Quốc Bảo không thể ngồi yên trong văn phòng thêm nữa. Mỗi phút trôi qua, hình ảnh Hằng lại hiện lên trong đầu anh, khiến trái tim anh thắt lại. Anh cần phải gặp cô, cần phải giải thích mọi điều, đặc biệt là những hiểu lầm mà Lan đã gây ra.
Anh đứng dậy, quyết định rời khỏi công ty. Ánh nắng chiều rực rỡ như một lời động viên, thúc giục anh hành động. Bước chân anh nhanh hơn khi nghĩ đến Hằng. Anh không thể để cô rời xa mình, không thể để những âm mưu của Lan chiếm lấy cô.
Khi đến căn hộ của Hằng, Bảo gõ cửa, lòng anh dấy lên một cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng. Chờ đợi một chút, cánh cửa mở ra, và Hằng xuất hiện với ánh mắt mệt mỏi.
“Quốc Bảo,” cô nói, giọng hơi ngập ngừng.
“Anh cần nói chuyện với em,” Bảo thẳng thắn. “Về tất cả mọi thứ.”
Hằng im lặng, rồi gật đầu. Cô mở cửa cho anh vào. Không khí trong phòng nặng nề, như có một bức tường vô hình ngăn cách họ.
“Em nghe đây,” Hằng nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Bảo hít một hơi thật sâu. “Em có biết Lan đang cố gắng phá hoại mối quan hệ của chúng ta không?”
“Em nghe rồi,” Hằng đáp, ánh mắt dần trở nên sắc bén. “Nhưng em cần phải biết sự thật từ anh. Mối quan hệ giữa anh và cô ấy… là như thế nào?”
Bảo nhìn thẳng vào mắt Hằng, không muốn giấu giếm. “Đó là một mối quan hệ đã qua. Anh không còn tình cảm với cô ấy. Anh chỉ muốn em hiểu rằng, những gì cô ấy nói không phải sự thật.”
Hằng thở dài, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. “Vậy tại sao cô ta vẫn cố gắng tiếp cận anh?”
“Bởi vì cô ta không chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc,” Bảo đáp, giọng anh đầy kiên định. “Anh không muốn em phải chịu đựng vì những trò đùa của cô ấy.”
“Nhưng em không thể không cảm thấy nghi ngờ,” Hằng nói, ánh mắt cô tràn đầy nỗi buồn. “Em không muốn trở thành một kẻ ngốc.”
Bảo tiến lại gần, nắm lấy tay Hằng. “Em không phải kẻ ngốc. Anh hiểu em đang cảm thấy thế nào. Nhưng chúng ta cần phải vượt qua điều này cùng nhau. Anh sẽ không để ai phá hoại mối quan hệ của chúng ta.”
Hằng nhìn vào mắt Bảo, cảm nhận được sự chân thành từ anh. Nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều điều chưa chắc chắn. “Em cần thời gian để suy nghĩ.”
“Anh sẽ chờ,” Bảo nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Anh không muốn mất em.”Hằng gật đầu, cảm giác như một phần nào đó trong lòng mình đã được xoa dịu. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn.
***
Cùng lúc đó, Ngọc Anh và Minh Tuấn ngồi trong quán bar, thảo luận về những gì họ đã khám phá được về Lan.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về cô ta,” Ngọc Anh nói, ánh mắt cô sáng lên với quyết tâm. “Nếu cô ta thực sự có âm mưu gì đó, chúng ta phải ngăn chặn trước khi quá muộn.”
“Có thể cô ta đang tìm cách để quay lại với Bảo,” Tuấn gợi ý. “Chúng ta nên theo dõi cô ta.”
“Đúng rồi,” Ngọc Anh đồng ý. “Cuối tuần này có bữa tiệc mà cô ta tổ chức. Đó sẽ là cơ hội tốt để chúng ta tìm ra sự thật.”
Minh Tuấn gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Chúng ta sẽ không để cô ta tiếp tục thao túng mọi thứ.”
Ngọc Anh mỉm cười, sự hăng hái trong cô dâng lên. “Chúng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ Hằng và Bảo.”
***
Hằng ngồi một mình trong căn phòng tối, lòng đầy trăn trở. Mọi thứ đang trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Cô không thể để Lan tiếp tục có quyền kiểm soát cuộc sống của mình.
“Đến lúc rồi,” Hằng thì thầm, ánh mắt cô quyết tâm. “Tôi sẽ không để ai điều khiển cuộc sống của mình nữa.”
Cô lấy điện thoại ra, nhắn cho Ngọc Anh, thông báo rằng cô cần sự giúp đỡ. Hằng biết rằng, trong cuộc chiến này, cô không thể đơn độc.
Bầu không khí trong căn phòng dần trở nên nặng nề. Mọi thứ đang dần thay đổi, và Hằng không thể ngăn nổi cơn gió đổi chiều đang đến gần.
Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn của thành phố Nova lấp lánh. Hằng cảm thấy rằng, cuộc chiến tình cảm này không chỉ là giữa cô và Lan, mà còn là giữa tình yêu và sự thật. Cô phải chuẩn bị cho những gì sắp đến, không chỉ để bảo vệ tình yêu của mình mà còn để tìm ra chính mình giữa những rối ren.
Điện thoại rung lên, tin nhắn từ Ngọc Anh: “Mọi thứ sẽ ổn. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Hằng mỉm cười, cảm thấy có thêm sức mạnh. Cô không đơn độc. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.