Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 204: Ân giao hiểu chuyện (2)
00:16 - 21.05.2026
2,439 lượt xem
Những điều ấy, Ân Giao đều thấy được, nhưng cô bé không hiểu lắm. Lời nói và hành động của Lý Thiên Kiều khi nãy nói lên rằng cô bé đã làm sai. Cô bé nghĩ vậy. Vấn đề là cô bé thật lòng chẳng rõ mình sai ở đâu.
Giữa lúc Ân Giao còn đang nghĩ ngợi thì một bàn tay đã đưa sát tới trước mặt cô bé. Và điều đó làm dấy lên cảm giác bất an trong lòng Lý Thiên Kiều. Nàng định mở miệng nói gì đấy, nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được. Bù lại, tay nàng giữ chặt vai Ân Giao hơn và mắt thì tập trung hết mức vào bàn tay đang mỗi lúc một tiến gần nọ.
Thiên Ma chẳng mấy để tâm đến cảm giác của Lý Thiên Kiều. Hiện giờ, hắn đã chạm tay vào gương mặt vô cùng khả ái của Ân Giao. Kế đến, hắn làm một việc mà dù có tưởng tượng thế nào thì Lý Thiên Kiều cũng chưa bao giờ hình dung ra nổi.
"Ưm... Au! Cha, buông! Buông Ân Giao ra..."
Bỏ ngoài tai lời kháng nghị, Thiên Ma càng dùng sức véo và lắc lư má cô bé, đến khi nó đã đỏ hồng lên hắn mới chịu buông tay. Đang đứng bên cạnh, chẳng biết có phải do bị hoa mắt hay không mà Lý Thiên Kiều thấy hắn vừa cười. Nụ cười ấy rất lạ. Nó không giống với bất cứ nụ cười nào của hắn trước kia... Bất giác, nàng hơi thất thần.
Mà không riêng gì Lý Thiên Kiều, Ân Giao cũng nhìn thấy được nụ cười kia, thế nhưng cảm giác của cô bé thì hoàn toàn khác hẳn. Cô bé chẳng nhìn ra có gì kỳ lạ cả, hoặc có lẽ đối với cô bé, nó không phải là vấn đề có thể ảnh hưởng đến tình cảm dành cho Thiên Ma. Nếu có thì cũng chỉ là sự tác động theo hoàn cảnh tức thời mà thôi, như bây giờ chẳng hạn.
Dùng tay xoa má mình, Ân Giao rất bất mãn chất vấn:
"Cha! Sao lại véo má Ân Giao? Rất đau đấy!"
Quả thật Ân Giao không nói ngoa. Cô bé đúng là bị Thiên Ma làm đau, bằng chứng là dấu vết đỏ hồng lưu lại trên gương mặt trắng nõn kia. Ấy thế mà thủ phạm đã làm ra hành động "nhẫn tâm" nọ lại chẳng chút nào hối hận, thậm chí còn chẳng hề tỏ ra áy náy dù là một tí tẹo. Hắn dửng dưng cất tiếng:
"Tiểu yêu thú, từ khi nào mà ngươi dám hoài nghi ta như thế hả?"
"Là Ân Giao, không phải tiểu yêu thú."
Tai nghe Thiên Ma gọi mình là tiểu yêu thú, vốn đã bất mãn thì Ân Giao lại càng bất mãn thêm. Tuy vậy thì cô bé cũng thành thật trả lời câu hỏi của hắn:
"Hoa Thiên tỷ tỷ bảo là cha rất hay lừa gạt người ta."
Hoa Thiên?
Xem ra nữ nhân này còn rất để bụng chuyện ta không thả tự do cho người của Bách Hoa Môn nàng.
Thiên Ma thầm nghĩ. Hắn lần nữa lên tiếng:
"Vì thế nên ngươi hoài nghi lời ta nói?"
Ân Giao liền gật đầu xem như đồng ý. Nhưng chỉ ngay sau đó, cô bé lại lắc đầu phủ nhận. Rốt cuộc thì Thiên Ma chẳng biết ý cô bé là gì. Tuy nhiên hắn cũng không truy vấn đến cùng chuyện này. Với hắn, nó không cần thiết. Dù Hoa Thiên có oán hắn, dù Lý Thiên Kiều có hận hắn, dù cả thế gian có nguyền rủa hắn đi nữa thì cũng chẳng sao. Thiên Ma hắn sẽ đón nhận tất cả. Hắn đã giết quá nhiều. Tay hắn đã nhuộm đầy máu tươi. Hắn... đã không còn là người tốt nữa rồi. Có lẽ một ngày nào đó... Hắn sẽ trả lại.
Ngầm lắc đầu tự giễu, Thiên Ma nhìn qua Lý Thiên Kiều, nhỏ giọng hỏi:
"Ngươi cảm thấy trong người thế nào?"
Nghe Thiên Ma hỏi mình, Lý Thiên Kiều mới chợt nhớ là hình như từ lúc tỉnh dậy tới giờ, nàng vẫn chưa kiểm tra cơ thể thì phải. Nàng không hiểu sao bỗng dưng mình lại hồ đồ đến thế, cả việc quan trọng như vậy mà cũng quên được. Thầm mắng bản thân một câu, nàng bắt đầu dùng thần niệm tra xét cơ thể.
Vài giây sau...
Không tra xét thì thôi, tra xét xong, Lý Thiên Kiều lập tức ngẩn ra, mặt ngạc nhiên thấy rõ.
"Hừm"
Tiếng hắng giọng của Thiên Ma đã làm Lý Thiên Kiều "bừng tỉnh". Nàng vội báo lại:
"Điện chủ, cơ thể nô tỳ đã khỏe hẳn..."
Trông dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của nàng, Thiên Ma đành mở lời:
"Có thắc mắc gì thì ngươi cứ hỏi đi."
Thấy chưa đủ, hắn bổ sung thêm:
"Ta sẽ không trách tội."
Tới lúc này thì Lý Thiên Kiều mới nói ra nghi vấn trong lòng:
"Điện chủ... Nô tỳ... Tu vi của nô tỳ đã tăng lên rất nhiều."
Mặc dù không trực tiếp hỏi nhưng chẳng khó để Thiên Ma nhận ra là nàng muốn biết. Thành thật mà nói thì hắn phải công nhận bí thuật song tu của Nghiệt truyền cho quả là rất cao thâm. Tuy rằng hắn chỉ mới áp dụng phần cơ bản nhất nhưng đã có thể trị lành thương thế cho Lý Thiên Kiều, ngoài ý muốn là nó còn giúp đề cao tu vi của nàng. Dĩ nhiên, phần tu vi đề thăng kia đã được lấy từ chính bản thân hắn.
Tu vi ban đầu của hắn vốn là Lam Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, tức tương đương với tu sĩ Chân Đan Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, nhưng sau khi chữa trị cho Lý Thiên Kiều xong thì hiện giờ chỉ miễn cưỡng giữ ở mức Lam Cảnh sơ kỳ, chỉ chút xíu nữa thì đã rơi xuống Hoàng Cảnh. Dẫu vậy, hắn chẳng thấy có gì phải tiếc nuối cả. Thậm chí dù có rơi xuống Hoàng Cảnh thật đi chăng nữa thì hắn nghĩ là mình vẫn sẽ quyết định cứu nàng.
Là vì cảm thấy mình thiếu nợ nàng ư?
Hẳn không phải. Người hắn thiếu... nhiều lắm. Bởi thế mà dù hắn có trả cho Lý Thiên Kiều hay không thì cũng chẳng quan trọng. Có lẽ là lương tâm hắn chợt trỗi dậy nên mới hành động như vậy. Mà cũng đúng thôi. Người... dẫu có tàn ác đến đâu thì vẫn sẽ có lúc mềm yếu. Và khi mềm yếu thì con người ta lại thiện lương hơn bao giờ hết. Thiên Ma hắn đã suy yếu. Và hắn vẫn còn là người...
Khẽ gật đầu, hắn đáp lại Lý Thiên Kiều:
"Ngươi không cần lo lắng. Tuy tu vi của ngươi là nhờ đến bí thuật mà được đề cao nhưng nó sẽ chẳng có tác dụng xấu nào đối với quá trình tu luyện sau này của ngươi đâu."
"Không..."
Nghĩ Thiên Ma đã hiểu lầm ý mình, Lý Thiên Kiều vội lên tiếng:
"Nô tỳ không có ý đó. Ý của nô tỳ là... là..."
"Thiên Kiều tỷ tỷ, rồi cuộc tỷ muốn nói gì vậy?"
Nghe Ân Giao giục, Lý Thiên Kiều lại càng nói không ra lời. Bên kia, Thiên Ma ngầm lắc đầu, xoay người đi ra ngoài. Rất nhanh, thân ảnh hắn đã biến mất.
...
...
"Thiên Kiều tỷ tỷ, cha muội đi rồi."
Tiếng của Ân Giao khiến Lý Thiên Kiều chợt "tỉnh" lại. Hóa ra từ nãy giờ nàng vẫn đang dõi mắt nhìn ra ngoài, mặc dù hình bóng ai kia đã khuất dạng tự lúc nào. Nàng bỗng thấy trong lòng có chút xấu hổ, thầm nghĩ: May mà ở đây chỉ có mình Ân Giao.
Nàng ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, chuyển chủ đề:
"Ân Giao, muội có muốn ra ngoài chơi cùng ta không?"
"Muốn."
Ân Giao đáp ngay. Nhưng chợt nghĩ đến điều gì, cô bé lắc đầu:
"Không được đâu. Thiên Kiều tỷ tỷ vẫn chưa khỏe. Không nên ra ngoài."
Lý Thiên Kiều bật cười, thơm ngay lên mặt cô bé một cái rõ kêu:
"Chụt!"
Tiếp đó nàng mới bảo:
"Ân Giao thật đáng yêu. Nếu muội là con gái ta thì dù có bị tổn thọ ta vẫn thấy vui đấy!"
Câu nói của nàng vốn dĩ chỉ là những lời bày tỏ sự yêu quý đơn thuần đối với Ân Giao, thế nhưng cô bé lại nghĩ nó theo một chiều hướng khác. Chỉ nghe cô bé hỏi:
"Thiên Kiều tỷ tỷ, tỷ nói thật hả?"
"Ừ, thật. Muội vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu như vầy, ta thật sự rất muốn muội là con gái của ta."
"Nếu vậy thì muội sẽ đi nói với cha."
"Muội đi nói với Điện chủ làm gì?"
"Đương nhiên là bảo cha cưới Thiên Kiều tỷ tỷ."
Giữa lúc Ân Giao còn đang nghĩ ngợi thì một bàn tay đã đưa sát tới trước mặt cô bé. Và điều đó làm dấy lên cảm giác bất an trong lòng Lý Thiên Kiều. Nàng định mở miệng nói gì đấy, nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được. Bù lại, tay nàng giữ chặt vai Ân Giao hơn và mắt thì tập trung hết mức vào bàn tay đang mỗi lúc một tiến gần nọ.
Thiên Ma chẳng mấy để tâm đến cảm giác của Lý Thiên Kiều. Hiện giờ, hắn đã chạm tay vào gương mặt vô cùng khả ái của Ân Giao. Kế đến, hắn làm một việc mà dù có tưởng tượng thế nào thì Lý Thiên Kiều cũng chưa bao giờ hình dung ra nổi.
"Ưm... Au! Cha, buông! Buông Ân Giao ra..."
Bỏ ngoài tai lời kháng nghị, Thiên Ma càng dùng sức véo và lắc lư má cô bé, đến khi nó đã đỏ hồng lên hắn mới chịu buông tay. Đang đứng bên cạnh, chẳng biết có phải do bị hoa mắt hay không mà Lý Thiên Kiều thấy hắn vừa cười. Nụ cười ấy rất lạ. Nó không giống với bất cứ nụ cười nào của hắn trước kia... Bất giác, nàng hơi thất thần.
Mà không riêng gì Lý Thiên Kiều, Ân Giao cũng nhìn thấy được nụ cười kia, thế nhưng cảm giác của cô bé thì hoàn toàn khác hẳn. Cô bé chẳng nhìn ra có gì kỳ lạ cả, hoặc có lẽ đối với cô bé, nó không phải là vấn đề có thể ảnh hưởng đến tình cảm dành cho Thiên Ma. Nếu có thì cũng chỉ là sự tác động theo hoàn cảnh tức thời mà thôi, như bây giờ chẳng hạn.
Dùng tay xoa má mình, Ân Giao rất bất mãn chất vấn:
"Cha! Sao lại véo má Ân Giao? Rất đau đấy!"
Quả thật Ân Giao không nói ngoa. Cô bé đúng là bị Thiên Ma làm đau, bằng chứng là dấu vết đỏ hồng lưu lại trên gương mặt trắng nõn kia. Ấy thế mà thủ phạm đã làm ra hành động "nhẫn tâm" nọ lại chẳng chút nào hối hận, thậm chí còn chẳng hề tỏ ra áy náy dù là một tí tẹo. Hắn dửng dưng cất tiếng:
"Tiểu yêu thú, từ khi nào mà ngươi dám hoài nghi ta như thế hả?"
"Là Ân Giao, không phải tiểu yêu thú."
Tai nghe Thiên Ma gọi mình là tiểu yêu thú, vốn đã bất mãn thì Ân Giao lại càng bất mãn thêm. Tuy vậy thì cô bé cũng thành thật trả lời câu hỏi của hắn:
"Hoa Thiên tỷ tỷ bảo là cha rất hay lừa gạt người ta."
Hoa Thiên?
Xem ra nữ nhân này còn rất để bụng chuyện ta không thả tự do cho người của Bách Hoa Môn nàng.
Thiên Ma thầm nghĩ. Hắn lần nữa lên tiếng:
"Vì thế nên ngươi hoài nghi lời ta nói?"
Ân Giao liền gật đầu xem như đồng ý. Nhưng chỉ ngay sau đó, cô bé lại lắc đầu phủ nhận. Rốt cuộc thì Thiên Ma chẳng biết ý cô bé là gì. Tuy nhiên hắn cũng không truy vấn đến cùng chuyện này. Với hắn, nó không cần thiết. Dù Hoa Thiên có oán hắn, dù Lý Thiên Kiều có hận hắn, dù cả thế gian có nguyền rủa hắn đi nữa thì cũng chẳng sao. Thiên Ma hắn sẽ đón nhận tất cả. Hắn đã giết quá nhiều. Tay hắn đã nhuộm đầy máu tươi. Hắn... đã không còn là người tốt nữa rồi. Có lẽ một ngày nào đó... Hắn sẽ trả lại.
Ngầm lắc đầu tự giễu, Thiên Ma nhìn qua Lý Thiên Kiều, nhỏ giọng hỏi:
"Ngươi cảm thấy trong người thế nào?"
Nghe Thiên Ma hỏi mình, Lý Thiên Kiều mới chợt nhớ là hình như từ lúc tỉnh dậy tới giờ, nàng vẫn chưa kiểm tra cơ thể thì phải. Nàng không hiểu sao bỗng dưng mình lại hồ đồ đến thế, cả việc quan trọng như vậy mà cũng quên được. Thầm mắng bản thân một câu, nàng bắt đầu dùng thần niệm tra xét cơ thể.
Vài giây sau...
Không tra xét thì thôi, tra xét xong, Lý Thiên Kiều lập tức ngẩn ra, mặt ngạc nhiên thấy rõ.
"Hừm"
Tiếng hắng giọng của Thiên Ma đã làm Lý Thiên Kiều "bừng tỉnh". Nàng vội báo lại:
"Điện chủ, cơ thể nô tỳ đã khỏe hẳn..."
Trông dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của nàng, Thiên Ma đành mở lời:
"Có thắc mắc gì thì ngươi cứ hỏi đi."
Thấy chưa đủ, hắn bổ sung thêm:
"Ta sẽ không trách tội."
Tới lúc này thì Lý Thiên Kiều mới nói ra nghi vấn trong lòng:
"Điện chủ... Nô tỳ... Tu vi của nô tỳ đã tăng lên rất nhiều."
Mặc dù không trực tiếp hỏi nhưng chẳng khó để Thiên Ma nhận ra là nàng muốn biết. Thành thật mà nói thì hắn phải công nhận bí thuật song tu của Nghiệt truyền cho quả là rất cao thâm. Tuy rằng hắn chỉ mới áp dụng phần cơ bản nhất nhưng đã có thể trị lành thương thế cho Lý Thiên Kiều, ngoài ý muốn là nó còn giúp đề cao tu vi của nàng. Dĩ nhiên, phần tu vi đề thăng kia đã được lấy từ chính bản thân hắn.
Tu vi ban đầu của hắn vốn là Lam Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, tức tương đương với tu sĩ Chân Đan Cảnh sơ kỳ đỉnh phong, nhưng sau khi chữa trị cho Lý Thiên Kiều xong thì hiện giờ chỉ miễn cưỡng giữ ở mức Lam Cảnh sơ kỳ, chỉ chút xíu nữa thì đã rơi xuống Hoàng Cảnh. Dẫu vậy, hắn chẳng thấy có gì phải tiếc nuối cả. Thậm chí dù có rơi xuống Hoàng Cảnh thật đi chăng nữa thì hắn nghĩ là mình vẫn sẽ quyết định cứu nàng.
Là vì cảm thấy mình thiếu nợ nàng ư?
Hẳn không phải. Người hắn thiếu... nhiều lắm. Bởi thế mà dù hắn có trả cho Lý Thiên Kiều hay không thì cũng chẳng quan trọng. Có lẽ là lương tâm hắn chợt trỗi dậy nên mới hành động như vậy. Mà cũng đúng thôi. Người... dẫu có tàn ác đến đâu thì vẫn sẽ có lúc mềm yếu. Và khi mềm yếu thì con người ta lại thiện lương hơn bao giờ hết. Thiên Ma hắn đã suy yếu. Và hắn vẫn còn là người...
Khẽ gật đầu, hắn đáp lại Lý Thiên Kiều:
"Ngươi không cần lo lắng. Tuy tu vi của ngươi là nhờ đến bí thuật mà được đề cao nhưng nó sẽ chẳng có tác dụng xấu nào đối với quá trình tu luyện sau này của ngươi đâu."
"Không..."
Nghĩ Thiên Ma đã hiểu lầm ý mình, Lý Thiên Kiều vội lên tiếng:
"Nô tỳ không có ý đó. Ý của nô tỳ là... là..."
"Thiên Kiều tỷ tỷ, rồi cuộc tỷ muốn nói gì vậy?"
Nghe Ân Giao giục, Lý Thiên Kiều lại càng nói không ra lời. Bên kia, Thiên Ma ngầm lắc đầu, xoay người đi ra ngoài. Rất nhanh, thân ảnh hắn đã biến mất.
...
...
"Thiên Kiều tỷ tỷ, cha muội đi rồi."
Tiếng của Ân Giao khiến Lý Thiên Kiều chợt "tỉnh" lại. Hóa ra từ nãy giờ nàng vẫn đang dõi mắt nhìn ra ngoài, mặc dù hình bóng ai kia đã khuất dạng tự lúc nào. Nàng bỗng thấy trong lòng có chút xấu hổ, thầm nghĩ: May mà ở đây chỉ có mình Ân Giao.
Nàng ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, chuyển chủ đề:
"Ân Giao, muội có muốn ra ngoài chơi cùng ta không?"
"Muốn."
Ân Giao đáp ngay. Nhưng chợt nghĩ đến điều gì, cô bé lắc đầu:
"Không được đâu. Thiên Kiều tỷ tỷ vẫn chưa khỏe. Không nên ra ngoài."
Lý Thiên Kiều bật cười, thơm ngay lên mặt cô bé một cái rõ kêu:
"Chụt!"
Tiếp đó nàng mới bảo:
"Ân Giao thật đáng yêu. Nếu muội là con gái ta thì dù có bị tổn thọ ta vẫn thấy vui đấy!"
Câu nói của nàng vốn dĩ chỉ là những lời bày tỏ sự yêu quý đơn thuần đối với Ân Giao, thế nhưng cô bé lại nghĩ nó theo một chiều hướng khác. Chỉ nghe cô bé hỏi:
"Thiên Kiều tỷ tỷ, tỷ nói thật hả?"
"Ừ, thật. Muội vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu như vầy, ta thật sự rất muốn muội là con gái của ta."
"Nếu vậy thì muội sẽ đi nói với cha."
"Muội đi nói với Điện chủ làm gì?"
"Đương nhiên là bảo cha cưới Thiên Kiều tỷ tỷ."
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Kiếm phái thanh hà
Chương 2: 2: Giang lưu nhi
Chương 3: 3: Quái ngư sông trường thủy
Chương 4: 4: Tương tư – tử niệm
Chương 5: 5: Sinh - tử
Chương 6: 6: Ánh mắt xa xăm
Chương 7: 7: Ai có hiểu ai?
Chương 8: 8: Một nụ hôn - một trâm ngọc
Chương 9: 9: Sát tâm
Chương 10: 10: Tâm đau
Chương 11: 11: Người ấy… ngàn năm sau có còn gặp lại
Chương 12: 12: Trầm luân
Chương 13: 13: Hắc lân cự xà
Chương 14: 14: Đoạt xá
Chương 15: 15: Một tia hy vọng
Chương 16: 16: Gửi nỗi lòng theo gió (1)
Chương 17: 17: Gửi nỗi lòng theo gió (2)
Chương 18: 18: Thiếu nữ hoa bách hợp (1)
Chương 19: 19: Thiếu nữ hoa bách hợp (2)
Chương 20: 20: Nhập môn
Chương 21: 21: Lòng chợt đau… (1)
Chương 22: 22: Lòng chợt đau.. (2)
Chương 23: 23: Huỳnh quả tới tay
Chương 24: 24: Công pháp vượt qua tiên cấp
Chương 25: 25: Gặp lại lâm viêm (1)
Chương 26: 26: Gặp lại lâm viêm (2)
Chương 27: 27: Kiểm tra (1)
Chương 28: 28: Kiểm tra (2)
Chương 29: 29: Kiểm tra (3)
Chương 30: 30: Nhiệm vụ môn phái
Chương 31: 31: Huyết trì dị biến (1)
Chương 32: 32: Huyết trì dị biến (2)
Chương 33: 33: Luyện ma khí – phá hắc cảnh
Chương 34: 34: Trở về
Chương 35: 35: Mê
Chương 36: 36: Một giấc xuân mộng
Chương 37: 37: Rời đi (1)
Chương 38: 38: Rời đi (2)
Chương 39: 39: Lại đến tùng nguyệt lâm
Chương 40: 40: Dẫn ưng diệt xà
Chương 41: 41: Tiểu yêu thú thần bí
Chương 42: 42: Chiến ngân tinh băng sư
Chương 43: 43: Vận khí đen đủi
Chương 44: 44: Hạp cốc quỷ dị
Chương 45: 45: Đồng đồng
Chương 46: 46: Tương kiến túy tiên lâu
Chương 47: 47: Kiểm tra linh thể
Chương 48: 48: Bạch ngọc kinh nghi hoặc
Chương 49: 49: Vượt tháp (1)
Chương 50: 50: Vượt tháp (2)
Chương 51: 51: Vượt tháp (3)
Chương 52: 52: Vượt tháp (4)
Chương 53: 53: “Ta chọn tây viện”
Chương 54: 54: Mỹ nhân gõ cửa
Chương 55: 55: Nụ hôn bất đắc dĩ
Chương 56: 56: Lòng thiếu nữ
Chương 57: 57: Săn yêu thú ở bất lão sơn
Chương 58: 58: Cưu lung
Chương 59: 59: Cưu lung phó thác
Chương 60: 60: Linh bảo các phong ba
Chương 61: 61: Lại vào đăng tiên tháp
Chương 62: 62: Chọn công pháp
Chương 63: 63: Đối kháng phong tiếu thiên
Chương 64: 64: Đến phường thị
Chương 65: 65: Xé rách mặt
Chương 66: 66: Lựa chọn bất đắc dĩ
Chương 67: 67: Nàng phải dùng gì để trả cho hắn đây?
Chương 68: 68: Nhiệm vụ đáng nghi
Chương 69: 69: Chiến cổ mị sanh
Chương 70: 70: Ngàn dặm đuổi giết
Chương 71: 71: Thần thông ra hết
Chương 72: 72: Lật thuyền trong mương
Chương 73: 73: Đàm thoại (1)
Chương 74: 74: Đàm thoại (2)
Chương 75: 75: Ngươi là tuyết… ta… cũng là tuyết…
Chương 76: 76: Nữ trung anh kiệt
Chương 77: 77: Đường cùng
Chương 78: 78: Đại hán họ mặc
Chương 79: 79: Đồng đồng thức tỉnh
Chương 80: 80: Hòa thượng thần bí
Chương 81: 81: Điều kiện của nữ vương
Chương 82: 82: Phật chỉ dạy một chữ “nhẫn”…
Chương 83: 83: Nữ vương thần phục
Chương 84: 84: Lôi âm chi thể - hỏa âm chi thể
Chương 85: 85: Nữ vương khó thuần
Chương 86: 86: Giúp ngươi thanh trừ oán khí
Chương 87: 87: Lý tưởng tu tiên của hồng cơ
Chương 88: 88: Cuộc đi săn bắt đầu
Chương 89: 89: Gặp lại hòa thượng thần bí
Chương 90: 90: Giết diệu vương
Chương 91: 91: Dạy dỗ hòa thượng
Chương 92: 92: Thân gia của hòa thượng
Chương 93: 93: Diệt sát lâu
Chương 94: 94: Hòa thượng bi ai
Chương 95: 95: Hắc tâm chết (1)
Chương 96: 96: Hắc tâm chết (2)
Chương 97: 97: Quỷ chủ tức giận
Chương 98: 98: Bước vào hoàng cảnh hậu kỳ
Chương 99: 99: Phong tiếu thiên khuất nhục
Chương 100: 100: Thiếu nữ mị sanh
Chương 101: 101: Cô độc mà lớn (1)
Chương 102: 102: Cô độc mà lớn (2)
Chương 103: 103: Hư tình giả ý
Chương 104: 104: Ngoài ý muốn nhìn thấy
Chương 105: 105: Tình kịch (1)
Chương 106: 106: Tình kịch (2)
Chương 107: 107: Gặp lại bạch ngọc đô
Chương 108: 108: Chiếc khăn gió cuốn
Chương 109: 109: Im lặng
Chương 110: 110: Nam nhân
Chương 111: 111: Cổ mị sanh tức giận
Chương 112: 112: Tình cảnh của bạch gia lão tổ bạch vô cực
Chương 113: 113: Hồi ức đau thương
Chương 114: 114: Ma ngục huyền lăng - ma ngục huyền kinh
Chương 115: 115: Đại thù gian nan
Chương 116: 116: Nhất định ta sẽ báo thù cho ngươi
Chương 117: 117: Quần anh hội bắt đầu
Chương 118: 118: Tại sao lại là hắn?
Chương 119: 119: Nụ cười sau ly trà
Chương 120: 120: Tên đệ tử may mắn
Chương 121: 121: Giang lưu nhi lên sàn đấu
Chương 122: 122: Thong thả đánh
Chương 123: 123: Kết quả không ngờ - trủy thủ sát nhân
Chương 124: 124: Nghịch thủy tiềm long thương pháp
Chương 125: 125: Cực hạn khuy linh
Chương 126: 126: Tên trộm vĩ đại và cô gái không ký ức
Chương 127: 127: Bán yêu
Chương 128: 128: Đồng đồng muốn ăn trứng
Chương 129: 129: Chiến phong vỹ
Chương 130: 130: Bại phong vỹ - bạch ngọc kinh đấu triệu yên
Chương 131: 131: Mỹ toa không phải người?
Chương 132: 132: Lai lịch thật sự của mỹ toa
Chương 133: 133: Chiến tô bá
Chương 134: 134: Phong lão quái
Chương 135: 135: Đoạn
Chương 136: 136: Thu đồ đệ
Chương 137: 137: Lão phong tử nghẹn khuất
Chương 138: 138: Đạo lữ của giang lưu nhi (1)
Chương 139: 139: Đạo lữ của giang lưu nhi (2)
Chương 140: 140: Hôn sự khó khăn
Chương 141: 141: Hôn sự định
Chương 142: 142: Chu các chủ đáng thương
Chương 143: 143: Dù là âm dương tông
Chương 144: 144: Đến quỳnh lâm sơn mạch
Chương 145: 145: Bên đống lửa
Chương 146: 146: Bạch thiên thù đáng yêu
Chương 147: 147: Tu luyện kết thúc
Chương 148: 148: Tiến tới quần long đại hội
Chương 149: 149: Tin dữ
Chương 150: 150: Đà la tự
Chương 151: 151: Tinh hậu
Chương 152: 152: Gặp lại cố nhân
Chương 153: 153: Đấu giá bắt đầu
Chương 154: 154: Đoạn hồn câu
Chương 155: 155: Tam tiêm tuyệt kích
Chương 156: 156: Kim tằm bảo y
Chương 157: 157: Tang tương
Chương 158: 158: Tang tương tới tay
Chương 159: 159: Như mộng
Chương 160: 160: Yêu tộc tới
Chương 161: 161: Thân thế phơi bày
Chương 162: 162: Bạo lực là không tốt
Chương 163: 163: Tiến vào u minh chi địa
Chương 164: 164: Chạm trán thủy quái
Chương 165: 165: Xuất kiếm
Chương 166: 166: Bảo tàng?
Chương 167: 167: Tề tụ đông đủ
Chương 168: 168: Vong xuyên thủy - diệt hồn châu
Chương 169: 169: Bi thương hóa thành huyết lệ
Chương 170: 170: Nhân, yêu, quỷ - ma
Chương 171: 171: Nhất kiếm đoạt hồn - nhất tiếu thương tâm
Chương 172: 172: Tình niệm
Chương 173: 173: Tân sinh
Chương 174: 174: Thiên ma
Chương 175: 175: Cưỡng đoạt
Chương 176: 176: Kiếm đã vô tình cớ sao người lại hữu tình si
Chương 177: 177: Tỳ nữ thiếp thân
Chương 178: 178: Lại đến túy tiên lâu
Chương 179: 179: Lai lịch thật sự của tây hoàng kinh
Chương 180: 180: Ngươi vẫn còn?
Chương 181: 181: Âm dương tông - lạc hoa điện
Chương 182: 182: Thiên ma học đàn
Chương 183: 183: Thiên ma học đàn (2)
Chương 184: 184: Âm thầm biến động
Chương 185: 185: Bách hoa môn - hoa thiên
Chương 186: 186: Thiên ma lật lọng
Chương 187: 187: Sư đồ chạm mặt
Chương 188: 188: Nhân thế là chi?
Chương 189: 189: Đạo lữ phong ba
Chương 190: 190: Mật cảnh
Chương 191: 191: Kẻ bị giam cầm
Chương 192: 192: Đâu là sự thật?
Chương 193: 193: Nước
Chương 194: 194: Đêm động phòng kỳ lạ
Chương 195: 195: Con gái thiên ma
Chương 196: 196: Ân giao
Chương 197: 197: Phá trận
Chương 198: 198: Quyết tuyệt
Chương 199: 199: Bế quan trị thương
Chương 200: 200: Lần nữa hóa ma
Chương 201: 201: Mỹ nhân tàn
Chương 202: 202: Rối ren
Chương 203: 203: Ân giao hiểu chuyện
Chương 204: 204: Ân giao hiểu chuyện (2)
Chương 205: 205: Ba người tuyết (1)
Chương 206: 206: Ba người tuyết (2)
Chương 207: 207: Cổ lan
Chương 208: 208: Thiên ma tới
Chương 209: 209: Bà lão xấu xí
Chương 210: 210: Bách liên phát uy
Chương 211: 211: Phế tông chủ, diệt thiên ma
Chương 212: 212: Minh ngôn ám ngữ
Chương 213: 213: Minh thanh ám dạ
Chương 214: 214: Một tay nghênh địch
Chương 215: 215: Đánh trước ngăn sau
Chương 216: 216: Âm dương kính
Chương 217: 217: Đột phá bất thường
Chương 218: 218: Phượng tường
Chương 219: 219: Đại mỹ nhân - tiểu mỹ nhân
Chương 220: 220: Chăm sóc chu đáo
Chương 221: 221: Thăm cố nhân
Chương 222: 222: Biến chuyển
Chương 223: 223: Giam cầm
Chương 224: 224: Phơi bày
Chương 225: 225: Lột mặt
Chương 226: 226: Rõ ràng tất cả
Chương 227: 227: Trùng trùng nghi hoặc
Chương 228: 228: Ân giao lâm bệnh
Chương 229: 229: Hy vọng
Chương 230: 230: Điều kiện
Chương 231: 231: Sắp xếp
Chương 232: 232: Từ biệt
Chương 233: 233: Mười năm
Chương 234: 234: Nỗi lòng vương giả (1)
Chương 235: 235: Nỗi lòng vương giả (2)
Chương 236: 236: Hồn ai trong gió
Chương 237: 237: Ngày cuối của ba mươi năm
Chương 238: 238: Vừa ăn cướp vừa la làng
Chương 239: 239: Ân giao sẽ chết cùng cha
Chương 240: 240: Lão phong tử phát điên
Chương 241: 241: Lại thấy người áo đen
Chương 242: 242: Ân tình đổi lấy gươm đao
Chương 243: 243: Bi ca (1)
Chương 244: 244: Bi ca (2)
Chương 245: 245: Bi ca (3)
Chương 246: 246: Bi ca (4)
Chương 247: 247: Bi ca (5)
Chương 248: 248: Bi ca (6)
Chương 249: 249: Bi ca (7)
Chương 250: 250: Bi ca (8) - hết phần một
Không tìm thấy chương nào phù hợp