Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 177: Trương tiểu ngũ – phần 18
Hắn vốn đã ôm quyết tâm phải chết, dù sao cũng là cá chết lưới rách, đương nhiên không nghĩ đến những nguyên nhân và kết quả khác.
Hiện giờ nhắc tới mới cả kinh, nhớ lại tính tình đa nghi của Trần Bì A Tứ, sao nhiều ngày rồi không gặp mình hắn cũng không hỏi, hiển nhiên, chỗ nào cũng có vấn đề.
Đột nhiên sắc mặt thiếu niên trắng nhợt, “Nếu hắn đã phát hiện, vì sao còn để tao giữ đứa nhỏ đó?”
Trương Khải Sơn nhìn thấy ánh mắt hắn lại có chút đồng tình: “Mày cho rằng, Tiểu Ngũ còn ở chỗ đó?”
“Tụi mày đã sớm tính kế xong hết, hai ngày này để yên không hỏi gì chẳng qua là muốn tao tự lộ dấu vết.” Đồng tử của thiếu niên đột nhiên mở rộng: “Để cho thằng họ Trần đó đến đây! Cho dù chết, tao cũng muốn chết vì báo thù cho cha mẹ!”
Trương Khải Sơn âm thầm thở dài.
Đương nhiên hắn sẽ không nói cho thiếu niên đã bị thù hận che mắt này biết, hôm nay hắn từ Bắc Bình về Tr**ng S*, nửa đường đã nhận được tin Tiểu Ngũ bị bắt. Hôm qua Nhị Nguyệt Hồng để cho Trần Bì A Tứ xử lý việc này, đó là đã biết nguyên nhân mọi chuyện xảy ra do hắn. Mà còn công khai để Giải Cửu xen vào, kỳ thật là muốn ám chỉ hắn không ra thủ đoạn độc ác giết cái tên đã tôn A Tứ làm sư phụ này, nếu không e rằng thiếu niên này đã sớm chôn thân trong bãi tha ma.
Về phận Tiểu Ngũ, Tr**ng S* là nơi rộng lớn như vậy, dựa vào uy danh của Cửu Môn Phật Gia, kỹ năng đánh bạc tài tình của thần toán Bát gia, tra ra nơi y bị trói cũng chỉ tốn nửa canh giờ. Hiện giờ đứa nhỏ đã sớm bị Trần Bì A Tứ mang đi, may mà vẫn còn hôn mê, cũng chưa bị thương gì, nếu không hiện tại thiến niên này cũng không thể đứng ở đây.
Khi thực lực quá xa cách, báo thù vô vị bất quá chỉ làm tăng thêm tử vong.
Chỉ là, mặc dù Trần Bì A Tứ coi rẻ mạng người, dưới tay bản thân mình cũng không ít vong hồn. có thể ngồi lên vị trí này, chân đã phải đạp lên biết bao nhiêu xương cốt. Nếu ai chết cũng phải báo thù, người muốn tìm Trương Khải Sơn hắn báo thù e là còn nhiều hơn tìm Trần Bì A Tứ.
Bất quá, mạng của ai đáng giá hơn ai?
Nếu bọn họ nợ mạng người đếm không xuể, bản thân mạng của bọn họ, có bao nhiều giá trị?
Sống trong thời loạn, rốt cuộc có người cũng phải bị người hận, chỉ vậy thôi.
“Quân tử báo thù, mười năm không muộn.” Trương Khải Sơn thản nhiên mở miệng, “Rời khỏi đây, đi càng xa càng tốt. Chờ cậu có đủ năng lực báo thù rồi lại tìm đến đây.”
Tiếu niên sửng sờ một lúc lâu, *** thần căng thẳng cuối cùng cũng biến mất.
Trương Khải Sơn lạnh lùng nhìn thiếu niên co quắp trong bụi cỏ lau, bụi đất đầy mặt, dáng vẻ rối loạn.
Hắn không phải máu lạnh, chỉ là thấy quá nhiều người chết, cho nên hắn quyết định dùng số ít người chết đổi lấy hạnh phúc cho nhiều người. Cho dù trong đó có bằng hữu anh em của hắn.
Đáng giá sao?
Hắn không biết. Nhưng mà, hắn không có lựa chon nào khác.
Nhưng ít ra, hắn sẽ cố hết sức giữ người có thể giữ lại.
Cho nên, hắn đi đến bãi tha ma này, đơn giản vì muốn giữ lại cái mạng thiếu niên này từ tay Trần Bì A Tứ. Người Trương Đại Phật Gia hắn thả, dù là ai cũng phải nễ mặt ba phần. Nhưng mà, có thể sống sót tại thói đời này hay không, sống đến ngày quay lại đay báo thù hay không, còn phải xem mạng của thiếu niên này.
Nhìn theo bóng dáng thiêu niên ôm nỗi hận rời khỏi, Trương Khải Sơn bỗng ngẩng đầu nhìn ánh trăng cuối tháng phía chân trời, xoa xoa lông con chó nhỏ, lẩm bẩm nói: “Nên tới, cũng sắp tới rồi.”
Hiện giờ nhắc tới mới cả kinh, nhớ lại tính tình đa nghi của Trần Bì A Tứ, sao nhiều ngày rồi không gặp mình hắn cũng không hỏi, hiển nhiên, chỗ nào cũng có vấn đề.
Đột nhiên sắc mặt thiếu niên trắng nhợt, “Nếu hắn đã phát hiện, vì sao còn để tao giữ đứa nhỏ đó?”
Trương Khải Sơn nhìn thấy ánh mắt hắn lại có chút đồng tình: “Mày cho rằng, Tiểu Ngũ còn ở chỗ đó?”
“Tụi mày đã sớm tính kế xong hết, hai ngày này để yên không hỏi gì chẳng qua là muốn tao tự lộ dấu vết.” Đồng tử của thiếu niên đột nhiên mở rộng: “Để cho thằng họ Trần đó đến đây! Cho dù chết, tao cũng muốn chết vì báo thù cho cha mẹ!”
Trương Khải Sơn âm thầm thở dài.
Đương nhiên hắn sẽ không nói cho thiếu niên đã bị thù hận che mắt này biết, hôm nay hắn từ Bắc Bình về Tr**ng S*, nửa đường đã nhận được tin Tiểu Ngũ bị bắt. Hôm qua Nhị Nguyệt Hồng để cho Trần Bì A Tứ xử lý việc này, đó là đã biết nguyên nhân mọi chuyện xảy ra do hắn. Mà còn công khai để Giải Cửu xen vào, kỳ thật là muốn ám chỉ hắn không ra thủ đoạn độc ác giết cái tên đã tôn A Tứ làm sư phụ này, nếu không e rằng thiếu niên này đã sớm chôn thân trong bãi tha ma.
Về phận Tiểu Ngũ, Tr**ng S* là nơi rộng lớn như vậy, dựa vào uy danh của Cửu Môn Phật Gia, kỹ năng đánh bạc tài tình của thần toán Bát gia, tra ra nơi y bị trói cũng chỉ tốn nửa canh giờ. Hiện giờ đứa nhỏ đã sớm bị Trần Bì A Tứ mang đi, may mà vẫn còn hôn mê, cũng chưa bị thương gì, nếu không hiện tại thiến niên này cũng không thể đứng ở đây.
Khi thực lực quá xa cách, báo thù vô vị bất quá chỉ làm tăng thêm tử vong.
Chỉ là, mặc dù Trần Bì A Tứ coi rẻ mạng người, dưới tay bản thân mình cũng không ít vong hồn. có thể ngồi lên vị trí này, chân đã phải đạp lên biết bao nhiêu xương cốt. Nếu ai chết cũng phải báo thù, người muốn tìm Trương Khải Sơn hắn báo thù e là còn nhiều hơn tìm Trần Bì A Tứ.
Bất quá, mạng của ai đáng giá hơn ai?
Nếu bọn họ nợ mạng người đếm không xuể, bản thân mạng của bọn họ, có bao nhiều giá trị?
Sống trong thời loạn, rốt cuộc có người cũng phải bị người hận, chỉ vậy thôi.
“Quân tử báo thù, mười năm không muộn.” Trương Khải Sơn thản nhiên mở miệng, “Rời khỏi đây, đi càng xa càng tốt. Chờ cậu có đủ năng lực báo thù rồi lại tìm đến đây.”
Tiếu niên sửng sờ một lúc lâu, *** thần căng thẳng cuối cùng cũng biến mất.
Trương Khải Sơn lạnh lùng nhìn thiếu niên co quắp trong bụi cỏ lau, bụi đất đầy mặt, dáng vẻ rối loạn.
Hắn không phải máu lạnh, chỉ là thấy quá nhiều người chết, cho nên hắn quyết định dùng số ít người chết đổi lấy hạnh phúc cho nhiều người. Cho dù trong đó có bằng hữu anh em của hắn.
Đáng giá sao?
Hắn không biết. Nhưng mà, hắn không có lựa chon nào khác.
Nhưng ít ra, hắn sẽ cố hết sức giữ người có thể giữ lại.
Cho nên, hắn đi đến bãi tha ma này, đơn giản vì muốn giữ lại cái mạng thiếu niên này từ tay Trần Bì A Tứ. Người Trương Đại Phật Gia hắn thả, dù là ai cũng phải nễ mặt ba phần. Nhưng mà, có thể sống sót tại thói đời này hay không, sống đến ngày quay lại đay báo thù hay không, còn phải xem mạng của thiếu niên này.
Nhìn theo bóng dáng thiêu niên ôm nỗi hận rời khỏi, Trương Khải Sơn bỗng ngẩng đầu nhìn ánh trăng cuối tháng phía chân trời, xoa xoa lông con chó nhỏ, lẩm bẩm nói: “Nên tới, cũng sắp tới rồi.”
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1
Chương 2: 2
Chương 3: 3
Chương 4: 4
Chương 5: 5
Chương 6: 6
Chương 7: 7
Chương 8: 8
Chương 9: 9
Chương 10: 10
Chương 11: 11
Chương 12: 12
Chương 13: 13
Chương 14: 14
Chương 15: 15
Chương 16: 16
Chương 17: 17
Chương 18: 18
Chương 19: 19
Chương 20: 20
Chương 21: 21
Chương 22: 22
Chương 23: 23
Chương 24: 24
Chương 25: 25
Chương 26: 26
Chương 27: 27
Chương 28: 28
Chương 29: 29
Chương 30: 30
Chương 31: 31
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36
Chương 37: 37
Chương 38: 38
Chương 39: 39
Chương 40: 40
Chương 41: 41
Chương 42: 42
Chương 43: 43
Chương 44: 44-45
Chương 46: 46
Chương 47: 47
Chương 48: 48
Chương 49: 49
Chương 50: 50
Chương 51: 51
Chương 52: 52
Chương 53: 53
Chương 54: 54
Chương 55: 55
Chương 56: 56
Chương 57: 57
Chương 58: 58
Chương 59: 59
Chương 60: 60
Chương 61: 61
Chương 62: 62
Chương 63: 63
Chương 64: 64
Chương 65: 65
Chương 66: 66
Chương 67: 67
Chương 68: 68
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71
Chương 72: 72
Chương 73: 73
Chương 74: 74
Chương 75: 75
Chương 76: 76
Chương 77: 77
Chương 78: 78
Chương 79: 79
Chương 80: 80
Chương 81: 81
Chương 82: 82
Chương 83: 83
Chương 84: 84
Chương 85: 85
Chương 86: 86
Chương 87: 87
Chương 88: 88
Chương 89: 89
Chương 90: 90
Chương 91: 91
Chương 92: 92
Chương 93: 93
Chương 94: 94
Chương 95: 95
Chương 96: 96
Chương 97: 97
Chương 98: 98
Chương 99: 99
Chương 100: 100
Chương 101: 101
Chương 102: 102
Chương 103: 103
Chương 104: 104
Chương 105: 105
Chương 106: 106
Chương 107: 107
Chương 108: 108
Chương 109: 109
Chương 110: 110
Chương 111: 111
Chương 112: 112
Chương 113: 113
Chương 114: 114
Chương 115: 115
Chương 116: 116
Chương 117: 117
Chương 118: 118
Chương 119: 119
Chương 120: 120
Chương 121: 121
Chương 122: 122
Chương 123: 123
Chương 124: 124
Chương 125: 125
Chương 126: 126
Chương 127: 127
Chương 128: 128
Chương 129: 129
Chương 130: 130
Chương 131: 131
Chương 132: 132
Chương 133: 133
Chương 134: 134
Chương 135: 135
Chương 136: 136
Chương 137: 137
Chương 138: 138
Chương 139: 139
Chương 140: 140
Chương 141: 141
Chương 142: 142: Pn1: Tết đoan ngọ
Chương 143: 143: Pn2: Trương tiểu ngũ
Chương 144: 144: Pn3: Anh hùng cứu mỹ nhân (thượng)
Chương 145: 145: Pn4: Anh hùng cứu mỹ nhân (trung)
Chương 146: 146: Pn5: Anh hùng cứu mỹ nhân (trung)
Chương 147: 147: Pn6: Anh hùng cứu mỹ nhân (kết)
Chương 148: 148: Pn7: Ngày 1 tháng 5 (bên tq viết ngược tháng trước mới tới ngày nên sẽ ghi thành 5/1]
Chương 149: 149: Pn8: Thất tịch (thượng)
Chương 150: 150: Pn9: Thất tịch (hạ)
Chương 151: 151: Pn10: Nhất ngũ
Chương 152: 152: Pn11: Tín vật
Chương 153: 153: Pn12: Kết? giải
Chương 154: 154: Pn13: Chung tình
Chương 155: 155: Pn14: Số đặc biệt mừng trung thu . Nhất ngũ (thượng)
Chương 156: 156: Pn15: Số đặc biệt mừng trung thu . Nhất ngũ (hạ)
Chương 157: 157: Pn16: Sổ ghi chép chuyện lộn xộn của cửu môn
Chương 158: 158: Pn17: Lão cửu môn độc gia phỏng vấn (1)
Chương 159: 159: Pn18: Chuyên lộn xộn của cửu môn . ô long (2)
Chương 160: 160: Pn19: Chuyện lộn xộn của cửu môn . ô long (3)
Chương 161: 161: Pn20: Luyện chữ
Chương 162: 162: Trương tiểu ngũ – Phần 1,2
Chương 163: 163: Trương tiểu ngũ – Phần 3, 4
Chương 164: 164: Trương tiểu ngũ – phần 5
Chương 165: 165: Trương tiểu ngũ – phần 6
Chương 166: 166: Trương tiểu ngũ – phần 7
Chương 167: 167: Trương tiểu ngũ – phần 8
Chương 168: 168: Trương tiểu ngũ – phần 9
Chương 169: 169: Trương tiểu ngũ – phần 10
Chương 170: 170: Trương tiểu ngũ – phần 11
Chương 171: 171: Trương tiểu ngũ – phần 12
Chương 172: 172: Trương tiểu ngũ – phần 13
Chương 173: 173: Trương tiểu ngũ – phần 14
Chương 174: 174: Trương tiểu ngũ – phần 15
Chương 175: 175: Trương tiểu ngũ – phần 16
Chương 176: 176: Trương tiểu ngũ – phần 17
Chương 177: 177: Trương tiểu ngũ – phần 18
Chương 178: 178: Trương tiểu ngũ – phần 19
Chương 179: 179: Trương tiểu ngũ – phần 20
Chương 180: 180: Trương tiểu ngũ – phần 21
Chương 181: 181: Trương tiểu nhất – Phần 1
Chương 182: 182: Trương tiểu nhất – Phần 2
Chương 183: 183: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 1
Chương 184: 184: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 2
Chương 185: 185: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 3
Chương 186: 186: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 4
Chương 187: 187: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 5
Chương 188: 188: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 6
Chương 189: 189: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 7
Chương 190: 190: Trương tiểu tà kịch ngắn xuyên việt . 8
Không tìm thấy chương nào phù hợp