cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu qua vải dệt chậm rãi lan ra da thịt ta, một cơn khô nóng vô cớ xông tới, khiến cho mồ hôi làm ướt lưng.
Ta bị loại phản ứng khó hiểu này của chính mình làm cho sợ hãi, nghĩ đến nếu đều là nữ, ôm như vậy thì có gì mà xấu hổ?
Nàng có, ta cũng có.
Tận đáy lòng lòng ta an ủi chính mình như vậy, thế nhưng nội tâm quấn quít một lần lại một lần vẫn là không chặn được nhiệt độ thân thể, hai má như cũ là nóng bừng; ta vội vàng suy nghĩ muốn đổi tư thế xoay mặt đi, liền nghe được một loạt tiếng “sột sọat” chói tai vang lên ở bên ngoài, chậm rãi quét mặt đất, rõ ràng là âm thanh con rắn kia di chuyển trêи mặt đất.
Nghe thấy tiếng động rợn tóc gáy này, tim ta trong chốc lát phát lạnh, nửa người là nóng, nửa người là lạnh, bị kẹp ở trong khe hở băng cùng lửa, hô hấp cũng rối loạn.
Tiếng rắn bò “sàn sạt” giống như lăng trì trêи pháp trường, lóc xuống từng đao từng đao thật mỏng, nghe mà khiến chân người ta như nhũn ra. Trong lòng ta cầu nguyện loại này tra tấn tâm lý vô tận có thể qua đi nhanh chút, ai ngờ tiếng “xuy xuy” do lưỡi rắn chìa ra vang lên bên tai, ta hoảng sợ nên theo bản năng nắm cổ tay Lạc Thần; ta dùng sức rất lớn, lúc nhận ra tay cũng mềm, nhưng Lạc Thần còn là không rêи một tiếng, không biết nàng làm thế nào nhịn được, cảm giác áy náy bất chợt dâng lên.
Lúc này, một tiếng kêu còi trong trẻo bỗng nhiên truyền đến, sau đó chỉ nghe một giọng nữ lạnh nhạt nói: “Tiểu súc sinh, sao lại chạy tới nơi này quấy rầy, mau mau về ổ đi.”
Nữ nhân vừa dứt lời, tiếng “sàn sạt” bên tai bắt đầu nhanh nhẹn mà chỉnh tề lui ra, rất giống tiếng thuỷ triều rút xuống, chỉ chốc lát sau, trong phòng mộ đã không nghe thấy âm thanh gì.
Trong lòng ta lộp bộp một tiếng, nghĩ thầm: là ai đến đây?
Có vẻ như Lạc Thần cũng căng thẳng, áp sát như vậy, ta có thể cảm giác được nhịp tim của nàng chợt đập nhanh hơn.
Ta bỗng ý thức được chính mình đang ở trong hoàn cảnh không thể tưởng tượng nổi, nữ nhân mới đến là người hay quỷ? Làm sao có thể đem những con rắn đó đuổi đi cứ như là đuổi người ở? Tiếng còi kia giống như là kẻ chăn nuôi ra lệnh với thú cưng mà mình nuôi dưỡng, ta nghĩ đến đây, chợt không rét mà run.
Chung quanh đã không có tiếng bước chân, rất yên ắng, đợi một lúc sau, một cỗ mùi gỗ thơm nhạt tràn ngập, ta ngửi mùi hương quen thuộc nọ, nghĩ thầm: đây chẳng lẽ là âm mị áo trắng mà ta cùng Lạc Thần gặp phải lần trước? Chẳng qua là nếu như vậy càng kỳ quái, âm mị xưa nay không có hình dáng cũng không có thân thể, làm sao sẽ phát ra âm thanh, vừa rồi đi vào rõ ràng là người.
Lại nghe người này dùng giọng điệu xa xăm mở miệng nói: “Ảnh Nhi, ta tới xem nàng.”
Ảnh Nhi?
“Ảnh Nhi, nàng xem, bên kia núi lại nở rất nhiều hoa, ta biết trước giờ nàng thích hoa nên hái rất nhiều, nàng nói đẹp mắt hay không?”
Tim ta rung lên, khả năng duy nhất được gọi là Ảnh Nhi ở nơi này chính là nữ nhân nằm trong quan tài thủy tinh, trừ phi nữ nhân mới đến này bị điên, một mình ở đó đóng vai hai người. Nhưng nữ nhân này rốt cuộc là ai? Nói chuyện với một thi thể đã chết nhiều năm như vậy, lại tiện thể mang theo hoa, trêи đời này còn có chuyện gì so với chuyện này càng vớ vẩn sao?
Đang lúc ta sắp vì chút ý tưởng ngổn ngang này điên cuồng thì phát hiện Lạc Thần không lộ dấu vết nắm tay ta, sau đó chậm chạp viết từng nét xuống lòng bàn tay ta, cảm giác trêи tay trơn mềm, nhột nhạt tới trái tim.
Ta ổn định tâm thần nhận rõ nét chữ mà nàng viết trong lòng bàn tay: Sở – Vương – phi.
Sở Vương phi!
Ta thiếu chút nữa sẽ nhảy dựng lên, ý tứ Lạc Thần là nữ nhân nằm trong quan tài thủy tinh là Sở Vương phi, vậy người thân thiết gọi nàng là Ảnh Nhi như vậy, rõ ràng là người quen cũ, chẳng lẽ người mới tới…
Ta quả thực không dám nghĩ tiếp, rất kinh khủng.
Chỉ nghe nữ nhân đó lại cười khẽ một tiếng: “Ảnh Nhi, bây giờ ta không dám dễ dàng đi ra ngoài, những người đó ở bên ngoài thấy ta, đều là té ngã rồi bỏ chạy. Ảnh Nhi, nàng nói ta có đáng sợ như vậy sao?”
“Ai, nàng nghe xong chắc chắn sẽ nói bộ dáng ta là đẹp mắt nhất, nàng thích nhất; a, cái miệng này của nàng luôn là ngọt như mật.”
Nữ nhân một mực chậm rãi nói, trong miệng thổ lộ đều là một ít việc nhỏ vụn vặt, dường như rất vui vẻ.
Ta nghe được rõ ràng, lúc nữ nhân này gọi Ảnh Nhi, đều lộ ra thâm tình chân thành, cứ như là nói cho người yêu thân mật nhất trêи đời nghe.
“Ảnh Nhi, ta mệt quá, thật muốn nghỉ ngơi, mỗi ngày ta ở chỗ này không ngừng qua lại, nhưng trong địa cung rất lạnh, nàng có biết là ta sợ lạnh nhất. Hôm nay ta lại xem Phi Tuấn, hắn còn là như cũ, tuấn tú cao ngất đứng ở đó, giống như trước kia hắn đứng bên người ta; ta hiện tại không hề hận hắn, ta lưu lạc trêи thế gian nhiều năm như vậy, mọi thứ đều đã buông bỏ.”
“Nàng đã nói là không cho phép ta đi thế giới bên kia tìm nàng, yên tâm, ta sẽ không đi, ta sẽ luôn giữ nàng như vậy, người khác muốn cái gì, có bản lĩnh lấy được thì cầm đi đi, chỉ cần bọn họ không chạy vào quấy rầy chúng ta là tốt.”
Người này giọng nói dịu dàng, một mình ngồi đó chậm rãi nói, tựa như đọc câu thơ thê lương nhất trêи đời. Không biết tại sao, trong lòng ta thế nhưng tràn ra một cỗ đau xót, lại đem cảm giác sợ hãi vùi lấp.
Chỉ tiếc, nàng nói nhiều như vậy, không phải với ai khác mà là nói cho một cái xác giá lạnh nghe, nói cho người ngủ say trong quan tài thủy tinh nghe.
Nhưng hiện tại, người này không thể nghe được cái gì, cũng không thể nhìn thấy cái gì.
Ngay khi ta nghe được mê mẩn, nữ nhân đó chợt “ồ” một tiếng, nói:”Lúc ta đi ra ngoài, quan tài ngọc này rõ ràng là mở nắp, sao mà nó khép lại được?”
Ta nghe thấy nàng phát hiện sự kỳ quái của quan tài nơi chúng ta giấu mình, trong lòng kêu lên hỏng bét; nữ nhân bên ngoài không biết là lai lịch gì mà cùng Sở Vương phi có quan hệ tốt như vậy, quả thực có thể gọi là đến chết cũng không quên, như vậy đây là nhân vật từ đâu tới, chẳng lẽ là lão yêu quái sống ngàn năm?
Lúc này, Lạc Thần có vẻ như sắp không nhịn được, tay đặt trêи lưng ta bất thình lình ôm chặt lấy ta, xem ra nàng cũng thấy bối rối.
Một loạt tiếng bước chân ồn ào truyền đến, tiếp theo là một giọng nói giòn giã từ xa đến gần gấp gáp kêu: “Sư Sư… ma quỷ…”
Tiếng nói chợt ngưng, liền nghe đám nam nhân kêu “a”, hét lớn: “Có… có quỷ!”
Trong hơi thở ngửi thấy mùi gỗ thơm từ quan tài, ta vừa muốn phân biệt rõ ràng, mùi gỗ thơm nọ lại nhanh chóng bị hương thơm dịu nhẹ kín đáo từ trêи người Lạc Thần tản ra che dấu.
Ta không thể không thừa nhận ta cực kỳ yêu thích mùi này, nhàn nhạt, như sương như khói, làm người ta tự nhiên muốn đến gần.
Mặt ta gần như chôn ở trước ngực nàng, rõ ràng có thể cảm giác nơi xương quai xanh chỗ xinh đẹp nổi lên, còn có cảm giác mềm mại cùng mùi thơm ngào ngạt chỉ có ở nữ tử, thân thể nàng không lạnh mà lại rất ấm áp, thậm chí có chút nóng.
Hô hấp đặc thù thuộc về nữ tử tuổi trẻ, mang theo trong veo, cuốn lấy hơi nóng, từng lần thổi qua lỗ tai ta.
Hô hấp quá gần gũi, khiến ta có chút không được tự nhiên; càng làm người ta muốn chết là tay Lạc Thần không thả nơi nào, lại cố tình muốn đặt nơi eo ta, cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu qua vải dệt chậm rãi lan ra da thịt ta, một cơn khô nóng vô cớ xông tới, khiến cho mồ hôi làm ướt lưng.
Ta bị loại phản ứng khó hiểu này của chính mình làm cho sợ hãi, nghĩ đến nếu đều là nữ, ôm như vậy thì có gì mà xấu hổ?
Nàng có, ta cũng có.
Tận đáy lòng lòng ta an ủi chính mình như vậy, thế nhưng nội tâm quấn quít một lần lại một lần vẫn là không chặn được nhiệt độ thân thể, hai má như cũ là nóng bừng; ta vội vàng suy nghĩ muốn đổi tư thế xoay mặt đi, liền nghe được một loạt tiếng “sột sọat” chói tai vang lên ở bên ngoài, chậm rãi quét mặt đất, rõ ràng là âm thanh con rắn kia di chuyển trêи mặt đất.
Nghe thấy tiếng động rợn tóc gáy này, tim ta trong chốc lát phát lạnh, nửa người là nóng, nửa người là lạnh, bị kẹp ở trong khe hở băng cùng lửa, hô hấp cũng rối loạn.
Tiếng rắn bò “sàn sạt” giống như lăng trì trêи pháp trường, lóc xuống từng đao từng đao thật mỏng, nghe mà khiến chân người ta như nhũn ra. Trong lòng ta cầu nguyện loại này tra tấn tâm lý vô tận có thể qua đi nhanh chút, ai ngờ tiếng “xuy xuy” do lưỡi rắn chìa ra vang lên bên tai, ta hoảng sợ nên theo bản năng nắm cổ tay Lạc Thần; ta dùng sức rất lớn, lúc nhận ra tay cũng mềm, nhưng Lạc Thần còn là không rêи một tiếng, không biết nàng làm thế nào nhịn được, cảm giác áy náy bất chợt dâng lên.
Lúc này, một tiếng kêu còi trong trẻo bỗng nhiên truyền đến, sau đó chỉ nghe một giọng nữ lạnh nhạt nói: “Tiểu súc sinh, sao lại chạy tới nơi này quấy rầy, mau mau về ổ đi.”
Nữ nhân vừa dứt lời, tiếng “sàn sạt” bên tai bắt đầu nhanh nhẹn mà chỉnh tề lui ra, rất giống tiếng thuỷ triều rút xuống, chỉ chốc lát sau, trong phòng mộ đã không nghe thấy âm thanh gì.
Trong lòng ta lộp bộp một tiếng, nghĩ thầm: là ai đến đây?
Có vẻ như Lạc Thần cũng căng thẳng, áp sát như vậy, ta có thể cảm giác được nhịp tim của nàng chợt đập nhanh hơn.
Ta bỗng ý thức được chính mình đang ở trong hoàn cảnh không thể tưởng tượng nổi, nữ nhân mới đến là người hay quỷ? Làm sao có thể đem những con rắn đó đuổi đi cứ như là đuổi người ở? Tiếng còi kia giống như là kẻ chăn nuôi ra lệnh với thú cưng mà mình nuôi dưỡng, ta nghĩ đến đây, chợt không rét mà run.
Chung quanh đã không có tiếng bước chân, rất yên ắng, đợi một lúc sau, một cỗ mùi gỗ thơm nhạt tràn ngập, ta ngửi mùi hương quen thuộc nọ, nghĩ thầm: đây chẳng lẽ là âm mị áo trắng mà ta cùng Lạc Thần gặp phải lần trước? Chẳng qua là nếu như vậy càng kỳ quái, âm mị xưa nay không có hình dáng cũng không có thân thể, làm sao sẽ phát ra âm thanh, vừa rồi đi vào rõ ràng là người.
Lại nghe người này dùng giọng điệu xa xăm mở miệng nói: “Ảnh Nhi, ta tới xem nàng.”
Ảnh Nhi?
“Ảnh Nhi, nàng xem, bên kia núi lại nở rất nhiều hoa, ta biết trước giờ nàng thích hoa nên hái rất nhiều, nàng nói đẹp mắt hay không?”
Tim ta rung lên, khả năng duy nhất được gọi là Ảnh Nhi ở nơi này chính là nữ nhân nằm trong quan tài thủy tinh, trừ phi nữ nhân mới đến này bị điên, một mình ở đó đóng vai hai người. Nhưng nữ nhân này rốt cuộc là ai? Nói chuyện với một thi thể đã chết nhiều năm như vậy, lại tiện thể mang theo hoa, trêи đời này còn có chuyện gì so với chuyện này càng vớ vẩn sao?
Đang lúc ta sắp vì chút ý tưởng ngổn ngang này điên cuồng thì phát hiện Lạc Thần không lộ dấu vết nắm tay ta, sau đó chậm chạp viết từng nét xuống lòng bàn tay ta, cảm giác trêи tay trơn mềm, nhột nhạt tới trái tim.
Ta ổn định tâm thần nhận rõ nét chữ mà nàng viết trong lòng bàn tay: Sở – Vương – phi.
Sở Vương phi!
Ta thiếu chút nữa sẽ nhảy dựng lên, ý tứ Lạc Thần là nữ nhân nằm trong quan tài thủy tinh là Sở Vương phi, vậy người thân thiết gọi nàng là Ảnh Nhi như vậy, rõ ràng là người quen cũ, chẳng lẽ người mới tới…
Ta quả thực không dám nghĩ tiếp, rất kinh khủng.
Chỉ nghe nữ nhân đó lại cười khẽ một tiếng: “Ảnh Nhi, bây giờ ta không dám dễ dàng đi ra ngoài, những người đó ở bên ngoài thấy ta, đều là té ngã rồi bỏ chạy. Ảnh Nhi, nàng nói ta có đáng sợ như vậy sao?”
“Ai, nàng nghe xong chắc chắn sẽ nói bộ dáng ta là đẹp mắt nhất, nàng thích nhất; a, cái miệng này của nàng luôn là ngọt như mật.”
Nữ nhân một mực chậm rãi nói, trong miệng thổ lộ đều là một ít việc nhỏ vụn vặt, dường như rất vui vẻ.
Ta nghe được rõ ràng, lúc nữ nhân này gọi Ảnh Nhi, đều lộ ra thâm tình chân thành, cứ như là nói cho người yêu thân mật nhất trêи đời nghe.
“Ảnh Nhi, ta mệt quá, thật muốn nghỉ ngơi, mỗi ngày ta ở chỗ này không ngừng qua lại, nhưng trong địa cung rất lạnh, nàng có biết là ta sợ lạnh nhất. Hôm nay ta lại xem Phi Tuấn, hắn còn là như cũ, tuấn tú cao ngất đứng ở đó, giống như trước kia hắn đứng bên người ta; ta hiện tại không hề hận hắn, ta lưu lạc trêи thế gian nhiều năm như vậy, mọi thứ đều đã buông bỏ.”
“Nàng đã nói là không cho phép ta đi thế giới bên kia tìm nàng, yên tâm, ta sẽ không đi, ta sẽ luôn giữ nàng như vậy, người khác muốn cái gì, có bản lĩnh lấy được thì cầm đi đi, chỉ cần bọn họ không chạy vào quấy rầy chúng ta là tốt.”
Người này giọng nói dịu dàng, một mình ngồi đó chậm rãi nói, tựa như đọc câu thơ thê lương nhất trêи đời. Không biết tại sao, trong lòng ta thế nhưng tràn ra một cỗ đau xót, lại đem cảm giác sợ hãi vùi lấp.
Chỉ tiếc, nàng nói nhiều như vậy, không phải với ai khác mà là nói cho một cái xác giá lạnh nghe, nói cho người ngủ say trong quan tài thủy tinh nghe.
Nhưng hiện tại, người này không thể nghe được cái gì, cũng không thể nhìn thấy cái gì.
Ngay khi ta nghe được mê mẩn, nữ nhân đó chợt “ồ” một tiếng, nói:”Lúc ta đi ra ngoài, quan tài ngọc này rõ ràng là mở nắp, sao mà nó khép lại được?”
Ta nghe thấy nàng phát hiện sự kỳ quái của quan tài nơi chúng ta giấu mình, trong lòng kêu lên hỏng bét; nữ nhân bên ngoài không biết là lai lịch gì mà cùng Sở Vương phi có quan hệ tốt như vậy, quả thực có thể gọi là đến chết cũng không quên, như vậy đây là nhân vật từ đâu tới, chẳng lẽ là lão yêu quái sống ngàn năm?
Lúc này, Lạc Thần có vẻ như sắp không nhịn được, tay đặt trêи lưng ta bất thình lình ôm chặt lấy ta, xem ra nàng cũng thấy bối rối.
Một loạt tiếng bước chân ồn ào truyền đến, tiếp theo là một giọng nói giòn giã từ xa đến gần gấp gáp kêu: “Sư Sư… ma quỷ…”
Tiếng nói chợt ngưng, liền nghe đám nam nhân kêu “a”, hét lớn: “Có… có quỷ!”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Khách thăm rừng trúc (Quyển 1: Kim bạc phong vân)
Chương 2: 2: Dạ đấu
Chương 3: 3: Rắp tâm
Chương 4: 4: Lên đường
Chương 5: 5: Khách sạn
Chương 6: 6: Hồng dạ
Chương 7: 7: Tiếu tử lĩnh
Chương 8: 8: Tuyệt trảm
Chương 9: 9: Khác loại trong động thiên
Chương 10: 10: Đế nữ ti
Chương 11: 11: Huyền không quan (*)
Chương 12: 12: Cái bóng lẻ loi
Chương 13: 13: Trong trận có thiên địa
Chương 14: 14: Hồng liên hỏa
Chương 15: 15: Hung thần ra trận
Chương 16: 16: Bích lăng giáp
Chương 17: 17: Đầu thạch vấn lộ (*)
Chương 18: 18: Y nhân (*)
Chương 19: 19: Phiên hồng bạch ảnh (*)
Chương 20: 20: Chuyện cũ trước kia
Chương 21: 21: Vàng thếp
Chương 22: 22: Mắt tu la
Chương 23: 23: Tình này biết nói với ai
Chương 24: 24: Ngọc lưu ly máu
Chương 25: 25: Chỉ là bắt đầu
Chương 26: 26: Chơi cờ (Quyển 2: Cổ thành trầm phù)
Chương 27: 27: Chim yến trở về
Chương 28: 28: Bàn chuyện đêm khuya
Chương 29: 29: Ánh trăng
Chương 30: 30: Phong nguyệt các
Chương 31: 31: Tố Uyên
Chương 32: 32: Khanh chi nhan
Chương 33: 33: Đại địa như bích
Chương 34: 34: Khế sa chi dạ
Chương 35: 35: Giương cung xạ nguyệt
Chương 36: 36: Nhất mộng đàm hoa tiêu
Chương 37: 37: Long câu sơ thiệp (lần đầu đến long câu)
Chương 38: 38: Quỹ thố ti tử
Chương 39: 39: Lê Vô Thanh
Chương 40: 40: Hoa khai đồ mi nhập vực sâu
Chương 41: 41: Hôn Trộm
Chương 42: 42: Chước chước kì hoa (bông hoa rực rỡ)
Chương 43: 43: Đào chi yêu yêu (Hoa đào nở rộ)
Chương 44: 44: Mê hồn chướng
Chương 45: 45: Thành trung cựu ảnh
Chương 46: 46: Phệ tâm cổ
Chương 47: 47: Thạch môn
Chương 48: 48: Nhược Diêu
Chương 49: 49: Trác Đoạn Huyên
Chương 50: 50: Loạn trung đấu
Chương 51: 51: Ý Loạn Tình Mê (Quyển 3: Yên Vũ Giang Nam thượng)
Chương 52: 52: Đêm hoa đăng lung linh (thượng)
Chương 53: 53: Đêm Hoa Đăng Lung Linh (Hạ)
Chương 54: 54: Xuân mộng vô ngân
Chương 55: 55: Vũ dạ tế phù hương
Chương 56: 56: Nhất dạ tham hoan khúc ( Một đêm mê đắm hoan ca)
Chương 57: 57: Lạc Thần phiên ngoại ( nhất ) – Ai cùng quen năm xưa
Chương 58: 58: Hồng Nguyệt
Chương 59: 59: Kinh biến
Chương 60: 60: Mây khói thoáng qua
Chương 61: 61: Thương biệt ly
Chương 62: 62: Lạc thủy chi thần(1) ( Nữ thần sông Lạc Hà)
Chương 63: 63: Cô Tô tống táng
Chương 64: 64: Đêm chưa ngủ
Chương 65: 65: Thâu hương thiết ngọc (vụng trộm lấy hương ngọc)
Chương 66: 66: Kiều diễm vẫn phong lưu
Chương 67: 67: Loạn trên sông Bạch Hà
Chương 68: 68: Xuất hiện cầu Tử Lăng
Chương 69: 69: Vũ trung mộ tầm tung
Chương 70: 70: Sương mù thật mạnh
Chương 71: 71: Thuỷ tinh cung
Chương 72: 72: Long Lí
Chương 73: 73: Vật trong bụng
Chương 74: 74: Sóng ngầm mãnh liệt
Chương 75: 75: Ba đầu sáu tay
Chương 76: 76: Dụ hoặc (Quyển 3: Yên Vũ Giang Nam hạ)
Chương 77: 77: Mị vực
Chương 78: 78: Mặt Tu La
Chương 79: 79: Lạc Thần phiên ngoại ( nhị ) Khi Xưa
Chương 80: 80: Lạc Thần phiên ngoại (Tam) – Hận thương
Chương 81: 81: Chuông
Chương 82: 82: Mệnh
Chương 83: 83: Thuần phục Cửu Vĩ
Chương 84: 84: Nhẹ nhàng
Chương 85: 85: Tượng khắc người gỗ áo xanh
Chương 86: 86: Cầm thú
Chương 87: 87: Hoa Tích Nhan
Chương 88: 88: Cô độc lạnh lẽo
Chương 89: 89: Bi ai
Chương 90: 90: Tử địa hoa
Chương 91: 91: Hỏa đỉnh
Chương 92: 92: Tụ hợp
Chương 93: 93: Nghỉ ngơi
Chương 94: 94: Manh mối
Chương 95: 95: Hồng cốt biến
Chương 96: 96: Truy tung
Chương 97: 97: Bích họa
Chương 98: 98: Khuy ảnh
Chương 99: 99: Mộ chủ
Chương 100: 100: Đoan Yến
Chương 101: 101: Giải đố
Chương 102: 102: Khuynh tình
Chương 103: 103: Thanh đồng cự môn
Chương 104: 104: Ảo ảnh
Chương 105: 105: Minh điện (thượng)
Chương 106: 106: Minh điện [ hạ ]
Chương 107: 107: Quỹ Trĩ
Chương 108: 108: Chiến quỷ
Chương 109: 109: Kim vũ
Chương 110: 110: Lạc Thần
Chương 111: 111: Yêu nhất
Chương 112: 112: Vong Xuyên(1) (thượng) (Quyển 4: Mặc Ngân Nguy Cốc thượng)
Chương 113: 113: Vong Xuyên (Hạ)
Chương 114: 114: Bí mật
Chương 115: 115: Ngọt ngào
Chương 116: 116: Vết tích.
Chương 117: 117: Đấu thú
Chương 118: 118: Ly ca (Khúc ca ly biệt)
Chương 119: 119: Dây đỏ
Chương 120: 120: Trở về.
Chương 121: 121: Bất lão (thượng)
Chương 122: 122: Bất lão (Hạ)
Chương 123: 123: Niệm Cẩm (thượng)
Chương 124: 124: Niệm Cẩm (hạ)
Chương 125: 125: Côn Luân
Chương 126: 126: Mặc Ngân Cốc ( thượng )
Chương 127: 127: Mặc Ngân Cốc (Trung)
Chương 128: 128: Mặc Ngân Cốc (hạ)
Chương 129: 129: Quỷ cổ
Chương 130: 130: Ác mộng
Chương 131: 131: Tuyết ngân
Chương 132: 132: Bắt Trộm
Chương 133: 133: Chẩn bệnh
Chương 134: 134: Tế mộ (thượng)
Chương 135: 135: Tế mộ (trung)
Chương 136: 136: Tế Mộ (hạ)
Chương 137: 137: Phỏng đoán
Chương 138: 138: Tình ấm
Chương 139: 139: Đón năm mới (thượng)
Chương 140: 140: Đêm giao thừa (hạ)
Chương 141: 141: Túy tiêu hồn (thượng)
Chương 142: 142: Túy mất hồn (Hạ)
Chương 143: 143: Yêu hác nan điền
Chương 144: 144: Phiên ngoại Lạc Thần – [bốn] Cảnh xuân tươi đẹp như nước
Chương 145: 145: Lạc Thần phiên ngoại (năm) – Cảnh xuân tươi đẹp như nước (hai)
Chương 146: 146: Mộ biến (thượng) (Quyển 4: Mặc Ngân Nguy Cốc hạ)
Chương 147: 147: Mộ biến (Hạ)
Chương 148: 148: Quỷ nhãn
Chương 149: 149: Bước đầu thăm dò.
Chương 150: 150: Đạo động
Chương 151: 151: Quỷ đập tường (Thượng)
Chương 152: 152: Quỷ đập tường (hạ)
Chương 153: 153: Khăn trùm
Chương 154: 154: Hoài nghi
Chương 155: 155: Thiết phu
Chương 156: 156: Là người hay tống tử
Chương 157: 157: Kỳ hạn cuối cùng
Chương 158: 158: Báo tuyết con
Chương 159: 159: Liên tâm
Chương 160: 160: Cá chậu chim lồng
Chương 161: 161: Cầu mà không được
Chương 162: 162: Tỉnh lại
Chương 163: 163: Định cả đời
Chương 164: 164: Thất thúc (thượng)
Chương 165: 165: Thất thúc (hạ)
Chương 166: 166: Năm năm trước (Thượng)
Chương 167: 167: Năm năm trước (Hạ)
Chương 168: 168: Gần kề chân tướng
Chương 169: 169: Ác dục quấn thân
Chương 170: 170: Cuồng hóa
Chương 171: 171: Cuồng hoá
Chương 172: 172: Điên cuồng
Chương 173: 173: Cuồng hóa
Chương 174: 174: Thường Ngọc phiên ngoại – Ngọc Lâu Xuân (Thượng)
Chương 175: 175: Thường Ngọc phiên ngoại – Ngọc Lâu Xuân (trung)
Chương 176: 176: Thường Ngọc phiên ngoại – Ngọc Lâu Xuân (hạ)
Chương 177: 177: Địa ngục liên tiếp (thượng)
Chương 178: 178: Cuồng hóa
Chương 179: 179: Vũ Lâm Hanh phiên ngoại – Vũ Lâm Linh
Chương 180: 180: Đại quyết đấu (thượng)
Chương 181: 181: Đại quyết đấu (trung)
Chương 182: 182: Cuồng hóa
Chương 183: 183: Cuồng hóa
Chương 184: 184: Cuồng hóa
Chương 185: 185: Bạch y
Chương 186: 186: An tĩnh.
Chương 187: 187: Cuồng hóa
Chương 188: 188
Chương 189: 189: Cuồng hóa
Chương 190: 190
Chương 191: 191: Cuồng hóa
Chương 192: 192: Lạc Thần phiên ngoại (lục)- đêm của hai người
Chương 193: 193: Lạc Thần phiên ngoại ( thất)- thanh huyền biến đổi
Chương 194: 194: Lạc Thần phiên ngoại (bát) – An bày
Chương 195: 195: Cuồng hoá Lạc Thần phiên ngoại (cửu) – một ngày tạm thời nhàn rỗi
Chương 196: 196: Rửa tay xuống bếp
Chương 197: 197: Cuồng hoá – Đêm quây quần bên bếp lửa ấm.
Chương 198: 198: Cùng bạn nâng cốc
Chương 199: 199: Cuồng hoá – Người tuyết
Chương 200: 200: Xương trắng dưới sóng
Chương 201: 201: Cuồng hóa – Thanh Huyên tiết lạnh đầu xuân
Chương 202: 202: Mộng cũ lập lại
Chương 203: 203: Trở về chốn cũ
Chương 204: 204: Đêm động phòng hoa chúc (thượng)
Chương 205: 205: Đêm động phòng hoa chúc (trung).
Chương 206: 206: Đêm động phòng hoa chút ( hạ)
Chương 207: 207: Cuộc sống ấm áp
Chương 208: 208: Hội Thượng Nguyên
Chương 209: 209: Nữ tử dịu dàng
Chương 210: 210: Phù dung trao tặng
Chương 211: 211: Dường như gặp lại cố nhân
Chương 212: 212: Gặp lại cuối năm
Chương 213: 213: Nụ hôn cay đắng
Chương 214: 214: Cuồng hoá
Chương 215: 215: Nhớ thương
Chương 216: 216: Tâm nguyện thê lương
Chương 217: 217: Cuồng hóa
Chương 218: 218: Trùng phùng
Chương 219: 219: Trở về nhà
Chương 220: 220: Nhớ hay chưa
Chương 221: 221: Lạc Thần phiên ngoại (Mười) Gặp gỡ dưới trăng
Chương 222: 222: Lạc Thần phiên ngoại (11)
Chương 223: 223: Lạc Thần phiên ngoại (Mười hai) – Lạnh
Chương 224: 224: Lạc Thần phiên ngoại (13) Hoa đào hứa hẹn
Chương 225: 225: Lạc Thần phiên ngoại (14) Thương tâm
Chương 226: 226: Lạc Thần phiên ngoại ( kết Thanh Huyên thiên) Giấc mộng mười năm
Chương 227: 227: Trẻ mãi không già
Chương 228: 228: Lòng thông suốt
Chương 229: 229: Tâm tư
Chương 230: 230: Mãi bên nhau (Thượng)
Chương 231: 231: Mãi bên nhau (hạ)
Chương 232: 232: Chuyện năm ấy
Chương 233: 233: Ta thương ngươi
Chương 234: 234: Cô nương tốt
Chương 235: 235: Khóa Long (thượng)
Chương 236: 236: Khóa Long Uyên (Trung)
Chương 237: 237: Long Tỏa Trầm Uyên (hạ)
Chương 238: 238: Ác hoa
Chương 239: 239: Trở ngại
Chương 240: 240: Công tử đẹp
Chương 241: 241: Mộ Côn Lôn
Chương 242: 242: Tam thanh điểu
Chương 243: 243: Mỹ nhân đầu
Chương 244: 244: Cảnh hỗn độn
Chương 246: 246: Bàn long trụ
Chương 247: 247: Bạch Trạch Điểu
Chương 248: 248: Vết tích mơ hồ. . .
Chương 249: 249: Lạc Thần phiên ngoại (mười sáu)
Chương 250: 250: Lạc Thần phiên ngoại (mười bảy)
Chương 251: 251: Lạc Thần phiên ngoại (Mười tám)
Chương 252: 252: Không thể tìm . . .
Chương 253: 253: Tình thương đau.
Chương 254: 254: Yên Vân Hải .
Chương 255: 255: Xuôi dòng nước chảy
Chương 256: 256: Xuân phong vũ …
Chương 257: 257: Trống trận vang rền
Chương 258: 258: Khói lửa bắt đầu…
Chương 260: 260: Diệu phương hoa
Chương 261: 261: Sau tất cả có được nàng
Chương 262: 262: Hồ ly tinh…
Chương 263: 263: Tâm rắn rết
Chương 264: 264: Hoá Huyết Châu
Chương 266: 266: Hai người bên nhau…
Chương 268: 268: Đêm thành thân…
Chương 270: 270: Liệt tâm phế…
Chương 272: 272-273: Đại kết cuộc
Chương 274: 274: Đại Hỉ
Chương 275: 275: Phóng kiều
Chương 276: 276: Ăn ta
Chương 277: 277: Thiếu nữ thần bí
Chương 278: 278: Đường đi
Chương 279: 279: Lừa gạt
Chương 280: 280: Ân nhân
Chương 281: 281: Càng Mệt Mỏi
Chương 282: 282: Rất Cao
Chương 283: 283: Chọn Mua
Chương 284: 284: Điên Đảo
Chương 285: 285: Trùng Cửu
Chương 286: 286: Phòng tắm
Chương 287: 287: Đi quá giới hạn
Chương 288: 288: Không thấy
Chương 289: 289: Vải Trắng
Chương 290: 290: Tam Hỏa
Chương 291: 291: Giáo huấn
Chương 292: 292: Ngón trỏ
Chương 293: 293: Bồ đào
Chương 294: 294: Giao bôi
Chương 295: 295: Thành Thân
Chương 376: 376: - 400
Chương 461: 461: - 480
Chương 501: 501: Thăm dò
Chương 502: 502: Tâm thứ
Chương 503: 503: Ảo Thuật
Chương 504: 504: Sát khí
Chương 505: 505: U Linh
Chương 506: 506: Bắt Được
Chương 507: 507: Bốn tràng
Chương 508: 508: Vấn Dạ
Chương 509: 509: Sa lưới
Chương 510: 510: Tổn Thương
Chương 511: 511: Dụ ca
Chương 512: 512: Nhập Rương
Chương 513: 513: Minh Giám
Chương 514: 514: Nghe nhầm
Chương 515: 515: Đã gặp
Chương 516: 516: Quên
Chương 517: 517: Cùng ngủ
Chương 518: 518: Giật dây
Chương 519: 519: Quy Tắc
Chương 520: 520: Đoàn viên
Không tìm thấy chương nào phù hợp