FULL
* Vui lòng đăng nhập để theo dõi lịch sử đọc truyện!
Thể loại: Hiện đại
Độ dài: 54 chương + 1 ngoại truyện
Người dịch – Editor: Mốc – Fei Yang
Beta: Mốc
Poster: Ốc
“Anh đừng rơi nước mắt.
Dưới cơn mưa tuyết đầu năm, em xin hứa với anh.
Em sẽ luôn ở cạnh anh, cùng anh đi qua những đêm đông lạnh lẽo, những quãng đường tăm tối nhất cuộc đời.
Không có nỗi đau nào không thể vượt qua, không có tăm tối nào không tìm thấy ánh sáng.
Chỉ cân anh và em bên cạnh nhau, cùng tiến về phía trước.”
Buổi chiều hôm ấy, chợt có cơn mưa rào.
Giữa bầu không khí tươi mát ấy đã xảy ra một cuộc gặp gỡ.
Thời điểm đầu, còn chưa ai nhớ ra,
Hai người thuộc hai đường thẳng song song, nhưng lại giao nhau giữa khó khăn gập ghềnh.
Anh là người lái xe thuê thuộc tầng lớp thấp nhất, cùng với anh trai mắc chứng tự bế vùng vẫy trong cuộc sống.
Cô là phóng viên đài truyền hình mạnh mẽ nhưng lạnh lùng cô độc.
Anh giống như một cây tùng tuyết trên núi,
Không bắt mắt, không đáng giá, nhưng vẫn cắm sâu, vẫn bền bỉ.
Cô giống như luồng sáng đơn độc nhưng dũng cảm ngay thẳng
Biết rõ sự lạnh lẽo của đời người, bởi vậy nắm chặt tay lái vận mệnh không buông.
Cô lưu luyến xúc cảm và hương vị vững chắc chất phác đủ đầy trên cơ thể người ấy.
Vẫn biết phía sau anh, là bóng tối vận mệnh mà cả đời cô phải tìm cách thoát khỏi.
Thế nhưng, trong cơn gió nhẹ vô ý thổi qua,
Là ai động lòng trước với ai,
Là ai, trong vô số lần thở dài đã quyết định khuất phục trước trái tim?
Là ai lùi lại? Chắp tay, xoay người đi?
…
Nếu như không thể mỉm cười từ biệt,
Vậy có thể ôm nhau thật chặt, cùng nhau chống lại dòng thác cuồn cuộn của thế giới khắc nghiệt lạnh lẽo này được không?
…
Khi mới bắt đầu, chưa ai yêu ai,
Trong cơn mưa, chỉ có cơn gió lướt nhẹ qua ngọn cây.
Độ dài: 54 chương + 1 ngoại truyện
Người dịch – Editor: Mốc – Fei Yang
Beta: Mốc
Poster: Ốc
“Anh đừng rơi nước mắt.
Dưới cơn mưa tuyết đầu năm, em xin hứa với anh.
Em sẽ luôn ở cạnh anh, cùng anh đi qua những đêm đông lạnh lẽo, những quãng đường tăm tối nhất cuộc đời.
Không có nỗi đau nào không thể vượt qua, không có tăm tối nào không tìm thấy ánh sáng.
Chỉ cân anh và em bên cạnh nhau, cùng tiến về phía trước.”
Buổi chiều hôm ấy, chợt có cơn mưa rào.
Giữa bầu không khí tươi mát ấy đã xảy ra một cuộc gặp gỡ.
Thời điểm đầu, còn chưa ai nhớ ra,
Hai người thuộc hai đường thẳng song song, nhưng lại giao nhau giữa khó khăn gập ghềnh.
Anh là người lái xe thuê thuộc tầng lớp thấp nhất, cùng với anh trai mắc chứng tự bế vùng vẫy trong cuộc sống.
Cô là phóng viên đài truyền hình mạnh mẽ nhưng lạnh lùng cô độc.
Anh giống như một cây tùng tuyết trên núi,
Không bắt mắt, không đáng giá, nhưng vẫn cắm sâu, vẫn bền bỉ.
Cô giống như luồng sáng đơn độc nhưng dũng cảm ngay thẳng
Biết rõ sự lạnh lẽo của đời người, bởi vậy nắm chặt tay lái vận mệnh không buông.
Cô lưu luyến xúc cảm và hương vị vững chắc chất phác đủ đầy trên cơ thể người ấy.
Vẫn biết phía sau anh, là bóng tối vận mệnh mà cả đời cô phải tìm cách thoát khỏi.
Thế nhưng, trong cơn gió nhẹ vô ý thổi qua,
Là ai động lòng trước với ai,
Là ai, trong vô số lần thở dài đã quyết định khuất phục trước trái tim?
Là ai lùi lại? Chắp tay, xoay người đi?
…
Nếu như không thể mỉm cười từ biệt,
Vậy có thể ôm nhau thật chặt, cùng nhau chống lại dòng thác cuồn cuộn của thế giới khắc nghiệt lạnh lẽo này được không?
…
Khi mới bắt đầu, chưa ai yêu ai,
Trong cơn mưa, chỉ có cơn gió lướt nhẹ qua ngọn cây.
Chương 1: Đình nghỉ mát
Chương 2: Cảnh đêm
Chương 3: Trong mưa
Chương 4: Tòa nhà
Chương 5: Tình cờ gặp gỡ
Chương 6: Trung tâm giáo dục đặc biệt
Chương 7: Tặng sách
Chương 8: Thay đèn
Chương 9: Rèn luyện
Chương 10: Ăn cơm
Chương 11: Ngôi chùa cổ
Chương 12: Do dự
Chương 13: Thượng Hải
Chương 14: Nắm tay
Chương 15: Chiếc áo
Chương 16: Tranh cãi
Chương 17: Lễ kỉ niệm
Chương 18: Phức tạp
Chương 19: Công việc
Chương 20: Công việc
Chương 21: Hôn lễ
Chương 22: Bàn bạc
Chương 23: Đi lạc
Chương 24: Chìa khóa
Chương 25: Mâu thuẫn
Chương 26: Bệnh viện
Chương 27: Đêm yên tĩnh
Chương 28: Khai trương
Chương 29: Kiện cáo
Chương 30: Tiệc rượu
Chương 31: Về nhà
Chương 32: Ăn cơm
Chương 33: Đêm tĩnh lặng
Chương 34: Mâu thuẫn
Chương 35: Trở về vị trí cũ
Chương 36: Cái ôm
Chương 37: Chấp nhận số phận
Chương 38: Năm mới
Chương 39: Hôn nhân
Chương 40: Khúc mắc
Chương 41: Bị ốm
Chương 42: Tuyết rơi
Chương 43: Bánh kem
Chương 44: Có đáng không?
Chương 45: Đánh nhau
Chương 46: Ngã bệnh
Chương 47: Bảy trăm tám mươi ngàn tệ*
Chương 48: Ánh đèn
Chương 49: Ảnh chụp
Chương 50: Tảo mộ
0.0
★★★★★
0 đánh giá
5 sao
0%
4 sao
0%
3 sao
0%
2 sao
0%
1 sao
0%
Chưa có đánh giá nào.
K
Khang Thành
4 truyện
870,369 chữ