Tốc độ:
1x
Cao độ:
0
Giọng đọc:
Cỡ chữ
18
Nền
Dòng
1.5
Màu chữ
Phông chữ
Chương 182: Cuộc điện thoại lúc nửa đêm
09:23 - 05.06.2026
1,936 lượt xem
Nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Minh Hào, Khánh Tường khẽ động đậy cơ thể rồi cau mày khó chịu.
- Em khó chịu chỗ nào à?
Minh Hào mắt nhắm mắt mở nhìn bà xã nhỏ trong lòng mình, đang ngủ ngon đột nhiên lại không chịu nằm yên nữa. Không lẽ ốm rồi sao?
- Em không sao, điện thoại rung báo có người gọi tới, em nghe máy một lát.
Khánh Tường che miệng ngáp một cái, ánh mắt vẫn còn lờ đờ vì ngái ngủ ngồi dậy cầm lấy di động tính ra ngoài nghe máy. Nhưng lại vô tình để điện thoại lọt vào tay của Minh Hào.
Sao mà bất cẩn quá vậy nè.
- Bây giờ là nửa đêm rồi, đầu dây bên kia cũng đã tắt, lại đây nằm ngủ đi. Có chuyện gì mai rồi hẵng nói.
Anh yêu của Khánh Tường nhẹ nhàng đặt di động về chỗ cũ, sau đó vươn tay ôm lấy bà xã vào lòng định nằm xuống ngủ tiếp, ấy thế mà mèo nhỏ Khánh Tường lại không chịu, cô ngóc đầu lên khỏi bờ ngực rắn chắc của Minh Hào, chu chu đôi môi nhỏ xinh của mình lên và nói.
- Không được! Nhất định là chuyện quan trọng lắm nên mới gọi giờ này, anh yêu ngoan ngoãn nằm ngủ chờ em nha.
Đôi bàn tay vạm vỡ vẫn siết chặt eo của Khánh Tường, ngụ ý rằng vẫn không chịu với thỏa thuận mà cô đưa ra. Đêm hôm khuya khoắt rồi gọi cho vợ của anh làm gì? Không có chuyện gì quan trọng hơn chồng em đâu, cho nên hãy nằm yên ở đây mà ngủ đi.
- Anh đang làm nũng với em đấy à?
Tuy vẫn còn hơi mê ngủ nhưng Khánh Tường bị bộ dạng nũng nịu của anh làm cho bật cười, sao anh yêu của cô lại trẻ con như thế cơ chứ? Nhưng mà lại rất đáng yêu. Khánh Tường đành đặt một nụ hôn lên trán của Minh Hào để dỗ ngọt anh chàng sau đó mới nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang siết eo của mình ra, rón rén đi ra lan can nghe điện thoại.
Còn về phần Minh Hào, sau khi nhận lấy nụ hôn như quà hối lộ thì cũng miễn cưỡng thả tay ra để Khánh Tường ra ngoài, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái lắm, một cái hôn quá ít.
Mở tung cửa để ra ngoài ban công ngồi, nơi này cũng không quá xa với giường ngủ, chỉ cách vài bước chân là tới rồi. Bên ngoài, khung cảnh đúng là trăng thanh gió mát, những ngôi sao như đốm sáng nhỏ li ti đang nằm rải rác trên bầu trời đêm. Trăng hôm nay cũng rất to và tròn, đủ để soi sáng một vùng.
Ánh sáng dịu nhẹ của ánh trăng soi rọi vào chỗ Khánh Tường đang ngồi nghe di động. Tạo ra khung cảnh rất nên thơ và lãng mạn.
- Bây giờ em mới biết anh có sở thích phá hoại giấc ngủ của người khác cơ đấy.
Đầu dây bên kia thở hắt ra một cái, không khó để nhận ra anh ta đang cười, nhưng không biết là một nụ cười khinh bỉ hay thích thú nữa.
- Anh vô tình phá vỡ không gian màu hồng của hai người sao?
- Cố tình thì có, có gì thì anh nói nhanh đi Jame, em còn muốn ngủ lắm.
Đột nhiên đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ có thể nghe được tiếng thở đều đều mà thôi. Khánh Tường khó chịu định tắt máy thì Jame lại lên tiếng hỏi.
- Em thật sự nghiêm túc với Minh Hào đấy à?
- Ừ! Em suy nghĩ thấu đáo rồi, em muốn ở bên Minh Hào cả đời.
- Em có quên mất điều gì không mà lại quyết định vội vàng như thế?
Khánh Tường hơi giật mình khi nghe thấy giọng nói có chút tức giận của Jame ở đầu dây bên kia. Quái lạ, anh ta bị hâm à? Đột nhiên lớn tiếng vậy?
- Anh ấy có vấn đề gì sao? Mà tại sao anh lại lớn tiếng với em?
- Anh không lớn tiếng với em, chỉ là lo lắng cho em mà thôi, em nghĩ rằng một khi thân phận của em bị lộ thì Minh Hào còn yêu chiều em như thế này hay sao? Em không phải là người con gái bình thường, em là đại tiểu thư nhà họ Hoàng và còn là người đứng đầu của tổ chức, Hắc Đế.
- Những thứ ấy có liên quan gì? Anh bị khùng à?
Jame có chút tức giận khi bị Khánh Tường mắng là có vấn đề về thần kinh, con nhóc này bị tình yêu làm cho mù quáng rồi hay sao? Hoàn toàn không phân biệt được phải trái rồi à?
- Hừ! Câu đó phải để anh nói với em mới đúng. Em đừng có quên những điều em đã làm để thay thế Khánh Duy giữ vị trí Hắc Đế nhiều năm nay, em quên là chính tay em đã giết lão già thủ lĩnh của Salomon hay sao?
Nhận thấy có điều gì đó không ổn trong câu nói của Jame, bây giờ anh ta còn tâm trạng nhắc tới chuyện cũ hay sao? Khánh Tường bất giác tỉnh táo lại, trong đầu đang suy nghĩ về vấn đề mà Jame nói. Anh ta nói vậy có ý gì?
- Em muốn nghe tiếp.
- Không lẽ em không biết Minh Hào là thủ lĩnh kế nhiệm lão ta? Thế em có biết hắn là con nuôi của John không? John không có khả năng sinh sản, vì thế trong một trận đánh với đám người của Minh Hào liền thấy cậu ta có thực lực nên nhận về làm con nuôi và huấn luyện để lên nắm quyền hành.
Ngưng lại một chút, Jame thở dài ngao ngán, anh ta muốn cho Khánh Tường kịp tiêu hóa hết nội dung mình vừa nói. Đầu dây bên kia vẫn im bặt giống như đang chờ hắn ta nói tiếp vậy.
- Và quan trọng là mấy năm nay bên Salomon vẫn cố gắng giữ hòa bình với chúng ta mục đích để chờ Hắc Đế xuất hiện, nếu còn dây dưa với Minh Hào thì sẽ có một ngày em bị hắn ta thủ tiêu không chừng. Hắn đang ôm một mối hận lớn để trả thù cho cha nuôi.
Sau một hồi lâu thì cuộc trò chuyện cũng đã kết thúc. Mọi chuyện lại trở về bình thường nhưng Khánh Tường lại không thể bình thường được như trước, trong đầu của cô tràn ngập mớ suy nghĩ hỗn độn.
Những điều Jame nói không hề sai, chỉ có điều cô không biết Minh Hào là con nuôi của John, không biết anh vẫn ôm mối hận sâu đậm để chờ ngày bùng nổ. Khánh Tường gục mặt xuống, hai tay ôm lấy đầu gối mà thút thít, cô cố gắng kiềm lòng lại để không phát ra tiếng nấc quá to, cô không muốn đánh thức Minh Hào chút nào.
Khánh Tường sợ, lần đầu tiên trong đời cô hiểu được cảm giác sợ hãi là như thế nào. Cô sợ sau khi Minh Hào biết được sự thật sẽ chán ghét cô, sẽ bỏ rơi cô lại một mình. Có thể nói do được Minh Hào quá đỗi cưng chiều nên trong lòng đã sinh ra một cảm giác ỷ lại anh một cách tuyệt đối.
Cảm giác ấm áp mà Minh Hào mang lại cho cô, sự yêu chiều sủng nịnh đặc biệt dành cho mình. Tất cả thứ ấy sẽ biến mất khi Minh Hào biết được sự thật chứ?
- ------------------
Cầu phiếu cầu like cầu cmt a ~~~~~
- Em khó chịu chỗ nào à?
Minh Hào mắt nhắm mắt mở nhìn bà xã nhỏ trong lòng mình, đang ngủ ngon đột nhiên lại không chịu nằm yên nữa. Không lẽ ốm rồi sao?
- Em không sao, điện thoại rung báo có người gọi tới, em nghe máy một lát.
Khánh Tường che miệng ngáp một cái, ánh mắt vẫn còn lờ đờ vì ngái ngủ ngồi dậy cầm lấy di động tính ra ngoài nghe máy. Nhưng lại vô tình để điện thoại lọt vào tay của Minh Hào.
Sao mà bất cẩn quá vậy nè.
- Bây giờ là nửa đêm rồi, đầu dây bên kia cũng đã tắt, lại đây nằm ngủ đi. Có chuyện gì mai rồi hẵng nói.
Anh yêu của Khánh Tường nhẹ nhàng đặt di động về chỗ cũ, sau đó vươn tay ôm lấy bà xã vào lòng định nằm xuống ngủ tiếp, ấy thế mà mèo nhỏ Khánh Tường lại không chịu, cô ngóc đầu lên khỏi bờ ngực rắn chắc của Minh Hào, chu chu đôi môi nhỏ xinh của mình lên và nói.
- Không được! Nhất định là chuyện quan trọng lắm nên mới gọi giờ này, anh yêu ngoan ngoãn nằm ngủ chờ em nha.
Đôi bàn tay vạm vỡ vẫn siết chặt eo của Khánh Tường, ngụ ý rằng vẫn không chịu với thỏa thuận mà cô đưa ra. Đêm hôm khuya khoắt rồi gọi cho vợ của anh làm gì? Không có chuyện gì quan trọng hơn chồng em đâu, cho nên hãy nằm yên ở đây mà ngủ đi.
- Anh đang làm nũng với em đấy à?
Tuy vẫn còn hơi mê ngủ nhưng Khánh Tường bị bộ dạng nũng nịu của anh làm cho bật cười, sao anh yêu của cô lại trẻ con như thế cơ chứ? Nhưng mà lại rất đáng yêu. Khánh Tường đành đặt một nụ hôn lên trán của Minh Hào để dỗ ngọt anh chàng sau đó mới nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang siết eo của mình ra, rón rén đi ra lan can nghe điện thoại.
Còn về phần Minh Hào, sau khi nhận lấy nụ hôn như quà hối lộ thì cũng miễn cưỡng thả tay ra để Khánh Tường ra ngoài, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái lắm, một cái hôn quá ít.
Mở tung cửa để ra ngoài ban công ngồi, nơi này cũng không quá xa với giường ngủ, chỉ cách vài bước chân là tới rồi. Bên ngoài, khung cảnh đúng là trăng thanh gió mát, những ngôi sao như đốm sáng nhỏ li ti đang nằm rải rác trên bầu trời đêm. Trăng hôm nay cũng rất to và tròn, đủ để soi sáng một vùng.
Ánh sáng dịu nhẹ của ánh trăng soi rọi vào chỗ Khánh Tường đang ngồi nghe di động. Tạo ra khung cảnh rất nên thơ và lãng mạn.
- Bây giờ em mới biết anh có sở thích phá hoại giấc ngủ của người khác cơ đấy.
Đầu dây bên kia thở hắt ra một cái, không khó để nhận ra anh ta đang cười, nhưng không biết là một nụ cười khinh bỉ hay thích thú nữa.
- Anh vô tình phá vỡ không gian màu hồng của hai người sao?
- Cố tình thì có, có gì thì anh nói nhanh đi Jame, em còn muốn ngủ lắm.
Đột nhiên đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, chỉ có thể nghe được tiếng thở đều đều mà thôi. Khánh Tường khó chịu định tắt máy thì Jame lại lên tiếng hỏi.
- Em thật sự nghiêm túc với Minh Hào đấy à?
- Ừ! Em suy nghĩ thấu đáo rồi, em muốn ở bên Minh Hào cả đời.
- Em có quên mất điều gì không mà lại quyết định vội vàng như thế?
Khánh Tường hơi giật mình khi nghe thấy giọng nói có chút tức giận của Jame ở đầu dây bên kia. Quái lạ, anh ta bị hâm à? Đột nhiên lớn tiếng vậy?
- Anh ấy có vấn đề gì sao? Mà tại sao anh lại lớn tiếng với em?
- Anh không lớn tiếng với em, chỉ là lo lắng cho em mà thôi, em nghĩ rằng một khi thân phận của em bị lộ thì Minh Hào còn yêu chiều em như thế này hay sao? Em không phải là người con gái bình thường, em là đại tiểu thư nhà họ Hoàng và còn là người đứng đầu của tổ chức, Hắc Đế.
- Những thứ ấy có liên quan gì? Anh bị khùng à?
Jame có chút tức giận khi bị Khánh Tường mắng là có vấn đề về thần kinh, con nhóc này bị tình yêu làm cho mù quáng rồi hay sao? Hoàn toàn không phân biệt được phải trái rồi à?
- Hừ! Câu đó phải để anh nói với em mới đúng. Em đừng có quên những điều em đã làm để thay thế Khánh Duy giữ vị trí Hắc Đế nhiều năm nay, em quên là chính tay em đã giết lão già thủ lĩnh của Salomon hay sao?
Nhận thấy có điều gì đó không ổn trong câu nói của Jame, bây giờ anh ta còn tâm trạng nhắc tới chuyện cũ hay sao? Khánh Tường bất giác tỉnh táo lại, trong đầu đang suy nghĩ về vấn đề mà Jame nói. Anh ta nói vậy có ý gì?
- Em muốn nghe tiếp.
- Không lẽ em không biết Minh Hào là thủ lĩnh kế nhiệm lão ta? Thế em có biết hắn là con nuôi của John không? John không có khả năng sinh sản, vì thế trong một trận đánh với đám người của Minh Hào liền thấy cậu ta có thực lực nên nhận về làm con nuôi và huấn luyện để lên nắm quyền hành.
Ngưng lại một chút, Jame thở dài ngao ngán, anh ta muốn cho Khánh Tường kịp tiêu hóa hết nội dung mình vừa nói. Đầu dây bên kia vẫn im bặt giống như đang chờ hắn ta nói tiếp vậy.
- Và quan trọng là mấy năm nay bên Salomon vẫn cố gắng giữ hòa bình với chúng ta mục đích để chờ Hắc Đế xuất hiện, nếu còn dây dưa với Minh Hào thì sẽ có một ngày em bị hắn ta thủ tiêu không chừng. Hắn đang ôm một mối hận lớn để trả thù cho cha nuôi.
Sau một hồi lâu thì cuộc trò chuyện cũng đã kết thúc. Mọi chuyện lại trở về bình thường nhưng Khánh Tường lại không thể bình thường được như trước, trong đầu của cô tràn ngập mớ suy nghĩ hỗn độn.
Những điều Jame nói không hề sai, chỉ có điều cô không biết Minh Hào là con nuôi của John, không biết anh vẫn ôm mối hận sâu đậm để chờ ngày bùng nổ. Khánh Tường gục mặt xuống, hai tay ôm lấy đầu gối mà thút thít, cô cố gắng kiềm lòng lại để không phát ra tiếng nấc quá to, cô không muốn đánh thức Minh Hào chút nào.
Khánh Tường sợ, lần đầu tiên trong đời cô hiểu được cảm giác sợ hãi là như thế nào. Cô sợ sau khi Minh Hào biết được sự thật sẽ chán ghét cô, sẽ bỏ rơi cô lại một mình. Có thể nói do được Minh Hào quá đỗi cưng chiều nên trong lòng đã sinh ra một cảm giác ỷ lại anh một cách tuyệt đối.
Cảm giác ấm áp mà Minh Hào mang lại cho cô, sự yêu chiều sủng nịnh đặc biệt dành cho mình. Tất cả thứ ấy sẽ biến mất khi Minh Hào biết được sự thật chứ?
- ------------------
Cầu phiếu cầu like cầu cmt a ~~~~~
0 bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận cùng các đạo hữu!
Đăng NhậpChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Danh sách chương
Chương 1: 1: Gặp mặt
Chương 2: 2: Bảo Bối
Chương 3: 3: Bé Con
Chương 4: 4: Khánh Tường! Tha lỗi cho anh nhé
Chương 5: 5: Thư kí Kim
Chương 6: 6: Đây là bạn trai của tôi
Chương 7: 7: Lần đầu gặp em
Chương 8: 8: Di tiện tỳ
Chương 9: 9: Người ta nhớ Bảo Bảo mà
Chương 10: 10: Chiếc vòng của Bảo Bối
Chương 11: 11: Mĩ Quyên
Chương 12: 12: Lại là anh
Chương 13: 13: Khủng long xanh đáng yêu
Chương 14: 14: Anh sẽ chờ, cho đến khi em chịu mở lòng
Chương 15: 15: Anh giết tôi luôn đi
Chương 16: 16: Đừng khóc nữa! Anh đau
Chương 17: 17: Ngoan! Nghe lời anh nào
Chương 18: 18: Bảo Bối bị thất sủng
Chương 19: 19: Hai người có quan hệ gì?
Chương 20: 20: Honey! Nhớ anh không?
Chương 21: 21: Ông chú chủ quán đáng yêu
Chương 22: 22: Anh ấy có vợ rồi, đừng có mà tơ tưởng
Chương 23: 23: Tên đáng ghét dỗi rồi
Chương 24: 24: Thú cưng thật sự của Khánh Tường
Chương 25: 25: Con bé ngu ngốc (1)
Chương 26: 26: Con bé ngu ngốc (2)
Chương 27: 27: Đại boss thật đáng sợ
Chương 28: 28: Là em đúng không?
Chương 29: 29: Rất nhớ em
Chương 30: 30: Nếu anh nói thích em, thì em có tin không?
Chương 31: 31: Chị là vợ của Minh Hào đúng không?
Chương 32: 32: Anh hối hận rồi, mình làm lại nhé!
Chương 33: 33: Lời yêu em
Chương 34: 34: Em là tiểu yêu tinh
Chương 35: 35: Thông báo
Chương 36: 36: Âm hồn không tan
Chương 37: 37: Con người ngu xuẩn
Chương 38: 38: Quản tiền giúp anh
Chương 39: 39: Dán cái miệng hư của em lại
Chương 40: 40: Peter là ai?
Chương 41: 41: Đua không?
Chương 42: 42: Mẹ Tường rất đáng sợ
Chương 43: 43: Thả thính giỏi quá rồi!
Chương 44: 44: Chả lẽ là trùng hợp?
Chương 45: 45: Thì ra là thế
Chương 46: 46: Coi như em giỏi
Chương 47: 47: Hoa đã có chủ
Chương 48: 48: Đại boss nổi giận
Chương 49: 49: Không có khả năng diễn xuất
Chương 50: 50: Thật trẻ con quá đi
Chương 51: 51: Mày muốn bao nhiêu tiền để rời xa cô ấy?
Chương 52: 52: Băng dán tình yêu
Chương 53: 53: Muốn ăn anh
Chương 54: 54: Peter trở về
Chương 55: 55: Anh sợ mất em
Chương 56: 56: Dỗ dành bà xã
Chương 57: 57: Người thứ ba?
Chương 58: 58: Thông báo
Chương 59: 59: Nước mắt cá sấu
Chương 60: 60: Cái tát này dành cho cô
Chương 61: 61: Boss lại ghen nữa rồi!
Chương 62: 62: Gặp phải người quen
Chương 63: 63: Ăn miếng trả miếng
Chương 64: 64: Bà xã của cậu bị người ta bắt nạt kìa
Chương 65: 65: Khánh Duy
Chương 66: 66: Nuông chiều em cả đời
Chương 67: 67: Quậy phá quán bar của Hắc Đế
Chương 68: 68: Bé yêu nóng nảy quá!
Chương 69: 69: Minh Anh bị ghẻ lạnh (1)
Chương 70: 70: Một chút mật ngọt
Chương 71: 71: Hai đứa trẻ con
Chương 72: 72: Minh Anh bị ghẻ lạnh (2)
Chương 73: 73: Quý cô váy đỏ
Chương 74: 74: Tôi là người đã có vợ
Chương 75: 75: Diễn kịch một chút
Chương 76: 76: Có nhớ anh không?
Chương 77: 77: Gia pháp của Minh Hào
Chương 78: 78: Em là bảo vật của anh
Chương 79: 79: Minh Hào là ông già xấu xí?
Chương 80: 80: Anh là đồ Xấu xa
Chương 81: 81: Là vì em
Chương 82: 82: Ăn vài cái tát
Chương 83: 83: Dùng tiền làm nhục Khánh Tường
Chương 84: 84: Trút giận dùm bà xã
Chương 85: 85: Anh sẽ chờ
Chương 86: 86: Gọi một tiếng chị
Chương 87: 87: Ngược chết tụi nó cho em
Chương 88: 88: Lão bà nghe còn hợp lý hơn lão công
Chương 89: 89: Có phúc cùng hưởng, có họa em chịu
Chương 90: 90: Chia tay đi
Chương 91: 91: Ý nghĩa của cái tên Saint
Chương 92: 92: Em gái bảo bối
Chương 93: 93: Anh trai lật mặt
Chương 94: 94: Hình phạt dành cho Minh Anh
Chương 95: 95: Mĩ Quyên tới nhà
Chương 96: 96: Không có liêm sỉ
Chương 97: 97: Đánh gãy chân cô ta
Chương 98: 98: Nam nhân mau cút!
Chương 99: 99: Nhớ em không?
Chương 100: 100: Khiêu khích
Chương 101: 101: Mẫu người Khánh Duy thích
Chương 102: 102: Minh Anh làm loạn
Chương 103: 103: Mỹ nữ tóc nâu
Chương 104: 104: Cô không xứng!
Chương 105: 105: Đánh cược bằng mạng sống
Chương 106: 106: Mau bảo vệ anh
Chương 107: 107: Đòn sát thương cực mạnh của Minh Hào
Chương 108: 108: Chết chìm trong bể thính của Minh Hào
Chương 109: 109: Còn giận anh nữa không?
Chương 110: 110: Cẩu nam nữ
Chương 111: 111: Hai từ bỏ cuộc không hề có trong từ điển của tôi
Chương 112: 112: Con dâu ngoài ý muốn
Chương 113: 113: Tiểu bảo bối và đại bảo bối
Chương 114: 114: Peter mách lẻo
Chương 115: 115: Hũ dấm Minh Hào
Chương 116: 116: Có ghen cũng không được làm bà xã buồn
Chương 117: 117: Bà xã nhỏ dỗi rồi
Chương 118: 118: Khung cảnh đẫm máu
Chương 119: 119: Hình phạt đáng sợ
Chương 120: 120: Vợ ơi! Anh sai rồi
Chương 121: 121: Minh Hào bị điên rồi!
Chương 122: 122: Chờ em dưới mưa
Chương 123: 123: Đi mua bánh kem cho em
Chương 124: 124: Đệch! Ông là giai thẳng
Chương 125: 125: Thích em từ lâu rồi
Chương 126: 126: Minh Anh rơi vào bẫy rồi!
Chương 127: 127: Đừng hòng thoát khỏi tôi
Chương 128: 128: Cậu là của tôi [17+]
Chương 129: 129: Gọi tôi là lão công
Chương 130: 130: Em chỉ có thể để anh ngắm
Chương 131: 131: Đi tắm nước lạnh
Chương 132: 132: Anh đẹp trai của Khánh Tường
Chương 133: 133: Quỳ xuống xin lỗi
Chương 134: 134: Đừng để người khác hiểu lầm là người bị khuyết tật
Chương 135: 135: Khánh Tường kiêm chức em chồng
Chương 136: 136: Lần đầu gặp Khánh Duy
Chương 137: 137: Không chấp trẻ trâu
Chương 138: 138: Chuẩn bị đi đám cưới
Chương 139: 139: Đón tiếp khách quý
Chương 140: 140: Tôi họ Hoàng
Chương 141: 141: Anh đã từng coi em là em gái chưa?
Chương 142: 142: Mãi mãi không thể bằng được cô ấy
Chương 143: 143: Em còn yêu anh không?
Chương 144: 144: Sợ tay em bẩn
Chương 145: 145: Trò vui chuẩn bị bắt đầu
Chương 146: 146: Ai nói tôi tới đây để dự tiệc cưới?
Chương 147: 147: Món quà bất ngờ
Chương 148: 148: Lễ cưới hay trò cười?
Chương 149: 149: Một vị khách nữa xuất hiện
Chương 150: 150: Tôi họ Trịnh
Chương 151: 151: Mượn danh Trịnh thiếu à?
Chương 152: 152: Tới đón người
Chương 153: 153: Các người không có mắt à?
Chương 154: 154: Quỳ dưới chân vợ tôi
Chương 155: 155: Em chán rồi
Chương 156: 156: Dọn sạch thứ này bằng miệng
Chương 157: 157: Em có chịu ủy khuất không?
Chương 158: 158: Đối xử với Minh Hào tốt một chút
Chương 159: 159: Minh Anh chịu ủy khuất
Chương 160: 160: Ngoan! Tôi thương
Chương 161: 161: Em tới đây làm gì?
Chương 162: 162: Xem anh còn sống hay đã chết
Chương 163: 163: Được rồi! Anh uống
Chương 164: 164: Đi thăm bệnh nhân
Chương 165: 165: Tôi muốn đưa vợ tôi về
Chương 166: 166: Hai người đang làm cái quái gì vậy?
Chương 167: 167: Một cái tát
Chương 168: 168: Bẫy li gián
Chương 169: 169: Kế hoạch thất bại
Chương 170: 170: Cuộc nói chuyện của hai người đàn ông
Chương 171: 171: Đừng cố gây sự chú ý với tôi
Chương 172: 172: Em không cần phải trưởng thành
Chương 173: 173: Em và Jame có quan hệ gì? (1)
Chương 174: 174: Em và Jame có quan hệ gì? (2)
Chương 175: 175: Sự thật về vết sẹo của Jame (1)
Chương 176: 176: Sự thật về vết sẹo của Jame (2)
Chương 177: 177: Sự thật về vết sẹo của Jame (3)
Chương 178: 178: Để bà đây tiễn chúng mày xuống địa phủ
Chương 179: 179: Người phụ nữ đáng sợ
Chương 180: 180: Chỉ là một món đồ Chơi
Chương 181: 181: Nơi mà chính phủ không dám tới
Chương 182: 182: Cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Chương 183: 183: Em gặp ác mộng
Chương 184: 184: Công khai bà xã
Chương 185: 185: Khẳng định chủ quyền
Chương 186: 186: Người lạ trong thang máy
Chương 187: 187: Người phụ nữ của tổng tài
Chương 188: 188: Cái rốn của vũ trụ
Chương 189: 189: Chúng tôi đã gặp nhau lâu như thế rồi sao?
Chương 190: 190: Tựa như một giấc mơ
Chương 191: 191: Tôi mà phải cần tìm đại gia sao?
Chương 192: 192: Tôi coi cô là bạn
Chương 193: 193: Cẩn thận với Khánh Tường
Chương 194: 194: Tôi không đơn thuần như anh nghĩ đâu
Chương 195: 195: Đừng có đụng vào người của tôi
Chương 196: 196: Thứ đáng để ăn
Chương 197: 197: Huhu em không dám nữa
Chương 198: 198: Dụ dỗ bà xã nhỏ
Chương 199: 199: Đi ăn trưa
Chương 200: 200: Thẹn quá hóa giận
Chương 201: 201: Thuộc quyền sở hữu của Hoàng gia
Chương 202: 202: Cẩu lương trong nhà hàng
Chương 203: 203: Kiến Hoa là ai?
Chương 204: 204: Oan gia ngõ hẹp
Chương 205: 205: Hoàn Kim đanh đá (1)
Chương 206: 206: Hoàn Kim đanh đá (2)
Chương 207: 207: Cậu không có khả năng
Chương 208: 208: Mày còn non lắm
Chương 209: 209: Giả nhân giả nghĩa
Chương 210: 210: Bếp trưởng
Chương 211: 211: Tiểu bảo bối
Chương 212: 212: Xin hãy tự trọng
Chương 213: 213: Món ăn đặc biệt
Chương 214: 214: Mất hết mặt mũi
Chương 215: 215: Tất cả là của cô ấy
Chương 216: 216: Vương Nhã có quan hệ gì với Khánh Tường?
Chương 217: 217: Nhặt cái xác về
Chương 218: 218: Huy hiệu đại bàng
Chương 219: 219: Em không nghĩ là Minh Hào làm
Chương 220: 220: Thử nghiệm sản phẩm
Chương 221: 221: Mục đích của anh là gì?
Chương 222: 222: Thử nghiệm sản phẩm
Chương 223: 223: Mục đích của anh là gì?
Chương 224: 224: Về thôi
Chương 225: 225: Anh ngồi chờ em
Chương 226: 226: Sự dịu dàng kì lạ
Chương 227: 227: Khánh Duy xấu tính
Chương 228: 228: Liệu có nên dừng lại?
Chương 229: 229: Mạnh mẽ cho ai xem?
Chương 230: 230: Có chuyện gì xảy ra sao?
Chương 231: 231: Có biến
Chương 232: 232: Thứ hay ho trong di động
Chương 233: 233: Tìm Khánh Duy
Chương 234: 234: Tranh cãi
Chương 235: 235: Kẻ chủ mưu
Chương 236: 236: Anh tới đón em
Chương 237: 237: Cảm giác ấm áp
Chương 238: 238: Dời địa điểm
Chương 239: 239: Thiên Di giận dỗi
Chương 240: 240: Không có cô ấy, tôi chẳng còn chút sức sống nào cả
Chương 241: 241: Việc của tôi mà cần cậu quyết định?
Chương 242: 242: Tôi có thể ở bên chăm sóc cho em
Chương 243: 243: Có manh mối
Chương 244: 244: Điều chỉnh tâm trạng một chút
Chương 245: 245: Miệng nhanh hơn não
Chương 246: 246: Ai là người chủ mưu?
Chương 247: 247: Chuẩn bị đón tiếp khách quý
Chương 248: 248: Một là tự nguyện, hai là chúng tôi sẽ dùng vũ lực cưỡng ép
Chương 249: 249: Các người đưa tôi đi đâu?
Chương 250: 250: Sự giả tạo khôn lường
Chương 251: 251: Tôi không quen anh ta
Chương 252: 252: Món quà bất ngờ
Không tìm thấy chương nào phù hợp