Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Màu nền
Khoảng cách
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Canh lề
Chương 74: Phá rồi lại lập
Diệp Thanh chỉ cảm thấy mình hổ thẹn với mọi người, nhất là người đáng ghét đang đứng trước mặt mình, càng cảm thấy không thể ẩn nấp sự hèn mọn tự ái này, đã bị phơi ra, tiêu tán hoàn toàn.
Dáng vẻ mẹ Diệp vẫn còn có chút chóng mặt, từ từ chậm lại, trong mắt tồn tại sự thất vọng cùng tuyệt vọng, ý chí đều muốn bị tiêu tan hết.
Một buổi sáng từ giàu có chuyển biến làm kẻ mắc nợ thật sự mệt mỏi, bản thân bà cũng không tiếp thụ nổi, nhưng trước kia có lý do để kiên trì tiếp, nhưng bây giờ, lý do cũng có chút gượng gạo rồi.
"Cô rốt cuộc muốn làm cái gì! Cảnh Vân Chiêu tại sao cô phải cứ dây dưa với tôi vậy!" Diệp Thanh tức giận nói.
Cảnh Vân Chiêu châm chọc nhìn cô ta một cái: "Cô nói như vậy không cảm thấy trái lương tâm sao? Tôi chưa từng có đắc tội với cô, là tự cô liệt tôi vào danh quân địch, không phải khắp nơi nhằm vào tôi sao? Tôi coi như là đã khoan dung với cô rồi, cô vẫn còn hỏi tôi rốt cuộc muốn làm cái gì? Không cảm thấy buồn cười hả?"
"Cô đưa tay muốn tiền của ba mẹ cô, nhưng cô có nghĩ qua mình thiếu bọn họ bao nhiêu không? Cô cảm thấy mất mặt, nhưng theo suy nghĩ của tôi, cho con gái như cô vậy, đời này mẹ cô mới là người cảm thấy mất mặt đó!"
Cảnh Vân Chiêu không phải là một Thánh mẫu, cũng không nghĩ tới dùng đạo đức lừa dối, chẳng qua là cảm thấy, lẽ ra một người nên có lương tâm đúng đắn mà thôi.
Mười lăm năm sống ở nhà họ Kiều, Diệp Cầm khách khí với cô nên xa cách hơn, có thể nói Diệp Thanh hoàn toàn không có được đồ, cho nên mới phải tức giận như vậy.
Mẹ Diệp khoát tay áo: "Tôi nuôi con mà không dạy, đáng đời......"
"Không có người nào là đáng đời cả! Dì Diệp à, bây giờ cô ta đả thương người còn chưa tới trình độ giết người, nhưng nếu dì để cho cô ta tùy ý, sau này lớn lên sẽ thành cái dạng gì không ai có thể tưởng tượng được! Dì là mẹ ruột của cô ta, không phải là bảo mẫu đầy tớ của cô ta, hôm nay mặc cho cô ta không nhìn không sỉ nhục dì, nhưng tương lai dì phải lãng phí chuẩn bị vì cô ta phạm sai lầm với người khác mà bị kết tội, nói đến nước này, nếu dì còn cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình, vậy con gái dì hồ đồ thành như vậy cũng không kỳ lạ!" Giọng Cảnh Vân Chiêu dứt khoát lạnh lùng, mắt lạnh nói.
Cha mẹ cho con cái cái gì, như vậy báo đáp chính là cái gì.
Mẹ Diệp vẫn cảm thấy không có dạy dỗ tốt Diệp Thanh là lỗi của mình, cho nên Diệp Thanh cũng tự nhiên cảm thấy mình mới phải chịu uất ức.
Giọng Cảnh Vân Chiêu, từng chữ từng câu, hung hăng gõ vào trong lòng mẹ Diệp.
Nếu là lúc trước, những lời này bà nghe một chút còn chưa tính, nhưng gần đây bà bị đả kích quá nhiều, nhất là giờ phút này, cho nên cho dù là mấy câu lời đơn giản của Cảnh Vân Chiêu, cũng giống như khắc sâu ở trong đầu của bà vậy, xua đi không được.
Vẻ mặt từ từ rõ ràng, Diệp Thanh mới mười lăm tuổi, ngay cả nửa sinh mạng nửa cũng không vượt qua được, bà không thể để cho con gái ích kỷ trong năm mươi năm sau này.
Đẩy tay Cảnh Vân Chiêu ra, mẹ Diệp mặt mũi có chút nghiêm túc: "Con theo mẹ đi nói xin lỗi."
Diệp Thanh trừng mắt: "Con không đi!"
"Bép!" Trong nháy mắt, mẹ Diệp quăng tới một cái tát: "Con không đi cũng phải đi!"
"Mẹ! Con ghét mẹ! Con muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này, sau này mẹ vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy con!" Diệp Thanh gào thét uy h**p nói.
"Vậy con đi đi! Con đi rồi cũng tốt! Mẹ lập tức ly hôn với cha con rồi tái giá, cuộc sống sau này tươi sáng, không có ai là gánh nặng, mẹ trôi qua tốt hơn bất cứ ai! Còn nữa, con trộm tiền của nhà, chỉ cần con vừa đi, mẹ đi báo cảnh sát ngay lập tức, để cho cảnh sát dạy dỗ con nên làm người như thế nào!"
Mẹ Diệp khàn cả giọng, mới vừa lúc mở miệng còn có chút vẻ mặt bối rối, nhưng trong nháy mắt đã che giấu, nhất là thấy vẻ mặt sợ sệt của Diệp Thanh, mẹ Diệp càng cảm thấy mình làm đúng rồi.
Vẻ mặt Cảnh Vân Chiêu cũng là kinh ngạc, không ngờ dì Diệp nhanh hạ quyết tâm như vậy, chỉ là cũng thế, phá rồi lại lập, bà là phụ nữ kiên cường như vậy chỉ cần cho bà một lý do, có thể bất chấp tất cả sinh tồn được.
Dáng vẻ mẹ Diệp vẫn còn có chút chóng mặt, từ từ chậm lại, trong mắt tồn tại sự thất vọng cùng tuyệt vọng, ý chí đều muốn bị tiêu tan hết.
Một buổi sáng từ giàu có chuyển biến làm kẻ mắc nợ thật sự mệt mỏi, bản thân bà cũng không tiếp thụ nổi, nhưng trước kia có lý do để kiên trì tiếp, nhưng bây giờ, lý do cũng có chút gượng gạo rồi.
"Cô rốt cuộc muốn làm cái gì! Cảnh Vân Chiêu tại sao cô phải cứ dây dưa với tôi vậy!" Diệp Thanh tức giận nói.
Cảnh Vân Chiêu châm chọc nhìn cô ta một cái: "Cô nói như vậy không cảm thấy trái lương tâm sao? Tôi chưa từng có đắc tội với cô, là tự cô liệt tôi vào danh quân địch, không phải khắp nơi nhằm vào tôi sao? Tôi coi như là đã khoan dung với cô rồi, cô vẫn còn hỏi tôi rốt cuộc muốn làm cái gì? Không cảm thấy buồn cười hả?"
"Cô đưa tay muốn tiền của ba mẹ cô, nhưng cô có nghĩ qua mình thiếu bọn họ bao nhiêu không? Cô cảm thấy mất mặt, nhưng theo suy nghĩ của tôi, cho con gái như cô vậy, đời này mẹ cô mới là người cảm thấy mất mặt đó!"
Cảnh Vân Chiêu không phải là một Thánh mẫu, cũng không nghĩ tới dùng đạo đức lừa dối, chẳng qua là cảm thấy, lẽ ra một người nên có lương tâm đúng đắn mà thôi.
Mười lăm năm sống ở nhà họ Kiều, Diệp Cầm khách khí với cô nên xa cách hơn, có thể nói Diệp Thanh hoàn toàn không có được đồ, cho nên mới phải tức giận như vậy.
Mẹ Diệp khoát tay áo: "Tôi nuôi con mà không dạy, đáng đời......"
"Không có người nào là đáng đời cả! Dì Diệp à, bây giờ cô ta đả thương người còn chưa tới trình độ giết người, nhưng nếu dì để cho cô ta tùy ý, sau này lớn lên sẽ thành cái dạng gì không ai có thể tưởng tượng được! Dì là mẹ ruột của cô ta, không phải là bảo mẫu đầy tớ của cô ta, hôm nay mặc cho cô ta không nhìn không sỉ nhục dì, nhưng tương lai dì phải lãng phí chuẩn bị vì cô ta phạm sai lầm với người khác mà bị kết tội, nói đến nước này, nếu dì còn cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình, vậy con gái dì hồ đồ thành như vậy cũng không kỳ lạ!" Giọng Cảnh Vân Chiêu dứt khoát lạnh lùng, mắt lạnh nói.
Cha mẹ cho con cái cái gì, như vậy báo đáp chính là cái gì.
Mẹ Diệp vẫn cảm thấy không có dạy dỗ tốt Diệp Thanh là lỗi của mình, cho nên Diệp Thanh cũng tự nhiên cảm thấy mình mới phải chịu uất ức.
Giọng Cảnh Vân Chiêu, từng chữ từng câu, hung hăng gõ vào trong lòng mẹ Diệp.
Nếu là lúc trước, những lời này bà nghe một chút còn chưa tính, nhưng gần đây bà bị đả kích quá nhiều, nhất là giờ phút này, cho nên cho dù là mấy câu lời đơn giản của Cảnh Vân Chiêu, cũng giống như khắc sâu ở trong đầu của bà vậy, xua đi không được.
Vẻ mặt từ từ rõ ràng, Diệp Thanh mới mười lăm tuổi, ngay cả nửa sinh mạng nửa cũng không vượt qua được, bà không thể để cho con gái ích kỷ trong năm mươi năm sau này.
Đẩy tay Cảnh Vân Chiêu ra, mẹ Diệp mặt mũi có chút nghiêm túc: "Con theo mẹ đi nói xin lỗi."
Diệp Thanh trừng mắt: "Con không đi!"
"Bép!" Trong nháy mắt, mẹ Diệp quăng tới một cái tát: "Con không đi cũng phải đi!"
"Mẹ! Con ghét mẹ! Con muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này, sau này mẹ vĩnh viễn sẽ không nhìn thấy con!" Diệp Thanh gào thét uy h**p nói.
"Vậy con đi đi! Con đi rồi cũng tốt! Mẹ lập tức ly hôn với cha con rồi tái giá, cuộc sống sau này tươi sáng, không có ai là gánh nặng, mẹ trôi qua tốt hơn bất cứ ai! Còn nữa, con trộm tiền của nhà, chỉ cần con vừa đi, mẹ đi báo cảnh sát ngay lập tức, để cho cảnh sát dạy dỗ con nên làm người như thế nào!"
Mẹ Diệp khàn cả giọng, mới vừa lúc mở miệng còn có chút vẻ mặt bối rối, nhưng trong nháy mắt đã che giấu, nhất là thấy vẻ mặt sợ sệt của Diệp Thanh, mẹ Diệp càng cảm thấy mình làm đúng rồi.
Vẻ mặt Cảnh Vân Chiêu cũng là kinh ngạc, không ngờ dì Diệp nhanh hạ quyết tâm như vậy, chỉ là cũng thế, phá rồi lại lập, bà là phụ nữ kiên cường như vậy chỉ cần cho bà một lý do, có thể bất chấp tất cả sinh tồn được.
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Trùng sinh mười năm trước.
Chương 2: 2: Phúc tinh ngăn cản thần hung ác
Chương 3: 3: uống lộn thuốc
Chương 4: 4: không có lương tâm bạch nhãn lang
Chương 5: 5: Hoảng sợ phát hiện không gian
Chương 6: 6: Số mệnh nghịch thiên
Chương 7: 7: Hấp thu linh ngọc
Chương 8: 8: Chút náo loạn nhỏ.
Chương 9: 9: Con chồng trước.
Chương 10: 10: Bị ai đánh hả?
Chương 11: 11: nói hưu nói vượn
Chương 12: 12: nghiệm chứng phương thuốc
Chương 13: 13: Buông tha trị liệu
Chương 14: 14: Tố cáo tội trạng
Chương 15: 15: Học không tốt
Chương 16: 16: Số tiền đầu tiên
Chương 17: 17: Chợ dược liệu
Chương 18: 18: Mua sắm dược liệu
Chương 19: 19: về nhà tự kiểm điểm
Chương 20: 20: 21
Chương 22: 22: không nhận người
Chương 23: 23: đừng về nhà!
Chương 24: 24: Có thêm ông nội
Chương 25: 25: nhân phẩm không có vấn đề
Chương 26: 26: Không gian sản sinh trùng*(côn trùng, sâu bọ)
Chương 27: 27: Lòng lang dạ sói
Chương 28: 28: Là muốn làm mẹ kế?
Chương 29: 29: Đánh thành trẻ sơ sinh béo ú
Chương 30: 30: phòng vệ chính đáng
Chương 31: 31: Làm rõ lời đồn
Chương 32: 32
Chương 33: 33
Chương 34: 34
Chương 35: 35
Chương 36: 36: Góa phụ giàu có
Chương 37: 37: Cũng vì tốt cho cậu
Chương 38: 38: Người pha chế thuốc
Chương 39: 39: Người chế dược
Chương 40: 40: Ngày mai lại đến
Chương 41: 41: Thời tiết không đúng
Chương 42: 42: Ẩn giấu đàn ông?
Chương 43: 43: Chủ động như vậy?
Chương 44: 44: Người là mày giết
Chương 45: 45: Vu khống hãm hại
Chương 46: 46: Cô gái nhỏ có lòng dạ độc ác
Chương 47: 47: Còn thân hơn so với anh em ruột
Chương 48: 48: Không phải là ta làm
Chương 49: 49: Tra ra manh mối
Chương 50: 50: Mọi chuyện rõ ràng
Chương 51: 51: 52
Chương 53: 53: Vây quanh Kim Y đại tiểu thư
Chương 54: 54: Con gà
Chương 55: 55: 56
Chương 57: 57: Xấu quá đi
Chương 58: 58: Tự tìm khó chịu
Chương 59: 59: Bẽ mặt
Chương 60: 60: Tự cho là đúng
Chương 61: 61: Xảy ra ngoài ý muốn
Chương 62: 62: Mang đến vận đào hoa
Chương 63: 63: Mang đến vận đào hoa
Chương 64: 64: Ai là Diệp Thanh?
Chương 65: 65: Tiểu nhân quấy phá
Chương 66: 66
Chương 67: 67: Lê Thiếu Vân
Chương 68: 68: Phun ra
Chương 69: 69
Chương 70: 70
Chương 71: 71: Ôm cây đợi thỏ
Chương 72: 72: Xuất hiện
Chương 73: 73: Mắc cỡ chết người
Chương 74: 74: Phá rồi lại lập
Chương 75: 75: Bị buộc nhận sai
Chương 77: 77: Ngốc nghếch không sợ
Chương 78: 78: Đoán đúng rồi
Chương 79: 79: Em gái giỏi hơn
Chương 80: 80: Nhận thua
Chương 81: 81: Tai tinh
Chương 82: 82: Giả vờ khéo léo thông minh
Chương 83: 83: Quá bạo lực
Chương 84: 84: Đừng chạm vào tôi
Chương 85: 85: Muốn tiền đến điên rồi
Chương 86: 86: Cướp con đường tiền tài của người khác
Chương 87: 87: Được làm chủ
Chương 88: 88: Trợ giúp người ngoài
Chương 89: 89: Ân tình
Chương 90: 90: Cách không đứng đắn
Chương 91: 91: Đề phòng cướp
Chương 92: 92: Tính toán sau lưng
Chương 93: 93: Lời đồn về sự hồi sinh
Chương 94: 94: Không có đầu óc
Chương 95: 95: Ăn miếng trả miếng
Chương 96: 96: Theo dõi
Chương 97: 97: Không có tiền
Chương 98: 98: Trò giỏi hơn thầy
Chương 99: 99: Gậy ông đập lưng ông
Chương 100: 100: Mời khách
Chương 101: 101: Người đàn ông tóc vàng
Chương 102: 102: Bắt rùa trong rọ
Chương 103: 103: Người thân của kẻ trộm
Chương 104: 104: Lời nói dối
Chương 105: 105: Gánh tội thay
Chương 106: 106: Người bị hại
Chương 107: 107: Hoàn thành nhiệm vụ
Chương 108: 108: Vua côn trùng
Chương 109: 109: Nữ thần tan biến
Chương 110: 110: Bị thực tế tát một cái vào mặt
Chương 111: 111: Hộ Hoa Sứ Giả
Chương 112: 112: Cỏ dại phản kháng
Chương 113: 113: Quá độc ác
Chương 114: 114: Giả bộ bệnh
Chương 115: 115: Cố ý nhằm vào
Chương 116: 116: Tìm thần y
Chương 117: 117: Bệnh nhỏ tìm thầy thuốc
Chương 118: 118: Công ty gia đình
Chương 119: 119: Hợp tác
Chương 120: 120: Người cùng một loại
Chương 121: 121: Chữa bệnh
Chương 122: 122: Tìm được bảo bối
Chương 123: 123: Thu nhập ổn định
Chương 124: 124: Người mua tới cửa
Chương 125: 125: Chết không nhắm mắt
Chương 126: 126: bọ ngựa bắt ve
Chương 127: 127: bắt cóc
Chương 128: 128: đồ tốt
Chương 129: 129: Ấm sắc thuốc
Chương 130: 130: Ấm sắc thuốc ( hai )
Chương 131: 131: Xuất hiện một người anh trai
Chương 132: 132: Đến gần
Chương 133: 133: Trâu già gặm cỏ non
Chương 134: 134: Bôi đen
Chương 135: 135: Tố cáo
Chương 136: 136: Mất tiền vô ích
Chương 137: 137: Chia lớp sóng gió
Chương 138: 138: Học sinh chuyển trường (1)
Chương 139: 139: Học sinh chuyển trường (2)
Chương 140: 140: Học sinh chuyển trường (3)
Chương 141: 141: Đại tài chủ
Chương 142: 142: Vai hề nhảy nhót
Chương 143: 143: Rồng mạnh không ngán rắn độc
Chương 144: 144: Tổn thương không thể cứu vãn
Chương 145: 145: Làm người thất bại
Chương 146: 146: Đơn độc ở chung
Chương 147: 147: Bóng ma
Chương 148: 148: Chuột bạch nhỏ của thần y
Chương 149: 149: Không biết xấu hổ
Chương 150: 150: Thanh mai trúc mã
Chương 151: 151: Thứ lỗi không thể tiếp chuyện được
Chương 152: 152: Cố nhân
Chương 153: 153: Giới thiệu công tác
Chương 154: 154: Điên rồi
Chương 155: 155: Đại sự trong đời
Chương 156: 156: Ở ác gặp ác
Chương 157: 157: Phát cáu
Chương 158: 158: Chó cắn chó
Chương 159: 159: Hành hung
Chương 160: 160: Là lỗi của người khác
Chương 161: 161: Làm rất vui sướng
Chương 162: 162: Chó ngoan không cản đường
Chương 163: 163: Công chúa và nha hoàn
Chương 164: 164: Da Mặt dày
Chương 165: 165: Nợ mới nợ cũ
Chương 166: 166: Tận diệt
Chương 167: 167: Còn như thế nào chơi
Chương 168: 168: Chó nhà có tang
Chương 169: 169: Phong thủy thay đổi
Chương 170: 170: Hồ nước trong không gian
Chương 171: 171: Người bệnh kì quái
Chương 172: 172: Bà cụ kì quái
Chương 173: 173: Sao không đi chết đi
Chương 174: 174: Vô lại
Chương 175: 175: Cực phẩm tra nam
Chương 176: 176: Biểu hiện giả dối
Chương 177: 177: Trận chiến phản kích đầu tiên
Chương 178: 178: Nhặt xác
Chương 179: 179: Xứng đáng
Chương 180: 180: Co được dãn được
Không tìm thấy chương nào phù hợp